Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 68: Nhị Đản cầm quân (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:34
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng đưa tay rút gói giấy dầu , mở nhanh xem thử, ngẩn .
Trong gói giấy bốn món đồ — một chiếc mặt nạ da , một hộp cao dược, một cái màn thầu, và một gói thịt kho.
Tân binh năm vạn đóng trại chân núi Mân Sơn , lều trại quanh đây ít nhất cũng ngàn . Mộ Thanh dám chắc chỉ nàng đến khu rừng , đương nhiên cũng dám chắc gói giấy dầu là dành cho nàng. khi mở , thấy những thứ bên trong, nàng bỗng nhiên chắc chắn, đây là dành cho nàng.
Trong quân doanh ngoài nàng , còn ai cần dịch dung?
Có ai nàng sẽ tiếc tự thương để lều quân y trộm thảo dược?
Lại ai đoán nàng sẽ bỏ một bữa ăn, chọn giờ cơm để rừng tắm rửa đồ?
Mộ Thanh bưng gói giấy dầu, bỗng thấy nóng rực tay, một nơi nào đó tận đáy lòng dường như cũng cho bỏng rát. Nàng bất chợt đầu, dọc theo bờ suối về phía sâu trong rừng, đó là hướng rời đêm qua. Nàng cảm thấy dường như đang đó, áo đỏ như mây, cao quý lười nhác.
suối chảy róc rách, gió núi hiu hiu, chỉ tăng thêm vẻ cô tịch của rừng sâu.
Bộ Tích Hoan... ở đó.
Ánh hoàng hôn ấm áp bừng sáng đôi mắt thiếu niên, cũng soi rõ ánh sáng trong mắt dần ảm đạm.
Mộ Thanh rũ mắt, chợt nhạo chút ngốc nghếch. Giờ Bộ Tích Hoan thể đến đây? Hắn chỉ thể xuất cung ban đêm. Vậy gói giấy dầu chắc chắn là do của mang tới. Màn thầu và thịt kho sờ vẫn còn ấm, đồ mới đưa tới lâu.
Mộ Thanh cầm chiếc mặt nạ da lên . Mặt nạ mỏng như cánh ve, ánh nước suối cũng thể xuyên qua, lông mày từng sợi rõ ràng, kỹ thuật tinh xảo. Mặt nạ nối liền với phần cổ, còn cả yết hầu giả.
Tỉ mỉ đến mức ...
Mộ Thanh vục nước suối rửa sạch mặt, lúc mới đeo mặt nạ lên. Mép mặt nạ cắt tỉa đẽ tinh tế, quan trọng là khớp với khung xương mặt của nàng, là tác phẩm của ai mà thể nắm bắt đặc điểm khuôn mặt nàng chính xác đến .
Đeo xong, nàng soi xuống suối kỹ, chỉ thấy thiếu niên sắc mặt vàng vọt, lông mày rậm mắt nhỏ, giống hệt dung mạo nàng dịch dung sai một ly.
Trong mắt Mộ Thanh hiếm khi lộ vẻ cảm thán, nhưng nàng thể ở đây lâu nên ngắm thêm nữa. Quay sang cầm hộp cao, thấy hộp dán một tờ giấy, : "Tam Hoa Chỉ Huyết Cao".
Tam Hoa trong Tam Hoa Chỉ Huyết Cao, tương truyền hái từ sâu trong tộc Đồ Ngạc ở biên giới nước chư hầu Nam Đồ. Tộc Đồ Ngạc bí ẩn, Dược Thánh, Độc Tôn, Cổ Tông trong giang hồ đều xuất từ tộc . Trong loại cao cầm m.á.u chỉ ba loài hoa, nhưng ba loài hoa ngàn vàng khó cầu. Loại thánh d.ư.ợ.c cầm m.á.u , ngay cả hoàng tộc cũng chắc .
Thánh d.ư.ợ.c cầm máu, trong thời chiến ở quân doanh chính là t.h.u.ố.c cứu mạng.
Mộ Thanh siết chặt lòng bàn tay, ngước mắt trong rừng, gió thổi tới, mũi dường như ngửi thấy mùi hương tùng thoang thoảng đêm đó...
Nàng tưởng sẽ thả nàng , nhưng thả.
Nàng tưởng gặp chắc chắn là điện Kim Loan ở Thịnh Kinh phồn hoa, nhưng dường như từng xa.
Đưa than sưởi trong tuyết, chính là chuyện như hôm nay.
Mộ Thanh cụp mắt, cất hộp cao , tranh thủ dùng nước suối lau , bộ quần áo khô ráo, đó mới ăn màn thầu và thịt kho. Thức ăn tuy nguội nhưng vì đói cả ngày nên nàng cảm thấy thịt thơm ngon lạ thường.
Ăn xong, nàng đào một cái hố đất ngay tại chỗ chôn gói giấy dầu, rửa tay mới bưng chậu khỏi rừng.
Vốn định về khi giờ cơm tối trong quân kết thúc, nhưng vì chậm trễ một chút nên khi về thì muộn.
Bốn thấy Mộ Thanh bưng chậu đều ngẩn , Hàn Kỳ Sơ hỏi: "Chu tiểu nhận cơm ?".
"Ăn . Người đông quá, thấy các ”.
