Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 674

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:10
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc bước sảnh hoa, nàng cũng âm thầm quan sát. Phía mỗi vị tiểu thư đều một bà t.ử và một nha hầu hạ. Trịnh Thanh Nhiên hẳn cũng ngoại lệ. Bà t.ử của nàng vẫn ở điền trang, theo nàng đến Diêu phủ chắc chắn là nha . Còn nha của Trần Dung cố ý kéo gã tiểu tư canh cửa chỗ khác, khiến cổng trông coi. Như , kẻ theo Trần Dung rời gây án chỉ thể là mụ bà t.ử của nàng .

Ánh mắt Mộ Thanh lập tức chuyển sang mụ bà t.ử Trần Dung.

Mụ biến sắc, hai đầu gối mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục:

“Đô đốc minh xét! Chuyện đều do một nô tỳ , liên quan đến tiểu thư!”.

“Ồ”.

Mộ Thanh tỏ vẻ hờ hững màn xả cứu chủ .

“Vậy bà thử xem. Một cách nào cầm hai viên đá, đồng thời đập c.h.ế.t cả hai ?”.

“Nô tỳ... nô tỳ...”.

Mụ bà t.ử cuống đến lắp, cuối cùng buột miệng: “Nô tỳ mỗi tay cầm một viên!”.

“Ồ”.

Mộ Thanh vẫn lạnh nhạt như cũ, chỉ đầu lệnh: “Người , tìm cho một tảng đá năm cân”.

Thị vệ lập tức lĩnh mệnh. Trên đường núi tìm đá vốn chẳng khó khăn gì, chẳng bao lâu bê về một tảng đá khá lớn, đặt phịch xuống mặt mụ bà tử.

Mộ Thanh hất cằm: “Dùng một tay nhấc nó lên cho xem”.

Mụ bà t.ử tảng đá, sắc mặt trắng bệch, chần chừ hồi lâu vẫn dám động đậy.

Tảng đá cỡ , dùng một tay nhấc lên khó, huống hồ còn vung lên đập . Lời dối lập tức vạch trần.

Mụ bà t.ử hoảng hốt đổi giọng: “Không , ! Nô tỳ hồ đồ, nhớ nhầm ! Nô tỳ... nô tỳ dùng hai tay ôm đá, đập c.h.ế.t Trịnh tiểu thư , đó mới đập c.h.ế.t nha của nàng !”.

“Ồ”. Mộ Thanh gật đầu.

“Một bà g.i.ế.c hai ?”.

! Chính là như !”.

“Vậy nghĩa là bà chuẩn sẵn hai viên đá, mỗi một viên. Bà ôm một viên lên đập c.h.ế.t thứ nhất, ném nó xuống, chạy sang ôm viên còn lên đập c.h.ế.t thứ hai?”.

“...”

Cách hoang đường đến mức chẳng cần Mộ Thanh phân tích thêm, ai cũng thể xảy .

Nguyên Ngọc mất sạch kiên nhẫn, lập tức gọi thị vệ :

“Trói mụ nô tài điêu ngoa cho ! Cả chủ t.ử của mụ, nha và tên tiểu tư canh cửa nữa, tất cả đều trói . Đợi Trịnh Quảng Tề tới, giao hết cho ông mang về tra hỏi”.

Thị vệ đồng loạt xông .

Mụ bà t.ử của Trần Dung, nha và gã tiểu tư canh cửa đều sợ đến hồn bay phách lạc, giãy giụa dập đầu xin tha. Riêng Trần Dung vẫn bệt đất, sắc mặt ngây dại, như thể bộ thần trí rút sạch khỏi .

Trần Uyển chỉ thẳng mặt nàng , tức giận chất vấn:

“Rốt cuộc vì chuyện điên rồ đến mức ? Muội đang sống nhờ ở Hầu phủ, bên ngoài ai cũng Hầu phủ vẫn còn cưu mang cả nhà , thúc phụ sớm muộn cũng ngày phục chức. Chỉ cần kiên nhẫn chờ thêm một thời gian, hôn sự của vẫn còn chốn nương tựa. Cớ chuyện ngu xuẩn đến nhường ?”.

