Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 682

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:17
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Dung vẫn hiểu.

Thẩm Vấn Ngọc hỏi: “Muội thử nghĩ xem. Trong Diêu phủ hiện giờ còn ai khả năng đưa lên điền trang ?”.

Trần Dung suy nghĩ một lát, bỗng trợn to mắt:

“Là vị thứ nữ Diêu phủ từng bí mật đưa Trấn Quân Hầu phủ trong đêm, đó đưa trả về ?”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ gật đầu: “Tám chín phần là nàng ”.

“Nhỡ thì ?”.

“Dù thì cũng là của Diêu phủ”.

Thẩm Vấn Ngọc tự nhiên:

“Quận chúa còn xuất giá, nữ nhân khác đưa Hầu phủ. Cho dù cuối cùng vẫn trả về nguyên vẹn, trong lòng Quận chúa thể khúc mắc? Nếu là , thích của Diêu phủ ?”.

“Tỷ tỷ quá !”.

Trần Dung quá để tâm, đáp:

“Ta tỷ cũng từng Hầu gia cứu mạng. Dạo ngày nào cũng sang đây thăm tỷ, thấy Quận chúa tỏ thái độ gì với ”.

“Con nha đầu !”.

Thẩm Vấn Ngọc giả vờ giơ tay đ.á.n.h nàng, khiến Trần Dung khúc khích né tránh.

“Hầu gia cứu là vì ngài nghĩa khí của bậc hùng. Hôm dù đổi thành khác, Hầu gia cũng sẽ tay. Huống hồ từng đưa Hầu phủ. Ân oán giữa Nguyên gia và Thẩm gia chắc cũng . Ta và Hầu phủ vốn chẳng khả năng cùng đường, Quận chúa cần gì để tâm tới ?”.

Trần Dung nghĩ một lát, thấy cũng lý.

Mụ bà t.ử càng tin tưởng, lập tức hành lễ:

“Đa tạ Thẩm tiểu thư chỉ điểm. Nếu lời nhắc nhở của , tiểu thư nhà nô tỳ suýt nữa tự chuốc thêm phiền phức”.

“Ta và Dung đồng cảnh ngộ, gặp như cố nhân. Cần gì khách sáo như ”.

Thẩm Vấn Ngọc mỉm dịu dàng.

lúc , con đường núi ngoài rừng bỗng xuất hiện một đoàn ngựa lao lên sườn núi. Nhìn quân phục, rõ ràng là của đại doanh Thủy quân.

Ánh mắt Thẩm Vấn Ngọc dừng vị tướng lĩnh dẫn đầu. Dù chỉ từng gặp một , nàng vẫn nhận ngay.

Thủy sư Đô đốc.

Thẩm Vấn Ngọc cúi đầu. Ánh nắng xuyên qua tán cây, rơi loang lổ tóc nàng. Mái tóc đen như mây, cây trâm trắng cài bên tóc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, thoáng giống một đường đao sắc.

Nửa nén hương , Trần Dung kiễng chân về phía sườn núi kinh ngạc :

“Thật sự là một vị tiểu thư?”.

“Mạng lớn thật!”.

Diêu phủ chỉ ba vị tiểu thư, một đích nữ và hai thứ nữ. Tiểu thư nhỏ nhất mới mười hai tuổi. Nhìn tuổi tác của cứu lên, đó hẳn chính là Diêu Huệ Thanh.

Trần Dung , ánh mắt đầy thán phục:

“Ngọc tỷ tỷ, tỷ đoán đúng thật!”.

lúc , mụ bà t.ử lên tiếng nhắc:

“Tiểu thư, chúng ngoài lâu, nên trở về ”.

Trần Dung phận hiện tại chỉ là sống nhờ Hầu phủ, đang ở điền trang Tướng phủ, thể tùy ý quá lâu. Nàng đành cáo từ Thẩm Vấn Ngọc, hẹn sáng mai rừng tản bộ.

Thẩm Vấn Ngọc mỉm , nắm lấy tay nàng, dịu dàng dặn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-682.html.]

