Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 681

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:16
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những vị tiểu thư nảy sinh chút thương cảm trong lòng cũng bất giác tỉnh táo hẳn. Ánh mắt Ninh Chiêu Thẩm Vấn Ngọc lập tức sâu hơn, lạnh hơn.

Nguyên Ngọc lén Mộ Thanh một cái. Con thật khó hiểu. Nói lạnh lùng vô tình, nhưng thấy nàng đội mưa đưa áo tơi, nón lá. Nói ngoài lạnh trong nóng, nhưng đến lúc tra án thiết diện vô tư đến mức chẳng chừa cho ai chút thể diện nào.

Khóe mắt Thẩm Vấn Ngọc vẫn đọng đầy lệ. Làn sương mỏng phủ kín đôi mắt, đủ che giấu những cảm xúc sâu kín bên trong.

Nàng Mộ Thanh hồi lâu, đột nhiên lấy khăn che miệng, cúi ho dữ dội. Tiếng ho mỗi lúc một dồn dập, như thể lồng n.g.ự.c sắp xé toạc.

Mộ Thanh động lòng. Nàng thậm chí còn thản nhiên :

“Nghe Thẩm tiểu thư bệnh nhiều năm. Ta nghĩ cũng chứng bệnh cấp tính thể lấy mạng trong chốc lát. Nếu đêm nay cô thì . Nếu thật sự nổi, cứ tìm một gian phòng trong điền trang nghỉ ngơi. Ngày mai khỏe hơn tiếp cũng muộn. Chỉ cần bệnh c.h.ế.t , gì cũng lúc thuyên giảm. Khi đó vẫn kịp”.

Tiếng ho của Thẩm Vấn Ngọc lập tức nghẹn , càng trở nên dữ dội. Nàng chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng nóng rát như lửa thiêu.

Các tiểu thư trong sảnh đồng loạt về phía Mộ Thanh.

Người ... quả thật quá vô tình.

sự vô tình của Mộ Thanh còn dừng ở đó.

“Còn một chuyện”.

Nàng chậm rãi :

“Nếu Thẩm tiểu thư coi Trần tiểu thư như tỷ ruột thịt, còn thề sống c.h.ế.t ... Vậy khi kể những lời hai từng , cô chắc chắn sẽ cố ý lược bỏ những chỗ bất lợi cho , để bản trông vẻ lương thiện vô tội, còn đẩy hết sự ngu xuẩn và độc ác lên đầu nàng , đúng ?”.

Thẩm Vấn Ngọc khựng .

Mộ Thanh dù tiếp xúc với nàng nhiều, nhưng chỉ dựa những việc từng xảy ở huyện Cổ Thủy cũng đủ tâm tư sâu đến mức nào.

Thẩm Vấn Ngọc hiểu rõ. Một khi chuyện vạch trần, tiếp tục phủ nhận chỉ khiến Trần Dung càng tuyệt vọng. Đến lúc , Trần Dung thể sẽ khai sạch chuyện giữa hai .

Như càng bất lợi. Chi bằng chủ động nhận một phần , diễn thành tình nghĩa. Vừa thể khiến Trần Dung cảm động mà tiếp tục im miệng, khiến Ninh Chiêu tin rằng nàng cố ý hãm hại, rằng tất cả chỉ là Trần Dung tự tiện hành động.

Lùi một bước để tiến ba bước. Quả thật là một nước cờ . Diễn đến mức , sảnh hoa chỉ thiếu một sân khấu nữa là đủ.

Đáng tiếc, Thẩm Vấn Ngọc gặp đúng Mộ Thanh. Nàng thích xem kịch. Ngồi sân khấu hát một lúc thôi thấy đinh tai nhức óc. Thứ duy nhất khiến nàng hứng thú vẫn là khám nghiệm t.ử thi, phá án và theo chân tướng. Cho dù Thẩm Vấn Ngọc diễn đến mức cả thành Thịnh Kinh cảm động, trong mắt Mộ Thanh cuối cùng vẫn chỉ quy về một chuyện.

Tình tiết vụ án!

Thẩm Vấn Ngọc cúi gập , khăn tay vẫn che kín miệng. Dưới ống tay áo dài, bàn tay trắng nõn của nàng siết chặt thành quyền. Móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay đến rướm máu, từng giọt thấm dần chiếc khăn trắng.

