Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 694
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:29
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:29
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Từ khuyên nhủ sức khỏe, sang suy luận bệnh lý, tính đến chuyện tìm đại phu, cuối cùng trong chớp mắt chuyển thành tự kiểm tra. Mạch suy nghĩ của nàng nhảy nhanh đến mức Bộ Tích Hoan nhất thời chen nổi một câu.
Mãi đến khi Mộ Thanh thật sự đưa tay về phía ngọc đái của , Bộ Tích Hoan mới hồn, lập tức chụp lấy cổ tay nàng. Biểu cảm mặt lúc quả thực khó mà phân biệt là tức giận, kinh ngạc hoảng hốt.
“Xem cái gì?”.
“Xem cả quá trình”.
Mộ Thanh đáp hết sức tự nhiên.
“Ta từng học y lý, cũng từng giải phẫu khám nghiệm vô thi thể, nhưng từng trực tiếp quan sát quá trình cơ thể sống. Nếu hiểu rõ nó diễn như thế nào, thể suy ngược hành vi của hung thủ, dựng hiện trường gây án. Đối với việc phá án chắc chắn ích”.
Ánh mắt nàng trong veo. Thần sắc nghiêm túc. Hoàn là dáng vẻ chuyên nghiệp khi nghiên cứu một vấn đề. Không hề lấy nửa phần tà niệm.
Bộ Tích Hoan nàng chằm chằm. Biểu cảm mặt cứng đờ đến mức đặc sắc khó tả.
Mộ Thanh thấy mãi gì, còn tưởng đang do dự.
Nàng liền đưa tay định gỡ tay .
“Mộ Thanh!”.
Giọng trầm thấp từ đỉnh đầu vọng xuống, từng chữ như nghiến qua kẽ răng, nén đầy tức giận.
Mộ Thanh ngẩng lên, kinh ngạc Bộ Tích Hoan. Người nay lúc nào cũng ung dung nhàn tản, dẫu gặp chuyện lớn cũng hiếm khi biến sắc, giờ đây nàng chọc cho tức đến mức sắc mặt cũng đổi.
“Nàng chọc tức c.h.ế.t ?”.
Mộ Thanh ngẩn , im lặng một lát dè dặt hỏi: “Chàng... bệnh ?”.
“Không bệnh!”.
“Ồ”.
Mộ Thanh lập tức rụt tay khỏi ngọc đái của , phần lúng túng.
“Xin . Đôi khi cũng lúc suy luận sai”.
Bộ Tích Hoan tức đến bật . Nàng tưởng nổi giận vì nàng suy luận sai thật ? Hắn tức là vì hết đến khác, nàng cứ khăng khăng nghi ngờ bệnh khó .
“Chàng khỏe mạnh bình thường, vui”.
Thấy dường như thật sự giận, Mộ Thanh nghĩ một lát nghiêm túc bồi thêm một câu.
Suy luận sai khiến vui, đương nhiên nàng chịu trách nhiệm dỗ dành. Chỉ tiếc nàng xưa nay chẳng giỏi an ủi khác, nên cũng câu rốt cuộc tác dụng .
Hiển nhiên là .
Bộ Tích Hoan giận đến mức mặt , chẳng buồn nàng. Hắn trở bên bàn, rót một chén nước ngửa đầu uống cạn. Nước vẫn còn ấm, trôi xuống cổ họng, mà chẳng hiểu mang theo một vị đắng nghét khó tả.
“Xin !”.
Mộ Thanh bước tới đối diện , xuống.
Bộ Tích Hoan liếc mắt nàng. Thiếu nữ mặt , dáng vẻ chút dè dặt như một đứa trẻ sai, nhưng ánh mắt vẫn thẳng thắn , né tránh cũng chẳng tìm cách lảng . Dường như bất kể trách nàng thế nào, nàng cũng sẽ nghiêm túc hết.
Thế nhưng thật sự nổi giận với nàng ?
Hắn tốn bao tâm sức mới từng chút một sưởi ấm trái tim lạnh giá , để nàng ở mặt còn lúc nào cũng điềm tĩnh đến gần như vô cảm; để nàng vui, giận, ngượng ngùng, nũng, thậm chí thể chẳng chút phòng mà bộc lộ bản như .
