Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 679

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:14
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị đắng lan xuống cổ họng. Thẩm Vấn Ngọc lấy khăn tay lau nhẹ khóe môi, vuốt mấy lọn tóc rơi bên má mới thong thả bước khỏi phòng.

Tại sảnh hoa của điền trang Tướng phủ, Nguyên Ngọc và Ninh Chiêu ở ghế . Các vị tiểu thư quyền quý dọc một bên, còn Mộ Thanh phía đối diện. Dưới sàn, Trần Dung cùng mụ bà tử, nha và gã tiểu tư canh cửa đều trói gô.

Nguyên Ngọc sai dâng , thỉnh thoảng liếc sang Mộ Thanh đang thong thả nhấp từng ngụm.

Không nàng thật sự tương tư đến mức cứ Mộ Thanh. Chỉ là lúc nếu tìm một nào đó để dời sự chú ý, nàng sẽ nhịn mà nghĩ đến Ninh Chiêu.

Bất kể Ninh Chiêu thật sự ngầm đồng ý để Trần Dung tay , chuyện vẫn như một hạt sạn mắc trong lòng nàng. Giờ ngay cạnh Ninh Chiêu, nàng chỉ cảm thấy nửa lạnh buốt, đều tự nhiên.

Đợi chừng nửa canh giờ, thị vệ bẩm báo Thẩm Vấn Ngọc đến.

Nguyên Ngọc âm thầm thở phào, lập tức ngoài sảnh hoa.

Một viên tiểu tướng của Thủy quân dẫn đường. Từ xa tiếng ho khan vọng tới. Một nha cầm ô dìu bước qua màn mưa. Đến mái hiên, nha khép ô , nữ t.ử bên cạnh mới chậm rãi bước sảnh.

Nàng búi tóc cao như mây, chỉ cài một cây trâm gỗ mộc mạc. Nửa khuôn mặt che lớp khăn voan trắng, khó rõ dung mạo. Từng bước đều nhẹ nhàng, mềm mại. Từ hiên nhà bước sảnh hoa chỉ vài bước ngắn ngủi, tà váy khẽ lay như bóng trăng rung mặt nước, mang theo một vẻ thanh nhã, yếu mềm đến mức khiến khác bất giác sinh lòng thương tiếc.

Các tiểu thư trong sảnh đều âm thầm quan sát.

Đây chính là Thẩm tiểu thư hồi kinh khiến Trấn Quân Hầu hất chén giải vây Vọng Sơn Lâu ?

Thẩm Vấn Ngọc trở về Thịnh Kinh ba bốn tháng, nhưng thể yếu ớt, quanh năm đóng cửa dưỡng bệnh. Đối với phần lớn trong sảnh, đêm nay mới là đầu tiên thật sự thấy nàng.

Không ngờ lớn lên ở Giang Nam dung mạo và khí chất mềm mại đến .

Ánh mắt Ninh Chiêu lạnh nhạt.

Thẩm Vấn Ngọc cúi đầu, nhún gối hành lễ. Giọng mang âm sắc dịu ngọt đặc trưng của Giang Nam, vì bệnh mà thêm vài phần yếu ớt:

“Cháu gái An Bình Hầu, Thẩm Vấn Ngọc, bái kiến Quận chúa, các vị tiểu thư, bái kiến Đô đốc”.

“Ngẩng đầu lên!”. Ninh Chiêu lạnh lùng lên tiếng.

Thẩm Vấn Ngọc đưa khăn che miệng, ho khẽ hai tiếng cúi đầu đáp:

“Dung nhan tiều tụy, e bẩn mắt Quận chúa”.

Chuyện Nguyên Tu từng tay giúp Thẩm Vấn Ngọc Vọng Sơn Lâu, trong thành Thịnh Kinh hầu như ai cũng .

Ninh Chiêu phận cao quý, từ lâu Thái Hoàng Thái hậu ngầm xem như cháu dâu tương lai. Địa vị của nàng so với Thẩm Vấn Ngọc vốn cách biệt một trời một vực. Nếu lúc còn cố ý soi xét dung mạo khác, chẳng khác nào công khai để lộ lòng ghen. Mà Thẩm Vấn Ngọc hạ đến mức , nếu Ninh Chiêu tiếp tục khó, ngược sẽ tự đ.á.n.h mất phong độ.

Ninh Chiêu từ nhỏ thường xuyên lui tới hậu cung và Tướng phủ, đối với chuyện tiến lui chừng mực sớm thành bản năng. Câu tuy chút thất thố, nhưng Thẩm Vấn Ngọc , dù rõ lời chỉ là khách sáo, nàng cũng thể tiếp tục gây khó dễ. Cuối cùng chỉ thể nuốt cơn tức xuống, lạnh mặt im lặng.