Mộ Thanh đặt chậu xuống đất, lấy quần áo giặt phơi ngoài lều. Khi lều thì Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử xuống chiếu chuyện, trong mắt Hàn Kỳ Sơ vẫn còn chút nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-68-nhi-dan-cam-quan-1.html.]
"Chu tiểu tắm ?".
Trại tân binh thứ đều đơn sơ, chỗ tắm rửa chỉ căng vài tấm vải trắng, đặt mấy cái chum lớn, tân binh đều dùng gáo múc nước dội tắm rửa đùa nghịch ở đó. Vừa bốn bọn họ cùng nhưng hề thấy Mộ Thanh.
"Phải”. Mộ Thanh chỉ đáp một tiếng định nghỉ.
"Phải? Bọn ở đó về, thấy ngươi”.
Chương Đồng ánh mắt sắc bén, thấy Mộ Thanh liền bất ngờ đưa tay ấn lên vai nàng hỏi: “Nói thật ! Ngươi ?".
Bàn tay đặt lên vai Mộ Thanh, ánh mắt nàng lạnh lẽo, bỗng nhiên đụng mạnh .
Cú va chạm bất ngờ, lực mạnh như gió, Chương Đồng kinh hãi vội lùi . Chân định rút thì thiếu niên mặt dẫm một chân lên mu bàn chân , trở tay nắm lấy cổ tay , vặn, ép, xoay , cúi thấp, thế như báo săn, tung một cùi chỏ thắt lưng .
Một chuỗi động tác bùng nổ trong tích tắc. Chỉ trong lúc Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử đầu , Chương Đồng lùi liền ba bước, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Trong lều im phăng phắc, bốn đều ngờ Mộ Thanh giống như Chương Đồng, võ nghệ trong .
Chương Đồng là kinh ngạc nhất. Hôm nay khi thao luyện để ý Mộ Thanh, luận lực tay nàng bằng Thạch Đại Hải, luận sức bền nàng bằng Lưu Hắc Tử, ngay cả thể lực cũng mạnh, chỉ hơn Hàn Kỳ Sơ một chút. Hắn tưởng nàng chỉ là một thằng nhóc hư vinh độc miệng, ngờ nàng võ.
Chỉ một chiêu thể võ nghệ nàng thế nào, nhưng sức bùng nổ cực kỳ kinh . Nếu tập võ từ nhỏ, phản ứng nhanh nhạy, thì thằng nhóc chỉ cần một chiêu là thể khống chế , khiến bò dậy nổi.
Trong mắt Chương Đồng dần sáng lên, đầu tiên nở nụ với Mộ Thanh, nhưng là nụ hưng phấn đầy chiến ý.
"Thằng nhóc khá lắm, thâm tàng bất lộ! Cuối cùng cũng thấy đến nỗi vô dụng, bao nhiêu bản lĩnh thì để tiểu gia xem thử nào". Chương Đồng sải bước định đánh, Hàn Kỳ Sơ vội vàng kéo .
"Chương , trong quân cấm tư đấu".
"Ở trong lều thì sợ cái gì!". Chương Đồng can ngăn.
Mộ Thanh về chiếu của xuống: "Rùa rụt trong mai, đương nhiên sợ”.
Chương Đồng ngẩn , Hàn Kỳ Sơ khóe miệng giật giật. Đây là c.h.ử.i Chương Đồng chỉ dám rụt trong lều khiêu khích hùng rơm ?
Chương Đồng hồi lâu mới phản ứng , giận dữ : "Được! Tiểu gia ở ngoài lều cũng sợ, ngươi dám ngoài đ.á.n.h một trận ?".
Mộ Thanh nhắm mắt, ngủ.
Sau ngày hôm đó, Chương Đồng bắt đầu đối đầu với Mộ Thanh, lúc thao luyện chỗ nào cũng chèn ép nàng, chỉ kích nàng đ.á.n.h một trận, nhưng Mộ Thanh như thấy, chỉ tận tâm thao luyện.
Giờ cơm tối, Mộ Thanh quang minh chính đại tuyên bố bất hòa với Chương Đồng, ăn cùng bàn, tự chen đám đông. Nàng vẫn lén rừng lau đồ, gói giấy dầu ngày nào cũng ở đó, mỗi ngày đều thịt, rau, ngon hơn cơm quân đội nhiều. Mộ Thanh ngày nào cũng ăn xong với tốc độ nhanh nhất về doanh trại, bốn bắt gặp nào nữa.
Nàng độc lai độc vãng, ngoại trừ sắc mặt Chương Đồng ngày một đen hơn thì ba dần dần cũng quen.
Thoáng chốc nửa tháng trôi qua, thời gian quân Tây Bắc tuyển quân ở Giang Nam kết thúc. Năm vạn hai ngàn bốn trăm ba mươi tư nhổ trại qua sông, hành quân về Tây Bắc.
Ngày xuất phát, các tướng sĩ lên thuyền vượt sông bên ngoài thành Biện Hà, khí thế hùng hậu, chỉ thu hút bách tính Biện Hà tụ tập đưa tiễn mà ngay cả Đế giá cũng tới.
Đế giá lên thuyền lớn của Cố lão tướng quân ban rượu tiễn đưa. Nhóm Mộ Thanh ở boong thuyền phía xa, chỉ thấy một bóng đỏ, thấy rõ long nhan.
________________________________________