Hắn nỡ vì một cơn giận nhất thời mà khiến cánh cửa lòng mới hé mở khép ?
Bộ Tích Hoan bất đắc dĩ thở dài, dậy kéo Mộ Thanh lòng. Rõ ràng nàng dọa cho hồn vía suýt bay mất là , cuối cùng thành sang dỗ nàng.
“Không cần xin vi phu”.
Hắn siết vòng tay, giọng dịu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-694.html.]
“Vi phu giận, chỉ là nàng dọa cho giật thôi. Nương t.ử quả nhiên lúc nào cũng thể những lời kinh ”.
Nói cho cùng, còn cảm ơn nàng mới . Nàng luôn cách dùng những hành động ngoài dự liệu để nhắc rằng bản lĩnh gặp biến kinh của vẫn tu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh.
Mộ Thanh vẫn gì.
Bộ Tích Hoan ôm nàng chặt hơn một chút, giọng cũng dần lắng xuống: “Thanh Thanh, ngày chúng thành quá lạnh lẽo, hiu quạnh. Đó là điều mắc nợ nàng. Sau nhất định sẽ bù gấp bội”.
Hắn khẽ vuốt tóc nàng.
“Ta giữ những điều nhất đến ngày đại hôn của chúng . Nàng xứng đáng tất cả những điều . Nàng hiểu ?”.
Hắn từng , nàng đương nhiên hiểu. những chuyện, dường như vẫn hiểu ý nàng.
“Ta chỉ đang lo cho sức khỏe của ”.
Mộ Thanh nghiêm túc : “Nếu nhất định đợi đến ngày đại hôn, phản đối. thì đó chúng nên bớt mật một chút”.
“... Nương tử, nàng đúng là đang cố tình khó vi phu”.
Bộ Tích Hoan khổ.
Nàng nào mỗi gần gũi nàng, kiềm chế vất vả đến mức nào. nếu thật sự tránh xa nàng, nỗi tương tư còn giày vò hơn gấp bội. Trước khi thiên hạ bình định, e rằng vẫn nhẫn nhịn một thời gian dài. Nếu đến cả ôm nàng, chạm nàng cũng kiêng dè, thật sự chịu nổi tới ngày đại hôn .
“Ta cũng nghĩ ”.
Mộ Thanh thản nhiên gật đầu.
“ vẫn còn một cách”.
“Hửm?”.
“Ta thể dùng cách khác giúp ”.
Mộ Thanh lùi khỏi vòng tay , giơ một bàn tay lên mặt , khẽ quơ quơ. Ý tứ rõ ràng đến mức chẳng cần thêm.
Chủ đề khó khăn lắm mới trở bình thường, trong chớp mắt nàng bẻ sang một hướng kỳ quái.
Bộ Tích Hoan: “...”
Mộ Thanh còn nghiêm túc bổ sung: “Chỉ cần thể giải tỏa, ảnh hưởng đến sức khỏe, chúng mật một chút cũng chẳng ”.
“Không cần!”.
Bộ Tích Hoan từ chối chút do dự, vẻ mặt gần như thể gọi là kháng cự.
Mộ Thanh ngạc nhiên.
Bộ Tích Hoan vốn chẳng hạng cổ hủ, nàng còn tưởng sẽ thích cách .
“Vì ?”.
“Không vì cả”.
Bộ Tích Hoan lưng tới bên cửa sổ, chắp tay lưng màn đêm tĩnh mịch. Bóng lưng nom vô cùng thâm trầm, chỉ vành tai chẳng từ lúc nào ửng lên một tầng hồng nhạt.
Hửm?
Mộ Thanh liếc sang ngọn nến bàn, cho rằng chẳng qua là ánh lửa hắt lên nên cũng để tâm.
Nàng hỏi: “Ta còn một chuyện hiểu”.
Nam t.ử bên cửa sổ im lặng, ý tiếp lời.
Mộ Thanh cũng chẳng cần đáp, tự tiếp: “Chàng năm nay hai mươi lăm tuổi, nhu cầu sinh lý là chuyện hết sức bình thường. Vậy đây... giải quyết thế nào?”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.