Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 69: Nhị Đản cầm quân (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:35
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ một bóng đỏ khiến nàng xa xăm, ngắm hồi lâu.
"Thánh thượng hoang đường nhiều năm, tiễn đưa tân binh ngược chút khí độ quân chủ”. Hàn Kỳ Sơ nhỏ.
"Sao là tâm huyết dâng trào? Ta lúc tuyển quân, thái giám Mỹ Nhân Ty ngày nào cũng đến cửa nha môn Binh Tào ngắm , cưỡng ép mỹ nam cho . Hừ, đúng là hôn quân!". Chương Đồng hừ lạnh một tiếng.
Mộ Thanh sang , chỉ một ánh mắt, trong veo, lạnh lùng thấu xương: "Lời đồn mà cũng tin hết , nơ-ron thần kinh não chỉ một cái ?".
Chương Đồng ngẩn , hiểu.
Mộ Thanh hỏi: "Ta thấy đài đầu óc đơn giản, lo chuyện bao đồng, tính tình cực đoan, đúng là ?".
Chương Đồng nổi giận.
Mộ Thanh : "Ta đài cũng như đài Thánh thượng. Nếu cảm thấy hiểu , dựa mà cho rằng hiểu Thánh thượng? Nghe tin đồn mà phán xét khác là đầu óc đơn giản. Bàn luận lưng khác là hành vi của kẻ tiểu nhân".
"Ngươi!".
Chương Đồng vế đầu của Mộ Thanh vốn ý suy ngẫm, đến câu thì giận sôi máu, tức quá hóa : “Ta tiểu nhân? E là kẻ mặc áo gấm quý tộc cũng thành quý tộc nên mới nghĩ cách khác chứ gì? Chỉ tiếc là lên nhầm thuyền , thấy ngươi nên lên thuyền của Cố lão tướng quân, cần Tây Bắc nữa, trực tiếp hành cung của Thánh thượng luôn. Chỉ điều, với nhan sắc của ngươi, sợ là cung cũng chỉ thái giám!".
"Cái đầu của ngươi, đến trong cung cũng chơi thái giám ”. Mộ Thanh buông một lời như dao, đ.â.m trúng tim Chương Đồng.
Chương Đồng nghẹn họng, suýt hộc m.á.u sông.
Mộ Thanh thèm để ý đến Chương Đồng nữa, ánh mắt về phía xa, ngắm con thuyền lớn giữa sông, ngắm bóng hình màu đỏ . Nàng , mặt nạ dùng, . Nàng , t.h.u.ố.c cao nhận, cảm ơn. Nàng , cơm canh tệ, thơm. cuối cùng chỉ thể từ xa, bao lời từ biệt giữ trong lòng, tan gió sông, dần dần theo con thuyền trôi xa.
Năm vạn tướng sĩ vượt sông chia nhiều đợt, mất vài ngày mới qua hết.
Từ Giang Bắc đến Tây Bắc đường quan đạo xa hai ngàn dặm. Tân binh quan đạo, qua sông liền thẳng rừng. Hành quân trong rừng gần hơn quan đạo, băng rừng vượt núi càng lợi cho việc luyện binh.
Đại quân cuồn cuộn, hành quân xuyên rừng, một mạch về hướng Tây Bắc.
Hành quân đường núi, cường độ thao luyện nặng hơn nhiều so với luyện binh ở giáo trường. Toàn quân mang vác mười hai thạch (đơn vị đo lường), đường thì ngày chạy trăm dặm, đường thì chặt cây mở lối mà .
Ngàn dặm luyện binh, mất hai mươi ba ngày, tiến địa phận Thanh Bắc.
Thanh Châu là châu phủ phía Bắc của Đại Hưng, ba vạn ngọn núi trải dài dứt, đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, chân núi rừng rậm rạp, cảnh trí trong núi hùng vĩ tráng lệ. tân binh tâm trí mà ngắm cảnh, chập tối dừng quân hạ trại, ai nấy đều mệt rũ rượi vật đất.
Giờ cơm tối là lúc tân binh thảnh thơi nhất trong những ngày . Nhóm lửa bắc bếp, hai ngũ một bếp, quây quần bên đống lửa, ngửi mùi thơm của canh rau bánh ngâm, ánh lửa hồng rực soi sáng khuôn mặt các tân binh, mệt mỏi và sinh khí cùng tồn tại.
Ban đầu hành quân trong rừng, cứ đến giờ hạ trại nghỉ ngơi, tránh khỏi than vãn chuyện tập luyện khổ cực. Lâu ngày, cái gì cần than cũng than hết , thấy chủ đề nhạt nhẽo. Thao luyện ngày nào cũng , tân binh nhanh chóng học cách tìm vui trong khổ, giờ cơm quây quần một chỗ, từ chuyện nhà đến chuyện lạ quê hương, hận thể lôi hết ruột gan để giải sầu.
Một đám đàn ông tụ tập với , tránh khỏi chuyện tục tĩu, qua thế nào lan sang chuyện giường chiếu nhà .