Trần Dung nhạt. Nụ héo hon, mỏi mệt, mang đầy vẻ chán ghét và giễu cợt.

“Tỷ là con gái Định Viễn Hầu, từ nhỏ sống trong nhung lụa, nâng niu yêu chiều, hiểu nổi cảm giác cha biếm chức là thế nào?”.

“Nếu một ngày bá phụ cũng đày chăn ngựa, tỷ ngoài chỉ trỏ, nhạo là con gái của quan chăn ngựa, khi tỷ sẽ đây những lời đạo lý cao cao tại thượng . Thu ngay cái vẻ mặt . Ta mà phát tởm!”.

“Muội!”.

Trần Uyển tức đến sắc mặt tái , đưa tay ôm n.g.ự.c thở dốc. Bà t.ử và nha bên cạnh lập tức xúm tới đỡ nàng, vuốt lưng khuyên can.

Mụ bà t.ử theo hầu Trần Uyển quát lớn: “Tam tiểu thư, thể năng vô lễ với trưởng tỷ của như ?”.

Trần Dung lập tức sang, ánh mắt đầy hận ý.

“Tam tiểu thư?”.

“Lũ nô tài các ngươi chẳng qua chỉ là bọn ch.ó cậy thế chủ, bao giờ thật sự coi là chủ t.ử ? Đừng tưởng . Ngoài miệng thì gọi là Tam tiểu thư, lưng dùng ánh mắt gì , những lời gì để châm chọc , đều hết!”.

“Cha cũng là con đích xuất. Chỉ vì khi sinh ông , mẫu sinh khó, suýt mất mạng nên tổ mẫu mới ghét bỏ, sớm đẩy ông ngoài lập phủ riêng. Các ngươi vốn bao giờ coi cả nhà một nhà. Cho chúng trở về Hầu phủ chẳng qua cũng chỉ là bố thí chút thương hại mà thôi. Ngày nào và mẫu chẳng những lời chua ngoa, móc mỉa của các ngươi?”.

Mụ bà t.ử lập tức cứng họng. Trần Uyển tức hổ, dù khăn lụa che nửa mặt, vẫn hai má nàng đỏ bừng.

Lúc , thị vệ trói gô ba tên hạ nhân , cầm dây thừng bước tới định trói Trần Dung. chạm , nàng hoảng loạn như chim sợ cành cong, đột ngột hét lên:

“Đừng chạm !”.

Tiếng hét quá mức chói tai khiến mấy tên thị vệ cũng khựng .

Ngay trong khoảnh khắc , Trần Dung chật vật xoay , quỳ lê lên phía , bò thẳng tới chỗ phía liên tục dập đầu, lóc kêu gào:

“Quận chúa! Quận chúa cứu với! Muội tất cả những chuyện đều là vì Quận chúa!”.

Câu chẳng khác nào một tiếng sét bổ ngang giữa sảnh hoa. Tất cả đều sững sờ. Nguyên Ngọc phắt sang Ninh Chiêu, vẻ mặt mờ mịt:

“... Ninh tỷ tỷ?”.

Sắc mặt Ninh Chiêu lập tức trắng bệch. Dưới ánh mắt dò xét của , vẻ kinh ngạc trong mắt nàng dần chuyển thành phẫn nộ. Nàng chỉ thẳng Trần Dung, lạnh giọng quát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-674.html.]

“Ngươi ăn hàm hồ cái gì ?”.

Trần Dung sững . Nàng lỡ tay g.i.ế.c , giờ chuyện bại lộ, kết cục sẽ trong lòng hiểu quá rõ. Lúc , Ninh Chiêu chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất. Đã nắm , nàng thể chịu buông tay?

Trần Dung lập tức gào lên:

“Lẽ nào Quận chúa quên chuyện trưa nay ?”.

“Muội tay diệt trừ Trịnh Thanh Nhiên và Diêu Huệ Thanh để trút giận cho tỷ. Đổi , tỷ hứa sẽ giúp cha vài lời mặt Thái Hoàng Thái hậu, để ông sớm phục chức. Tỷ quên hết ?”.

Chương 675 :

“To gan! Dám xằng bậy!”.

