Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 687

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:22
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta...”.

Nguyên Ngọc mặt màn mưa ngoài hành lang, giọng thấp hẳn xuống.

“Buổi trưa Ninh tỷ tỷ và Trần Dung gì với trong phòng, thật sự ”.

“Ta hiểu ”.

Mộ Thanh nàng: “Trong thâm tâm, tiểu thư vẫn tin Quận chúa vô tội. Nếu , cứ tin như thế ”.

Nói xong nàng định rời .

“Đô đốc!”.

Nguyên Ngọc lập tức gọi giật .

Mộ Thanh dừng bước.

Nguyên Ngọc cúi đầu, ngón tay càng siết chặt chiếc khăn trong tay.

“Ta buổi trưa Ninh tỷ tỷ và Trần Dung gì. bữa tối, mang bộ chén lưu ly xanh biếc rót đãi khách. Lúc Trần Dung nhắc đến chuyện Diêu Huệ Thanh cũng mặt núi, Ninh tỷ tỷ lập tức rơi vỡ một chiếc chén. Ta còn trách Trần Dung lắm lời, nhưng Ninh tỷ tỷ bảo , còn xin ít yến sào, sai mang sang cho Diêu Huệ Thanh”.

“Lúc ai . Các vị tiểu thư trong điền trang đều là tinh ý. Thấy Ninh tỷ tỷ vỡ chén, ai cũng hiểu Trịnh Thanh Nhiên và Diêu Huệ Thanh chính là cái gai trong mắt tỷ ”.

“Sau đó Trần Dung đề nghị để Trịnh Thanh Nhiên đưa đồ, còn mỉa rằng hai Trịnh, Diêu vốn là quen cũ, để nàng là thích hợp nhất”.

“Trịnh Thanh Nhiên đành nhận lời. Rồi đó... nàng mất tích”.

Mộ Thanh im lặng. Đến đây, nàng hiểu mấu chốt .

Nguyên Ngọc c.ắ.n môi, giọng pha lẫn đau lòng và thất vọng:

“Bà t.ử của Ninh tỷ tỷ rằng buổi trưa Trần Dung từng đến phòng tỷ , còn ngỏ ý trừ khử Trịnh Thanh Nhiên và Diêu Huệ Thanh. Nếu , bữa tối, khi Trần Dung đề nghị để Trịnh Thanh Nhiên mang đồ sang Diêu phủ, lẽ nào Ninh tỷ tỷ nghĩ tới việc nàng thể nhân cơ hội tay?”.

“Thế nhưng tối nay, tỷ tỏ như chẳng gì cả...”.

Mộ Thanh xong, trầm mặc một lát vẫn xoay bước .

“Nếu tiểu thư tự chuyện, cần gì hỏi ?”.

Nói xong, nàng rẽ khỏi hành lang, thẳng tiền viện.

Nguyên Ngọc gọi nữa.

Mộ Thanh dẫn theo Chương Đồng rời khỏi điền trang, thu quân trở về đại doanh. Nàng cũng bất ngờ vì Nguyên Ngọc níu . Có lẽ những điều chất chứa trong lòng cuối cùng cũng , ít nhiều giúp nàng nhẹ nhõm hơn. Chỉ là đêm nay, e rằng vẫn sẽ là một đêm khó ngủ.

Mộ Thanh rời , nhưng điền trang Tướng phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Quả nhiên là một đêm trắng.

Từ căn phòng nơi Thẩm Vấn Ngọc giam lỏng, từng tràng ho dữ dội vẫn ngừng vang lên. Lan Nhi nóng ruột đến phát , liên tục vỗ lưng giúp nàng thuận khí.

Nguyên Ngọc cho gọi phủ y tới, cũng chẳng ai mang nước nóng . Rõ ràng chủ tớ hai đối xử như phạm nhân.

Lan Nhi càng nghĩ càng sợ. Sáng mai Trịnh đại nhân tới, tiểu thư thật sự sẽ tống đại lao ? Thân thể tiểu thư yếu ớt thế , chịu nổi nơi ngục thất?

Đợi Thẩm Vấn Ngọc ho dịu xuống đôi chút, Lan Nhi mới nghẹn ngào hỏi:

“Tiểu thư, ngốc như ? Tại nhận hết tội ?”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ chua chát. Nàng nhận hết. Nàng chỉ nhận những lời đùa cợt . Chỉ là vị Đô đốc thiếu niên từng bước dồn ép, đến cuối cùng thể cúi đầu.

