Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 683

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:18
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trút giận Quận chúa?”.

Thẩm Vấn Ngọc bật , dùng ngón tay khẽ chạm trán nàng.

“Ta Dung còn bản lĩnh lớn như . Muội định trút giận kiểu gì? Cứ ba ngày hai bữa tìm cách khó hai vị tiểu thư nhà ? Như bên ngoài chẳng sẽ đồn rằng Quận chúa ghen tuông, dung túng cho bắt nạt khác?”.

Nàng tới đây, giọng vẫn mang vẻ đùa cợt:

“Nếu thì chi bằng một cho dứt khoát. G.i.ế.c luôn một , diệt cỏ tận gốc. Biết Quận chúa thấy bản lĩnh, từ đó coi như tâm phúc”.

Sắc mặt mụ bà t.ử lập tức tái mét. Trần Dung cũng cứng .

“... G.i.ế.c ?”.

!”.

Thẩm Vấn Ngọc đáp hết sức tự nhiên, môi còn mang nụ nửa đùa nửa thật. Nàng ghé sát tai Trần Dung, nhỏ giọng:

“Dung thể g.i.ế.c Trịnh tiểu thư. Sau đó giá họa cho Diêu tiểu thư. Như ai nghi ngờ , nhổ cái gai trong mắt Quận chúa. Chẳng vẹn cả đôi đường ?”.

Trần Dung gượng:

“Tỷ tỷ đừng trêu nữa. G.i.ế.c Trịnh tiểu thư giá họa cho Diêu tiểu thư... thể ?”.

Thẩm Vấn Ngọc nàng như đang xem một chuyện thú vị.

“Vừa Dung còn hào khí ngút trời, trút giận Quận chúa cơ mà. Muốn tâm phúc của thì thông minh lên một chút. Chuyện gì cũng hỏi , còn gọi là bản lĩnh của ?”.

Trần Dung im lặng. Một lát , nàng chợt hỏi:

“Nếu... nếu Trịnh tiểu thư c.h.ế.t trong khu rừng bên ngoài Diêu phủ, tỷ nghĩ quan phủ tin là Diêu phủ ?”.

Ánh mắt nàng dán chặt con đường nhỏ ngoài rừng, dám Thẩm Vấn Ngọc.

Mụ bà t.ử đến đây thì trong lòng giật thót. Hỏng . Tiểu thư nhà còn đang đùa. Rõ ràng động tâm thật!

Mụ định lên tiếng ngăn cản, Thẩm Vấn Ngọc bật :

“Muội tưởng của quan phủ đều là kẻ ngu ? C.h.ế.t cửa Diêu phủ thì nhất định là Diêu phủ g.i.ế.c? Vậy... quan phủ mới tin?”.

“Tiểu thư!”.

Mụ bà t.ử cuối cùng chịu nổi nữa.

“Chúng ngoài lâu lắm , trở về”.

Thẩm Vấn Ngọc dường như lúc mới sững , kinh ngạc Trần Dung:

“Dung , thật sự tin mấy lời đấy chứ?”.

Trần Dung lúc mới sang, gượng :

“Ta đương nhiên tỷ tỷ đang đùa. trò đùa là do tỷ khơi . Làm chuyện gì cũng đầu cuối, tỷ thể bỏ ngang ?”.

Thẩm Vấn Ngọc lộ vẻ bất ngờ:

“Ta thật ngờ gan lớn đến . Nghe những lời đáng sợ như thế mà chẳng những sợ, còn tiếp”.

Trần Dung hất cằm:

“Cha là võ tướng. Gan của từ nhỏ lớn hơn mấy vị tiểu thư nhà quan văn. Chỉ là đầu óc chậm một chút thôi”.

“Được!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-683.html.]

Thẩm Vấn Ngọc mỉm .

“Ta cũng xem gan lớn tới ”.

Nàng nắm tay Trần Dung, dẫn nàng tới mép rừng.

Hai chiếc xe ngựa của Diêu phủ đang lật mương từ xa, ghé sát thì thầm như đang kể một câu chuyện ma.

Gió sớm núi lạnh buốt, len qua những tán cây, phát từng tràng xào xạc quái dị. Không Thẩm Vấn Ngọc gì. Chỉ thấy khi xong, Trần Dung im hồi lâu chậm rãi đầu nàng.