Ninh Chiêu còn kịp lên tiếng, bà t.ử theo hầu nàng quát lớn. Sau đó, bà lập tức xoay , nhún gối hành lễ với Nguyên Ngọc :

“Tiểu thư, Trần tiểu thư một nửa là thật”.

“Trưa nay nàng quả thực đến cầu kiến Quận chúa. Nàng năng vòng vo, ám chỉ rằng lý do Quận chúa mấy ngày nay u sầu. Còn cố ý châm ngòi rằng tiểu thư hiểu nỗi buồn của Quận chúa, rõ ràng Trịnh Thanh Nhiên từng dùng nhan sắc quyến rũ Hầu gia mà vẫn mời nàng tới đây khiến Quận chúa chướng mắt. Nay thêm Diêu tiểu thư cũng đang ở núi, Quận chúa ở trong điền trang thể vui vẻ cho ?”.

Nguyên Ngọc xong tức đến run . Nàng vốn ghét nhất loại lưng châm chọc, đặt điều, vu oan cho khác. Nghe đến đây lập tức nổi giận:

“Ta hiểu nỗi buồn của Ninh tỷ tỷ? Trước khi khỏi thành, tự tay đưa danh sách khách mời cho Ninh tỷ tỷ xem. Nếu tỷ thật sự gặp Trịnh Thanh Nhiên, vì gạch tên nàng ? Vì đồng ý để nàng cùng đến điền trang? Có cần rõ chuyện mặt tất cả ở đây ?”.

Nguyên Ngọc vốn rõ Trịnh Thanh Nhiên vài phần tâm tư với Nguyên Tu.

Hôm nàng vốn định ghi tên Trịnh Thanh Nhiên danh sách, nhưng nhất thời nổi hứng trêu Ninh Chiêu, nên cố ý thêm tên nàng nhét bút tay Ninh Chiêu, bảo nàng tự gạch .

Nàng Ninh Chiêu buồn phiền vì chuyện của ca ca, vốn chỉ trêu một chút, để nàng bộc lộ chút ghen tuông, giải tỏa uất kết trong lòng. Ai ngờ Ninh Chiêu gạch tên.

Khi Ninh Chiêu còn , Trịnh Quảng Tề Phủ doãn Thịnh Kinh mười năm, luôn sắc mặt các phe trong triều mà xử lý công việc, thật sự dễ dàng. Thịnh Kinh việc nhỏ, nếu bọn họ cố ý cô lập Trịnh Thanh Nhiên, ngày đồng liêu thể sẽ gây khó dễ cho Trịnh Quảng Tề.

Ông quản lý bách tính cả một thành, công vụ bận rộn, tại vị mười năm từng phạm sai lầm lớn, coi như cũng là một vị quan tận tụy, thiết thực. Không nên vì chuyện tư tình mà ép quá đáng.

Nguyên Ngọc lúc còn cảm thấy Ninh Chiêu thật sự thấu tình đạt lý. Vậy mà qua miệng Trần Dung, chuyện biến thành nàng thông cảm cho Ninh Chiêu?

Nghĩ tới đây, Nguyên Ngọc càng tức. Loại thích xúi giục, bịa đặt lưng khác, thật sự đáng cắt lưỡi!

Bà t.ử của Ninh Chiêu thấy nàng nổi giận, lập tức dịu giọng dỗ dành:

. Người ngoài hiểu tấm lòng của tiểu thư, chứ Quận chúa chơi với bao nhiêu năm, hiểu? Khi Quận chúa nghiêm giọng khiển trách Trần tiểu thư, chuyện thêm với nàng nữa”.

“Ai ngờ Trần tiểu thư quỳ xuống lóc, kể chịu bao tủi nhục ở Định Viễn Hầu phủ, còn ngay cả hạ nhân cũng dám khinh khi nàng . Quận chúa thấy nàng đáng thương nên mới an ủi vài câu”.

“Thế là nàng lập tức thề thốt trung thành, từ nay về chỉ một lòng với Quận chúa. Bất kỳ ai khiến Quận chúa vui, nàng đều sẽ coi là kẻ thù, sẵn sàng tay giải sầu Quận chúa. Chỉ mong Quận chúa niệm tình lòng trung thành của nàng giúp vài câu mặt Thái Hoàng Thái hậu, để cha nàng sớm phục chức”.

