Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 691
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:26
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Haiz...”.
Nam t.ử bỗng buông một tiếng thở dài đầy ai oán. Khí chất cao ngạo lập tức tan sạch, chỉ còn vẻ phong lưu cợt nhả quen thuộc.
“Nương t.ử thành hôm bỏ nhà theo quân, một là bặt tin cả tháng. Vi phu ở nhà, cứ thấy hồng bào là nhớ đến ngày thành , càng càng nhớ nương t.ử đến cồn cào ruột gan. Bất đắc dĩ mới sang bộ đồ tang tóc ”.
Hắn thở dài.
“Nương t.ử thấy c.ắ.n rứt lương tâm ?”.
“Không”.
Mộ Thanh lắc đầu chút do dự.
Cắn rứt cái gì?
Nàng chỉ thấy đúng là mù mắt mờ lòng. Nào là thanh cao phiêu dật, nào là trong lúc đùa cũng thể ngạo nghễ đạp thiên hạ chân...
Cái rắm!
Rõ ràng chỉ là một gã oán phu nàng nhốt trong lầu nhỏ suốt một tháng, chẳng bước chân ngoài.
“Biết thế , lúc đầu chẳng để nương t.ử tòng quân”.
Bộ Tích Hoan thở dài thườn thượt.
“Ngày ngày ở cùng binh đao thiết giáp, trái tim cũng rèn đến lạnh lùng chai sạn mất ”.
Mộ Thanh chẳng buồn để ý , thẳng tới bàn xuống.
Trước mặt đặt sẵn một chén. Bên trong mà chỉ là nước ấm. Hơi nước mỏng manh lượn miệng chén, nhiệt độ đủ, nóng cũng chẳng nguội.
Nàng bưng lên nhấp một ngụm, lập tức hiểu .
Hắn nàng về phủ chắc chắn sẽ trong nhà bẩm báo công việc, uống lúc khuya dễ mất ngủ, nên mới chuẩn nước ấm từ , còn tính cả thời gian để khi nàng lên lầu, nước vặn thể uống.
Đến lúc Mộ Thanh mới nhận , xuống mà chẳng cần kéo ghế. Chiếc ghế rộng kéo sẵn . Chén nước cũng đặt ngay ngắn vị trí nàng vẫn thường .
Mộ Thanh ôm chén, cúi đầu uống từng ngụm nhỏ. Dọc đường trở về nàng quả thật khát, mà lúc chẳng vội uống cạn, chỉ chậm rãi nhấp từng ngụm, lặng lẽ cảm nhận sự quan tâm giấu trong những chi tiết nhỏ nhặt .
Hắn vẫn luôn như .
Mỗi khi gặp nàng, miệng chẳng lấy một câu nghiêm chỉnh, chỉ trêu chọc bỡn cợt. những chuyện chăm sóc nàng vốn thể đem khoe khoang tranh công, cứ âm thầm hết, bao giờ nhắc tới nửa lời.
Uống hết chén nước, trong lòng Mộ Thanh cũng dần ấm lên. Hiếm khi nàng nổi hứng trêu , bèn :
“Ai bảo lạnh lùng chai sạn? Chẳng là ai, đêm tân hôn lẳng lặng bỏ ”.
Bộ Tích Hoan khựng . Nàng... để tâm chuyện đêm ở ?
Đêm bái đường thành , suốt một tháng qua vẫn thường giật tỉnh giấc giữa đêm. Mỗi mở mắt, đều cảm giác chuyện chỉ là một giấc mộng. Chỉ khi thấy đôi hôn thư đóng Chu Sa Quốc Tỷ, nỗi bất an mất trong lòng mới dần lắng xuống.
Đêm cao đường, tân khách, nhưng từng nghi thức đều chứa trọn chân tình của . Chỉ tiếc chuyện xảy quá đột ngột, kịp chuẩn chu , cuối cùng còn buộc rời ngay trong đêm.
Đó vẫn luôn là điều khiến tiếc nuối nhất. Không ngờ nàng cũng để tâm.
Suy cho cùng, vẫn là đủ chu , để nàng chịu quá nhiều thiệt thòi.
Mộ Thanh thấy Bộ Tích Hoan im lặng hồi lâu, lúc nàng ánh mắt chút thất thần. Hiếm khi nàng thấy lộ vẻ mặt như , cứ như thật sự cảm thấy mắc nợ nàng nhiều.
“Ta chỉ đùa thôi, nghĩ ?”.
Mộ Thanh khó hiểu. Chẳng lẽ nàng thật sự thích hợp đùa đến thế?