Thẩm Vấn Ngọc thoáng khựng , dường như ngờ Trần Dung chẳng hề tỏ sợ hãi.

Trần Dung mỉm :

“Ta mà. Gan nhỏ. Tỷ thông minh hơn , cũng chỉ còn chút gan là may thắng tỷ”.

“Xem đúng là !”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ thở dài, kéo tay nàng vỗ về.

“Ta vốn định dọa một chút, ngờ cuối cùng cho sợ. Dung , đừng thật sự nghĩ quẩn. G.i.ế.c đúng là cách giải quyết gọn nhất, nhưng c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c xưa nay vốn là chuyện của nam nhân. Nữ nhi chúng nhiều cách khác để giải quyết chuyện êm thấm hơn. Muội đúng ?”.

Trần Dung gật đầu. Trên môi nàng vẫn còn nụ , nhưng ánh mắt thất thần, tâm trí rõ ràng chẳng còn ở nơi . Nàng vội vàng cáo từ dẫn bà t.ử rời khỏi khu rừng.

Trong sảnh hoa của điền trang Tướng phủ, Thẩm Vấn Ngọc dồn tới mức còn đường lui, đành thuật rành rọt từng câu từng chữ của cuộc trò chuyện hôm , sai lấy một chi tiết.

Ninh Chiêu xong tức đến sắc mặt trắng bệch.

“Đây mà gọi là lời đùa cợt ?”.

Thẩm Vấn Ngọc nước mắt lưng tròng, trả lời nàng mà sang Trần Dung, giọng nghẹn ngào:

“Dung , ngoài cho rằng đó là lời đùa , bây giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa. Chuyện đến nước , suy cho cùng vẫn là tỷ tỷ hại ”.

Trần Dung lập tức lắc đầu quầy quậy. Nàng lê gối tới mặt Ninh Chiêu. Miệng vẫn nhét khăn, thành lời, chỉ thể liên tục phát những tiếng “ư ư” đầy tuyệt vọng.

Ninh Chiêu cau mày:

“Lấy khăn trong miệng ả ! Ta xem ả còn gì để !”.

Thị vệ lập tức lĩnh mệnh.

Khăn rút , Trần Dung dập đầu liên tiếp, đến nghẹn giọng:

“Quận chúa, Ngọc tỷ tỷ lúc thật sự chỉ đang trêu thôi. Là ... là chính ghi hai chữ g.i.ế.c lòng. Ta Ngọc tỷ tỷ thông minh nên cố ý hỏi tới, tỷ nghĩ cách giúp . Mọi lầm đều do . Là nóng lòng cầu lợi, là tham công mà mất trí. Ngọc tỷ tỷ khuyên nhiều, là chịu lời tỷ ”.

“Ngươi sai lời nàng ”. Mộ Thanh lạnh lùng cắt ngang.

Nàng thật sự tiếp màn tỷ tình thâm nữa. Nếu cứ để hai họ tiếp tục diễn, e rằng tai nàng cũng sắp đầu độc đến hỏng.

Ánh mắt Mộ Thanh lạnh lẽo Trần Dung.

“Ngươi sai ở chỗ từng nghĩ tới cha . Ngươi giúp cha phục chức, nhưng nhẫn nhịn, chịu chờ đợi, càng từng bước tìm đường. Ngươi chỉ một bước lên trời. Cho nên thấy một cách thể lập tức đạt mục đích, ngươi liền lợi ích mờ mắt”.

“Trên đời , lợi ích càng lớn thì rủi ro thường càng cao. ngươi chỉ thấy thứ thể đạt , từng nghĩ tới cái giá trả”.

Mộ Thanh chậm, từng chữ đều lạnh và rõ ràng.

“Rủi ro chỉ là một khi chuyện bại lộ, ngươi trở thành t.ử tù, một đao pháp trường là xong. Điều đáng sợ hơn là cha ngươi. Họ sinh ngươi, nuôi ngươi lớn từng . Ngươi giúp cha phục chức, cuối cùng vì một vụ g.i.ế.c mà khiến ông cả đời còn cơ hội ngẩng đầu. Thậm chí còn thể liên lụy đến cả ngươi”.

 

Loading...