“Muội trở về nếu thấy sắc mặt Quận chúa thì đừng nhắc chuyện hôm nay. Tránh rước họa . Còn nữa, sống nhờ khác chẳng dễ dàng gì. đừng vì lạnh nhạt mà cứ giữ mãi uất ức trong lòng. Bọn họ lạnh nhạt với , nếu cũng lạnh lùng đáp , cuối cùng chỉ khiến kiêu ngạo. Nếu thật sự coi là tỷ tỷ thì một lời”.

“Miệng đời thể mặc kệ, nhưng chuyện cần vẫn . Nếu cha sớm ngày phục chức, tìm cách kết với những thể giúp . Cho dù chịu vài lời mỉa mai, cho dù hạ lấy lòng, cũng nên nhẫn nhịn. Chỉ khi khiến những quyền lên tiếng hài lòng, mới cơ hội nhờ họ giúp vài câu cho cha”.

Trần Dung hiểu đạo lý . Chỉ là lòng tự trọng khiến nàng thể hạ . Nàng miễn cưỡng :

“Ngọc tỷ tỷ hôm nay dặn dò nhiều thế? Cứ như ngày mai chúng còn cơ hội gặp nữa ”.

“Có khi thật sự còn cơ hội gặp”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ thở dài, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng.

“Quận chúa nhanh thì ngày mai, chậm thì ngày mốt chắc chắn sẽ trở về thành”.

“Vì ?”.

“Muội chẳng chịu suy nghĩ gì cả”.

Thẩm Vấn Ngọc :

“Quận chúa lên đây vốn để giải sầu. trong nhóm mời tới Trịnh tiểu thư. Trong lòng nàng chắc chắn vui. Bây giờ thêm Diêu tiểu thư lên núi. Khắp nơi đều là những khiến nàng chướng mắt, nghĩ Quận chúa còn bao lâu?”.

Trần Dung ngẩn .

Thẩm Vấn Ngọc đưa tay chỉnh cây trâm tóc nàng, giọng chợt nhuốm chút buồn:

“Quận chúa hai ngày nữa sẽ . Muội cũng theo nàng về thành. Còn tỷ tỷ vẫn nơi , chẳng tới bao giờ mới trở về. Sau gặp ... cũng chẳng đợi đến ngày nào”.

Mắt Trần Dung lập tức đỏ lên.

“Ngọc tỷ tỷ...”.

“Nghe tỷ !”.

Thẩm Vấn Ngọc siết nhẹ tay nàng:

“Muốn thứ gì thì trả giá. Hãy nghĩ kỹ xem ai thể giúp cha phục chức. Biết gì, thích gì, tìm cách khiến họ hài lòng. Chỉ cần , sớm muộn cũng sẽ ngày toại nguyện”.

“Tỷ yên tâm!”.

Trần Dung lập tức hứa:

“Muội nhất định sẽ giúp cha sớm ngày trở triều đình. Đến lúc đó, sẽ xin cha cho lên điền trang ở cùng tỷ một thời gian”.

Thẩm Vấn Ngọc thoáng ngẩn , ánh mắt như hiện lên chút cảm động và chờ mong.

Nhìn thấy phản ứng , trong đầu Trần Dung cũng bắt đầu tính toán. Muốn giúp cha phục chức, hết tìm tiếng trong triều. Trong các tiểu thư , thật sự khả năng giúp nàng chỉ vài .

Nguyên Ngọc.

Ninh Chiêu Quận chúa.

Đánh trúng sở thích... đ.á.n.h trúng kiểu gì?

Nguyên Ngọc thích cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, thích ngựa và binh khí. Những thứ nàng hiểu. Cha nàng hiện ở mã trường, đúng là cơ hội tiếp xúc danh mã, nhưng nếu lén đưa ngựa của triều đình ngoài, e rằng kịp phục chức lĩnh thêm tội.

Còn Ninh Chiêu Quận chúa...

“Ninh Chiêu Quận chúa!”.

Mắt Trần Dung bỗng sáng lên.

Nàng lập tức Thẩm Vấn Ngọc:

“Ngọc tỷ tỷ, tỷ Trịnh tiểu thư và Diêu tiểu thư đều là cái gai trong mắt Quận chúa. Nếu thường xuyên gây khó dễ cho hai họ, trút giận Quận chúa, tỷ nghĩ Quận chúa chịu giúp cha vài câu ?”.

 

Loading...