Thẩm Vấn Ngọc chủ động lên tiếng:

“Nghe Đô đốc cho mời tiểu nữ tới đây hỏi chuyện, là vì việc gì?”.

Vừa dứt lời, trong sảnh bỗng vang lên tiếng nức nở nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-679.html.]

Thẩm Vấn Ngọc đầu sang, lúc mới như phát hiện Trần Dung đang trói ở một góc. Khăn che mặt của Trần Dung tháo xuống, miệng còn nhét chặt. Nàng Thẩm Vấn Ngọc bằng ánh mắt hoảng loạn đến cực điểm.

Thẩm Vấn Ngọc lập tức biến sắc, vội bước tới.

“Dung nhi?”.

“Muội... thành thế ?”.

Câu còn hết, nàng cúi ho rũ rượi.

Trần Dung miệng bịt kín, chỉ thể liên tục phát những tiếng “ư ử”, ánh mắt cuống cuồng như truyền đạt điều gì đó.

Thẩm Vấn Ngọc lập tức sang Ninh Chiêu, lo lắng hỏi:

“Quận chúa, Dung nhi phạm chuyện gì mà trói thành thế ?”.

Nguyên Ngọc lạnh:

“Phạm thôi ? Nếu chỉ là phạm thì chẳng đến mức ”.

Ninh Chiêu mặt sang một bên, sắc mặt lạnh nhạt, trong vẻ mệt mỏi còn lộ vài phần chán ghét.

Mộ Thanh lên tiếng nàng:

“Trần tiểu thư cùng bà t.ử theo hầu sát hại con gái của Phủ doãn Thịnh Kinh Trịnh Quảng Tề trong khu rừng cạnh điền trang Diêu phủ”.

“Sau khi g.i.ế.c , bọn họ giấu t.h.i t.h.ể xe ngựa của Diêu gia, c.ắ.t c.ổ tay rút máu, cắt gân tay chân, khoét bỏ thủ cung sa, tháo khớp tứ chi, cố tình mô phỏng thủ pháp của hai vụ án mạng xảy gần đây trong thành Thịnh Kinh”.

“Mục đích là giá họa cho Diêu Huệ Thanh. Sau khi sự việc bại lộ, Trần Dung rằng việc đều do Ninh Chiêu Quận chúa ngầm cho phép”.

Mộ Thanh dừng , ánh mắt vẫn đặt Thẩm Vấn Ngọc.

một điểm lạ”.

“Thủ pháp gây án của Trần Dung sơ hở chồng chất, chứng tỏ nàng tâm tư đặc biệt kín kẽ. Thế nhưng cách nàng dựng hiện trường giả, lợi dụng tâm lý của tra án để giá họa cho Diêu phủ khá tinh vi. Bổn quan cho rằng sự mâu thuẫn bình thường”.

“Nghe mấy ngày gần đây Thẩm tiểu thư thường xuyên qua với Trần tiểu thư, cho nên mới mời cô tới đây hỏi vài câu, xem cô liên quan gì đến vụ án ”.

Mộ Thanh kể đầu đuôi ngắn gọn nhưng rõ ràng. Từ đầu đến cuối, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh thẳng Thẩm Vấn Ngọc, hề né tránh.

Năm đó ở huyện Cổ Thủy, khi phát hiện cái c.h.ế.t của Lưu thị điều khuất tất, Mộ Thanh từng gặp Thẩm Vấn Ngọc nhưng nàng lấy cớ bệnh tật từ chối. Về , Thẩm Vấn Ngọc tự tới huyện nha báo án. Tri huyện Cổ Thủy vin việc Mộ Thanh ngỗ tác chính thức của triều đình, cho nàng tham dự công đường.

Bởi , dù giữa hai từ lâu ân oán, họ thực chất từng thật sự đối mặt. Sau khi tới Thịnh Kinh, hai cũng chỉ từng chạm mặt một . Đó là khi Mộ Thanh điều tra vụ án xác c.h.ế.t đáy hồ.

Khi , nàng khoanh vùng nghi phạm ở Bộ Tích Thịnh và Thẩm Minh Thái. Hôm triệu Thẩm Minh Thái tới phủ Đô đốc hỏi chuyện, từng dẫn theo Thẩm Vấn Ngọc cải trang nam t.ử tới, lấy danh nghĩa bàn chuyện hôn sự. đó, Thẩm Vấn Ngọc gặp nàng trong phận nam nhi.

 

Loading...