“Loại chuyện Quận chúa thể đồng ý? Chỉ vì nghĩ nàng cũng là hiếu, Quận chúa mới lạnh lùng mắng vài câu đuổi . Ai ngờ nàng lọt tai, tự ý càn, gây tội ác tày trời thế !”.

Bà t.ử bình tĩnh, lời lẽ mạch lạc rõ ràng, qua gần như kẽ hở. Nói xong, bà lập tức sang chất vấn Trần Dung:

“Nô tỳ dám lấy danh dự thề, những gì cô và Quận chúa trưa nay, nô tỳ đều kể sai một chữ. Cô dám mặt xem, Quận chúa rốt cuộc từng đồng ý với cô ?”.

Trần Dung sững sờ.

Bà t.ử lập tức dồn tiếp:

“Cô dám trái lương tâm mà Quận chúa từng khuyên ngăn cô? Có dám chuyện do cô tự suy diễn, vì quá nóng lòng cầu quan tước cho cha mà tự ý g.i.ế.c , đó vu oan giá họa ?”.

Trần Dung xong, cả mềm nhũn như bùn, đầu óc rối bời.

. Ninh Chiêu quả thực từng chính miệng đồng ý. Thế nhưng... lúc nàng thề trung thành, rõ ràng Ninh Chiêu nàng bằng một ánh mắt vô cùng sâu xa.

Trần Dung sinh trong Hầu môn, cho dù từ nhỏ sống bên ngoài Hầu phủ, nhưng việc quan sát sắc mặt, suy đoán tâm tư khác vốn thấm xương. Người ở địa vị cao, nhiều lúc miệng một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo. Có những chuyện căn bản cần thẳng. Chỉ một ánh mắt, một thái độ, kẻ bên nếu đủ hiểu chuyện thì tự lĩnh hội ý tứ mà .

Làm đúng ý bề , đương nhiên sẽ ban thưởng. Đây vốn là quy tắc ngầm mà những sống trong nội trạch quyền quý đều hiểu. Nàng chỉ một lòng cho đúng. quên mất một chuyện.

Một khi sự việc bại lộ, chỉ cần nhẹ nhàng một câu “Ta từng tự miệng đồng ý”, hoặc “Là nàng tự suy diễn”, lập tức thể phủi sạch liên quan.

lầm lớn nhất của Trần Dung chính là ngờ Nguyên Ngọc chạy tới đại doanh Thủy quân mời Mộ Thanh đến. Càng ngờ, cả vụ án phá sạch chỉ trong một đêm.

Nói cho cùng, là nàng ngu xuẩn. Cũng là vận khí quá kém.

Thấy Trần Dung cứng họng gì, bà t.ử của Ninh Chiêu lạnh, sang quát thị vệ:

“Còn đó gì? Trói ả !”.

“Rõ!”.

Thị vệ lập tức cầm dây thừng bước tới. Dây mới quấn lên Trần Dung, Mộ Thanh đột nhiên lên tiếng:

“Khoan !”.

Ninh Chiêu bà t.ử đỡ xuống, hai chữ , thể lập tức khẽ cứng . Ánh mắt nàng lạnh , thẳng về phía Mộ Thanh. Bà t.ử bên cạnh cũng nín thở, chăm chú quan sát.

Mộ Thanh bước tới mặt Trần Dung.

“Ngươi rõ tất cả dấu vết đều chĩa về phía Diêu phủ. Người tra án nhất định sẽ sinh nghi. Bọn họ sẽ nghĩ Diêu phủ thể ngu xuẩn đến mức g.i.ế.c ngay trong khu rừng nhà , nhét xác chính xe ngựa của . Cho nên ngươi mới cố ý dàn dựng thành một vụ án bắt chước. Làm như , điều tra sẽ nghĩ Diêu phủ cố tình mô phỏng cách gây án của tên sát nhân trong thành Thịnh Kinh, nhằm tạo hiện trường giả để thoát tội”.

 

Loading...