Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 676
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:11
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:11
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Mấy câu dứt, tất cả trong sảnh hoa đều lộ vẻ khó hiểu.
Chuyện chẳng quá rõ ? Hung thủ, hung khí, động cơ gây án đều vạch trần. Vì Mộ Thanh còn nhắc những điều ?
Mộ Thanh để ý đến ánh mắt xung quanh, chỉ Trần Dung.
“Có một chuyện hiểu. Dựa cách gây án của ngươi, ngươi thật sự thể xem là một kẻ thông minh. vì khi nghĩ cách vu oan cho khác, ngươi đột nhiên trở nên sắc bén đến ?”.
Nàng ngu xuẩn đến mức dùng mảnh chén lưu ly vỡ hung khí. Ngu xuẩn đến mức cố ý xếp hai hòn đá và chiếc khăn tay thành bằng chứng quá lộ liễu, thậm chí còn để dấu tay của khăn. Ngu xuẩn đến mức mặt còn thừa nhận từng cầu xin Ninh Chiêu bao che, để chỉ vài câu của một mụ bà t.ử dồn đến mức còn đường lui. Một kẻ vụng về đến thế, vì thể nghĩ cách từ góc độ điều tra mà dàn dựng cả một vụ án bắt chước?
Sự tương phản quá mức bất thường.
Mộ Thanh thẳng mắt nàng .
“Nói ! Cách gây án là do chính ngươi nghĩ , kẻ nào bày cho ngươi?”.
Đây là khả năng hợp lý nhất nàng thể nghĩ tới.
Gần đây, một kẻ thù trí tuệ cực cao, giỏi thao túng tâm lý khác, đang âm thầm tạo hết vụ án mạng tới vụ án mạng khác.
Trần Dung thoáng sững . Trong khoảnh khắc, ánh mắt nàng rõ ràng đổi.
Mộ Thanh lập tức nhận .
ngay đó, Trần Dung lạnh:
“Chẳng lẽ đời chỉ Anh Duệ Đô đốc ngươi mới là thông minh? Người khác thì thể nghĩ một kế sách tinh diệu ?”.
“Trên đời đương nhiên nhiều thông minh”. Mộ Thanh bình thản đáp:
“Cho nên mới đang hỏi ngươi. Kẻ thông minh đó là ai?”.
“Là !”.
Mộ Thanh im lặng hồi lâu. Sau đó nàng mới :
“Xin . Từ những gì ngươi , thật sự bất kỳ đặc điểm nào của một trí tuệ cao”.
Trần Dung lập tức đỏ bừng mặt vì nhục. Trong mắt nàng tràn đầy oán hận, nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng chịu khai.
Mộ Thanh lạnh nhạt nàng một lúc sang lệnh:
“Trói !”.
Thị vệ lập tức tiến lên. Sau đó, Mộ Thanh mới với Nguyên Ngọc:
“Nếu nàng chịu khai thì cứ đợi của phủ Thịnh Kinh tới giao cho họ điều tra. Tra xem từ khi nàng đến đây thường xuyên những , tiếp xúc với ai, thiết với ai. Chỉ cần theo những mối quan hệ , nhanh sẽ tìm chân tướng”.
Trần Dung vốn tuyệt vọng đến mức mặc cho thị vệ trói . câu , nàng bỗng ngẩng phắt đầu, giãy mạnh lao về phía Mộ Thanh.
Nguyên Ngọc giật , lập tức quát: “Trói chặt ả !”.
Trần Dung vùng vẫy gào lên đầy phẫn nộ:
“Ta là do g.i.ế.c ! Vì ngươi còn điều tra? Có ép đến đường cùng thì ngươi chịu thôi ?”.
“Tỷ chẳng gì sai cả! Bọn chỉ chuyện với thôi! Tỷ vô tình , là cố ý theo! Ngươi phá án, tìm hung thủ, uy phong như thế còn đủ ? Vì nhất định đuổi cùng g.i.ế.c tận?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-676.html.]
Ánh mắt Mộ Thanh lập tức sắc .
“Kẻ ngươi nhắc đến là ai?”.