"... Tiểu nương t.ử đùi trắng nõn, tiếng kêu lẳng lơ, Lưu viên ngoại câu mất hồn vía. Tám phòng di nương ở nhà ngó ngàng tới, cứ nhất quyết tìm ả quả phụ mười sáu tuổi . Cuối cùng ngày chính thất , nghĩ bụng trong nhà trị chẳng lẽ hồ ly tinh bên ngoài còn trị nổi? Bà bèn sai tiểu tư trong phủ đến nhà ả quả phụ, mười mấy hầu hạ, ngón tay gậy gộc đều dùng cả, ả quả phụ ban đầu kêu to, tiếng nhỏ dần, cuối cùng c.h.ế.t thẳng cẳng. Đám tiểu tư thấy c.h.ế.t vội bỏ chạy về phủ. Quan phủ đến tra, mười mấy cũng chẳng phân biệt là kẻ nào c.h.ế.t , bèn xử t.ử kẻ cuối cùng, những kẻ còn chỉ trượng trách”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-69-nhi-dan-cam-quan-2.html.]
"Chậc chậc!".
Đám đàn ông chép miệng, ánh mắt còn hau háu hơn cả lúc nồi cơm canh, tưởng tượng đến cặp đùi trắng nõn, ngón tay gậy gộc.
Lưu Hắc T.ử mới mười lăm, chuyện nam nữ, trời tối sầm, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt thiếu niên thẹn thùng đỏ bừng bừng.
Thạch Đại Hải thấy bộ dạng như thì ha hả, vỗ vai : "Nghe nhiều ! Cũng bảo ức h.i.ế.p nữ nhi nhà lành, chỉ để cưới thê t.ử bao nhiêu trò vui thể . mà, nếu là hán t.ử thương thê t.ử thì dùng mấy thứ gậy gộc , chuyện tay ngược thú vị lắm”.
Lưu Hắc T.ử mà mặt nóng bừng bừng, đầu cúi thấp suýt chui đũng quần.
Đám đàn ông ồ lên. Thạch Đại Hải vô tình liếc sang bên cạnh, thấy Mộ Thanh bó gối đó, chằm chằm bếp lò, mắt liếc ngang liếc dọc.
Thạch Đại Hải lập tức chỉ Mộ Thanh : "Chu tiểu cũng thành ? Nghe đến đờ cả mắt !".
Trong tiếng ồ, Mộ Thanh ngước mắt lên. Trên mặt thấy vẻ bối rối, cũng chẳng thấy sắc dục, chỉ thấy đôi mắt lạnh lùng, vẻ mặt nhạt nhẽo:
"Phụ nhân thiếu nữ, gặp chuyện cơ quan s.i.n.h d.ụ.c thể đổi về giải phẫu, nhưng gặp bạo lực thì thể xuất hiện tổn thương như rách. Tra hỏi khẩu cung của mười mấy đó, chắc chắn sẽ hỏi ai ai , ai dùng gậy, ai dùng ngón tay, kẻ nào hành sự xong dính máu. Kẻ dùng gậy, kẻ dính máu, theo luật triều đều thể xử tử. Những kẻ còn đ.á.n.h một trăm trượng nặng. Nếu nha dịch hành hình công chính, chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t vài kẻ, đ.á.n.h tàn phế vài kẻ. Chuyện nếu quan phủ lười nhác thì là chuyện kể thật”.
Chuyện kể thật...
Đám đàn ông Mộ Thanh với ánh mắt kỳ quái. Thiếu niên trong nhà việc ở huyện nha ? Sao lý thế?
Gã hán t.ử kể chuyện càng uất ức. Chuyện kể vốn để giải sầu, thằng nhóc còn phân tích thật giả?
lời lẽ của thiếu niên vô cùng đanh thép: "Thật giả đều thể mang đùa cợt, chuyện mạng thể dùng để giải sầu? Muốn kể chuyện tục thì chọn chuyện khác".
Quanh bếp lửa bỗng nhiên im bặt.
Hồi lâu, Chương Đồng hừ một tiếng: "Nói lắm, chắc là ngoài bộ áo gấm quý tộc , tiền thắng bạc đều ném kỹ viện chứ gì? Nghe như là sành sỏi thật, chỉ giả con cháu thế gia hại nữ nhi nhà lành ?".
"Chương !".
Hàn Kỳ Sơ vội vàng ngăn , ngước mắt Mộ Thanh thật sâu đổi chủ đề: “Mấy hôm Mạch trưởng , địa phận Thanh Châu, chúng lẽ chuyển sang hành quân ban đêm. Cơm chín , chúng mau ăn thôi, đêm nào đó ngủ yên?".
Chiến sự nổ phân biệt ngày đêm, ban đêm địch tập kích ứng chiến là chuyện bình thường. Những ngày đều hành quân ban ngày, thể lực và sức bền của tân binh mài đến cực hạn, cũng là lúc thao luyện ban đêm .
Ra khỏi Thanh Châu là biên giới Tây Bắc, bên đó nạn mã phỉ nghiêm trọng. Hắn đoán Tây Bắc, tân binh sẽ diệt phỉ để rèn luyện thực chiến. Sự khác biệt lớn nhất giữa tân binh và cựu binh ở năm tòng quân, mà ở chỗ đao dính bao nhiêu máu.
Không g.i.ế.c địch thành tinh binh, tay dính máu, đao mãi mãi mài sắc.
Chiến sự tiền tuyến Tây Bắc đang căng thẳng, tân binh đến tiền tuyến là chiến trường, thao luyện như là hiệu quả nhất.
________________________________________