“Người nhận , chúng còn thoát thế nào ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-687.html.]

“E là khó”. Thẩm Vấn Ngọc cất tiếng, cổ họng đau rát như d.a.o cứa.

“Ta động đến Ninh Chiêu. Thái Hoàng Thái hậu và Hoa Quận chúa chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ qua”.

Ninh Chiêu là Nguyên gia từ lâu mặc định nàng dâu tương lai. Tuy chính thức bước cửa, nhưng từng lời cử chỉ của nàng đều ít nhiều liên quan tới thể diện Nguyên gia.

Lần , nàng mang tiếng ngầm dung túng Trần Dung g.i.ế.c giá họa, gán thêm cái danh ghen tuông độc ác, khiến thanh danh Nguyên gia cũng vấy bẩn. Thái Hoàng Thái hậu và Hoa Quận chúa tuyệt đối sẽ dung thứ kẻ tính kế Ninh Chiêu.

Đáng lẽ Trần Dung mới là đẩy chịu trận. giờ Thẩm Vấn Ngọc kéo khỏi bức màn. Người trực tiếp hứng chịu cơn thịnh nộ của Nguyên gia, e rằng sẽ là nàng.

Lan Nhi mà mặt mày tái mét.

“Vậy... bây giờ ?”.

“Ta nhận phần trách nhiệm của , ít trong mắt Thái Hoàng Thái hậu và Hoa Quận chúa còn thể lưu ấn tượng rằng dám dám chịu”.

Thẩm Vấn Ngọc nhắm mắt.

“Những chuyện tiếp theo... chỉ thể chờ xem”.

“Xem gì?”.

“Xem mệnh”.

Mộ Thanh trở về đại doanh Thủy quân, vội bộ y phục ướt tranh thủ chợp mắt.

Mới ngủ nửa canh giờ, tiểu tướng tiền doanh vội vàng bẩm báo: Trịnh Quảng Tề đến điền trang Tướng phủ.

Mộ Thanh lập tức giao việc giám sát luyện binh cho Hàn Kỳ Sơ, chỉ dẫn theo Nguyệt Sát rời doanh.

Khi lên tới núi gãy, dọc đường nàng thấy quan sai đang chật vật kéo cỗ xe ngựa khỏi rãnh, một nhóm khác thì đào bới đất bùn trong rừng. Hỏi mới t.h.i t.h.ể Trịnh Thanh Nhiên và nha của nàng đưa điền trang Tướng phủ.

Trịnh Thanh Nhiên là đích nữ của Trịnh Quảng Tề. Con gái cưng kịp xuất giá c.h.ế.t thảm, đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Lúc Mộ Thanh tới, Trịnh Quảng Tề đang túc trực bên t.h.i t.h.ể con gái trong gian phòng khách phụ cạnh sảnh hoa, cố nén tiếng nhưng đôi vai vẫn ngừng run lên.

Ninh Chiêu cáo bệnh tiếp khách. Trong phòng chỉ Nguyên Ngọc cùng một bà t.ử bên an ủi.

Khách là do Nguyên Ngọc mời tới điền trang, nay xảy án mạng, phía Tướng phủ đương nhiên khó tránh khỏi phần trách nhiệm.

“Đô đốc!”.

Nguyên Ngọc khẽ gọi khi thấy Mộ Thanh bước .

Nàng thức trắng cả đêm, mắt hiện rõ quầng thâm.

Trịnh Quảng Tề tiếng liền bật dậy, sang cúi hành lễ thật sâu.

“Hạ quan... đa tạ Đô đốc tìm hung thủ sát hại tiểu nữ”.

Giọng ông nghẹn , cố nén tiếng .

“Hạ quan đang mặc quan phục, tiện hành đại lễ, xin Đô đốc lượng thứ”.

Mộ Thanh và Trịnh Quảng Tề vốn chẳng thiết. Trên quan trường, quan hệ giữa hai thậm chí còn chẳng mấy hòa hợp. lúc , nàng chủ động bước tới đỡ ông dậy.

“Trịnh đại nhân nén bi thương”.

Trịnh Quảng Tề liên tục gật đầu, vẫn cúi thấp mặt, dùng tay áo lau vội giọt lệ nơi khóe mắt.

Mộ Thanh tới đây vốn hỏi ông về hai vụ án mạng đó trong thành Thịnh Kinh. thấy ông còn chìm trong đau đớn mất con, nàng nhất thời nỡ mở lời, định chờ ông bình tâm hơn mới bàn chuyện công.

 

Loading...