Nàng nhất định tra . Kẻ chủ mưu ẩn quá sâu. Càng sớm lôi kẻ đó ánh sáng, triều đình càng sớm bớt một mối họa ngầm, thiên hạ cũng bớt những mạng vô tội c.h.ế.t oan.
Trần Dung vẫn nghiến chặt răng chịu . Rõ ràng nàng đang cố sức bảo vệ .
lúc đó, Nguyên Ngọc khẽ “a” một tiếng.
Mộ Thanh lập tức ngẩng đầu nàng. Nguyên Ngọc ?
Nguyên Ngọc suy nghĩ một lúc :
“Trước đây nàng thiết với ai, rõ. mấy ngày gần đây, nàng thường xuyên ngoài. Ta nhớ nàng qua điền trang của An Bình Hầu phủ”.
“Phải! Chính là điền trang của Thẩm gia”.
Sấm chớp rền vang, mây đen cuồn cuộn. Cơn mưa kéo dài suốt nửa đêm chẳng những dấu hiệu ngớt mà còn càng lúc càng dữ dội.
Mưa lớn dập tắt những ngọn đèn lồng treo ngoài điền trang An Bình Hầu phủ, khiến cả khu vườn chìm trong bóng tối. Chỉ một gian phòng sâu trong hậu viện còn le lói ánh nến yếu ớt. Từ bên trong, tiếng ho khan thỉnh thoảng vọng .
Lan Nhi bưng bát t.h.u.ố.c bước khỏi gian bếp nhỏ thì cánh cửa sương phòng bên cạnh kẽo kẹt mở .
Một mụ bà t.ử ở ngưỡng cửa, bực bội càu nhàu:
“Sao tiểu thư giờ mà vẫn ho mãi thế?”.
Lan Nhi vội lùi trở mái hiên bếp, dường như sợ mưa hắt loãng thuốc. Cách một sân, nàng xòa đáp:
“Trên núi vốn lạnh, đêm nay mưa lớn thế . Tiểu thư nhà từ nhỏ sợ lạnh, khó trách bệnh ho càng nặng hơn ngày thường”.
Mụ bà t.ử trợn mắt, trong bụng âm thầm mắng.
Sợ lạnh thì cứ ở Giang Nam , chạy về Thịnh Kinh gì? Cái thể ốm yếu bệnh tật , gả chẳng ai rước, trở về Hầu phủ cũng chỉ tổ tốn cơm tốn gạo. Lão thái quân còn trông mong nàng gả một nhà t.ử tế để kiếm chút lợi, cuối cùng chẳng vẫn đẩy lên điền trang ? là đồ vô dụng.
Bà trở về phòng, miệng vẫn lầm bầm:
“Ho khùng khục cả đêm thế , còn ai ngủ nổi nữa?”.
“Vương quản sự”. Giọng Lan Nhi từ phía vọng tới.
Mụ bà t.ử đầu, thấy Lan Nhi đặt bát t.h.u.ố.c xuống góc bếp chạy tới, vẻ mặt đầy áy náy.
“Quản sự đại nhân, tiểu thư nhà ho dữ dội quá, phiền ngài nghỉ ngơi . Nô tỳ theo hầu tiểu thư từ lúc còn ở Giang Nam, hiểu rõ bệnh tình của nhất. Nhìn thế e là đêm nay vật vã đến sáng”.
“Ngài ở sương phòng để trông nom tiểu thư, tiểu thư trong lòng cảm kích. nếu khiến ngài mất ngủ cả đêm, càng áy náy. Hay là... tối nay ngài chuyển sang gian khác nghỉ tạm một đêm?”.
Vừa , Lan Nhi kín đáo nhét một nén bạc tay bà , tươi:
“Bên ngoài mưa gió thế , nếu giày của ngài ướt, nô tỳ sẽ thêu ngay một đôi mới đền ngài. Nếu ngài thấy lạnh, nô tỳ lập tức mua một vò rượu ngon về cho ngài ấm bụng”.
Mụ bà t.ử liếc nàng một cái, âm thầm ước lượng trọng lượng nén bạc trong tay, bật khùng khục: “Con nha đầu nhà ngươi tuổi còn nhỏ mà dẻo miệng gớm”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.