Nàng từng nghĩ một ngày gặp một đối thủ khó đối phó đến . Những lời về tình tỷ , về sống c.h.ế.t , chính nàng tự miệng . Nếu bây giờ lời khai chỗ giả dối, Trần Dung chắc chắn sẽ nhận . Đến lúc đó, Trần Dung sẽ thấu bộ tâm tư nàng, trong cơn phẫn nộ mà khai sạch chuyện.

Như , màn diễn chẳng những thành công cốc, mà còn tự tay tát mặt . Nếu giữ chút thể diện còn sót , nàng chỉ thể tiếp tục diễn cho trọn vẹn. Tình sâu nghĩa nặng. Không sai một chữ.

Thiếu niên ép nàng tới đường cùng. Những lời qua giống như cho nàng một lựa chọn. Thực chất cho nàng bất kỳ lựa chọn nào khác.

Được. Hay lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-681.html.]

Là do nàng sơ suất. Nàng quên mất một điều. Nam nhân vốn để tâm đến những chuyện vụn vặt trong khuê phòng. Trong mắt phần lớn bọn họ, những mưu tính quanh co của nữ nhi chẳng qua chỉ là trò lặt vặt vô vị. Người chịu bước vở kịch, đương nhiên cũng sẽ mê hoặc bởi diễn xuất sân khấu.

Bao năm sống kín trong khuê phòng, Thẩm Vấn Ngọc từng nghĩ ngày một thiếu niên ép tới mức .

“Được!”.

Nàng bật chua chát, chẳng rõ là đang tự giễu chính oán Mộ Thanh dồn nàng ngõ cụt.

“Nếu Đô đốc , tiểu nữ xin kể”.

Trần Dung theo đường tỷ Trần Uyển đến điền trang của Tướng phủ nghỉ dưỡng. Các tiểu thư quyền quý trong kinh đều cha nàng hiện chỉ là một viên quan coi ngựa thấp kém, bởi chẳng mấy ai cận. Bị lạnh nhạt lâu ngày, Trần Dung càng quanh quẩn trong điền trang, thường dẫn nha và bà t.ử dạo trong khu rừng cây ăn trái gần đó.

Cũng nhờ , nàng tình cờ quen Thẩm Vấn Ngọc.

Hai cảnh tương tự, tính tình khá hợp . Trần Dung vốn chán ghét bầu khí trong điền trang Tướng phủ, từ đó càng thường xuyên tìm cớ sang chỗ Thẩm Vấn Ngọc trò chuyện.

Sáng hôm , hai hẹn tản bộ trong rừng. Đi bao xa tình cờ thấy xe ngựa của Diêu phủ lật xuống mương.

Trần Dung kinh hô một tiếng, lập tức sang dặn bà tử:

“Mau về điền trang báo tin, gọi thêm vài tên tiểu tư và hộ viện xuống cứu !”.

Mụ bà t.ử định lĩnh mệnh rời thì chợt Thẩm Vấn Ngọc bật .

Trần Dung khó hiểu sang:

“Ngọc tỷ tỷ ?”.

“Muội đấy!”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ thở dài: “Lương thiện như , chẳng trách lúc nào cũng bắt nạt”.

Nàng dịu giọng:

“Lương thiện đương nhiên là chuyện . Chỉ điều, khi cứu xong, cũng nên chuẩn tinh thần. Lúc trở về điền trang Tướng phủ, e rằng càng lạnh nhạt hơn”.

“Tại ?”.

Ánh mắt mụ bà t.ử bên cạnh chợt lóe lên. Mụ lập tức nhún gối: “Xin Thẩm tiểu thư chỉ giáo!”.

Thẩm Vấn Ngọc liếc bà một cái nắm lấy tay Trần Dung, :

“Muội ngốc của , đó là xe ngựa của Diêu phủ. Muội thấy bên cạnh chỉ một nha với mấy tên tiểu tư ? Người hầu ít ỏi như , trong xe chắc chắn chẳng chủ t.ử coi trọng. Người thường đưa tới điền trang, phần nhiều đều là những kẻ sa cơ thất thế, sủng ái”.

Nàng khẽ tự giễu: “Giống như ”.

 

Loading...