“Nương t.ử nghĩ ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-691.html.]
Bộ Tích Hoan rời khỏi cửa sổ, thong thả bước tới. Khóe môi cong lên thành nụ quen thuộc, cứ như vẻ thất thần ban nãy chỉ là ảo giác của nàng.
Mộ Thanh lập tức đưa tay đỡ trán. Biết ngay tên chẳng nghiêm chỉnh bao lâu.
Quả nhiên, tủm tỉm: “Vi phu đang nghĩ, chẳng lẽ nương t.ử trách đêm tân hôn ở viên phòng? Nếu nương t.ử lòng động phòng, vi phu nào dám chối từ?”.
Vừa , Bộ Tích Hoan đưa tay nắm lấy tay nàng.
Mộ Thanh thẳng tay gạt cái “vuốt chó” .
“Bớt cái thói đó !”.
Lần nào cũng chỉ giỏi ngoài miệng. Bộ nàng còn chắc?
“Ngồi yên đó. Ta còn chính sự hỏi!”.
Bộ Tích Hoan xoa mu bàn tay nàng gạt, nàng bằng ánh mắt đầy vẻ tố cáo.
Mộ Thanh mặt , mặc kệ.
Một cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh nàng gạt một cái mà cũng đau ? Rõ ràng chỉ đang bộ. Cứ để giỡn tiếp thì trời cũng sáng mất. Nàng còn chuyện quan trọng cần hỏi.
“Vụ án Trịnh Thanh Nhiên?”.
Bộ Tích Hoan thu vẻ cợt nhả. Vừa xuống, sắc mặt nghiêm chỉnh hẳn. Hắn nhấc ấm rót thêm nước nóng cho nàng, giọng hờ hững:
“Trần Dung ban c.h.ế.t. Đêm nay hành hình”.
Mộ Thanh sửng sốt. G.i.ế.c đền mạng vốn là lẽ đương nhiên.
cha Trần Dung tuy giáng chức, dẫu vẫn là dòng đích của Định Viễn Hầu phủ, phía còn Định Viễn Hầu là trưởng. Nàng vốn tưởng triều đình sẽ tìm cách che chắn, ngờ thật sự ban c.h.ế.t cho Trần Dung.
Xử lý công bằng đương nhiên là chuyện . Chỉ là lẽ nàng quá mất niềm tin cái triều đình hiện tại, đến mức luôn mặc định thiên vị mới là chuyện bình thường, còn xử đúng luật ngược mới khiến kinh ngạc.
“Triều đình dù cũng cho Trịnh Quảng Tề một lời giải thích”.
Bộ Tích Hoan đặt ấm xuống.
“Đích nữ c.h.ế.t thảm, nếu ngay cả hung thủ cũng đền mạng, xoa dịu Trịnh gia?”.
“Trần Hán tuy là dòng đích của Định Viễn Hầu phủ, nhưng vốn coi trọng. Lần đích nữ của gây đại họa, chẳng những thủ đoạn g.i.ế.c tàn nhẫn, còn kéo cả Ninh Quốc Công phủ cuộc, tổn hại thanh danh Nguyên gia”.
“Không g.i.ế.c ả thì g.i.ế.c ai?”.
Hắn nhướng mày.
“Nàng đoán xem Định Viễn Hầu xử trí thế nào?”.
“Bỏ Trần Dung, giữ Hầu phủ”. Chuyện còn cần đoán ?
“Không chỉ bỏ Trần Dung”.
Bộ Tích Hoan nhạt.
“Định Viễn Hầu còn mời cả tộc trưởng tới. Họ kể tội Trần Hán sinh suýt khắc c.h.ế.t ruột, là bất hiếu; khi quan kiêu căng ngang ngược, dám cướp ái mã của thiên tử, là bất trung”.
“Ngay từ đường, cái tên của kẻ bất trung bất hiếu gạch khỏi gia phả, Trần Hán cũng trục xuất khỏi dòng họ Định Viễn Hầu. Mẹ Trần Dung ngay trong ngày đuổi khỏi Hầu phủ”.
“Ngày hôm , Ngự sử dâng sớ đàn hặc Trần Hán tội dạy con nghiêm. Triều đình lập tức phán lưu đày. Đường vạn dặm, rừng thiêng nước độc, dọc đường còn mang gông cùm. Có mấy thật sự sống tới nơi? Phần lớn chẳng bệnh c.h.ế.t thì cũng kiệt sức mà c.h.ế.t giữa đường”.
Mộ Thanh mà lạnh cả sống lưng.