Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 7: Giai nhân trên thuyền

Cập nhật lúc: 2026-06-11 07:50:44
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bổng lộc một năm của cha chỉ bốn lượng, hai tiền đối với gia đình nàng là một khoản chi tiêu nhỏ. Mộ Thanh bao giờ quá nhiều ham với tiền bạc, chỉ cần ăn no mặc ấm, đủ dùng là , nghèo một chút cũng chẳng .

nàng trân trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt của cha. Giang Nam mưa nhiều, ô là vật dụng thường ngày, một chiếc ô dầu bình thường chỉ tốn vài chục văn tiền. Vậy mà tháng , cha nàng tận tiệm lão Lận trong thành mua chiếc ô , bảo rằng sắp tới sinh nhật nàng, ô vẽ hình trúc xanh chắc chắn nàng sẽ thích.

Hôm nay hai kẻ chặn đường cướp của, hỏng ô của nàng, đương nhiên đền. Ô nàng dùng , nàng cũng chiếm tiện nghi, tính trừ khấu hao, đáng bao nhiêu thì đền bấy nhiêu. Còn năm mươi lượng tiền đặt cọc trong túi , đủ cho hai kẻ tìm thầy lang chữa thương .

Gã đàn ông trân trối Mộ Thanh nhét bạc ngực, mắt trợn to như chuông đồng.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai cướp của ai đây? Trong lòng c.h.ử.i thầm, nhưng chợt nhớ tới câu hỏi của Mộ Thanh khi tay.

Tiền cọc, nhận ? Ừ, thế thì .

Hóa ... nàng hỏi tiền cọc là để chắc chắn tiền đền cái ô ?

khi đó nàng còn tay, ô tay nàng cũng đ.á.n.h hỏng. Lúc đó hỏi câu , chẳng lẽ nàng là ô sẽ hỏng?

Sao nàng ? Nàng là tiên tri chắc!

Gã đàn ông chằm chằm Mộ Thanh, chỉ cảm thấy thể thấu con . Vốn tưởng vụ ăn dễ như trở bàn tay, nào ngờ cô nương chỗ nào cũng toát vẻ kỳ quái: thủ quái lạ, binh khí quái lạ, đến tính nết cũng quái lạ nốt. Cứ chuyện nàng lấy bạc của mà xem, nếu nàng tham tiền, hơn năm mươi lượng bạc ròng, nàng chỉ lấy đúng hai tiền, còn cũng chẳng thèm . nếu nàng tham tiền, chỉ một cái ô cỏn con mà cũng bắt đền.

Chính vì thấu nàng, liệu nàng thực sự tha cho một con đường sống . Nếu nàng đổi ý, cũng chỉ nước chờ c.h.ế.t. Nửa tê dại, vết thương đau thấu xương, trong vũng bùn lạnh lẽo, một hồi giằng co khiến sức cùng lực kiệt, mắt từng đợt tối sầm, xem chừng sắp ngất .

Bỗng nhiên, một lưỡi d.a.o lạnh buốt áp mặt .

Giọng của thiếu nữ vang lên từ đỉnh đầu: "Khoan hãy ngất, việc cần ngươi ”.

Gã đàn ông mở choàng mắt, kinh hãi liếc về phía lưỡi dao. Mắt vẫn còn hoa nhưng tai thấy một tiếng "soạt" rõ to.

Ngực lạnh toát, nước mưa rơi xuống, dày đặc như kim châm khiến rùng tỉnh hẳn — là tỉnh thật sự.

Hắn cúi đầu n.g.ự.c , nơi đó y phục xé toạc, lộ lồng n.g.ự.c trần trụi.

Hắn ngẩng đầu tay Mộ Thanh, tay nàng đang cầm một mảnh vải trắng. Mảnh vải trông quen mắt quá đỗi, chính là áo lót đang mặc .

Vừa , nàng xé áo .

Mắt trợn tròn, mặt đỏ gay, ngũ quan vặn vẹo — Chuyện ... kiếp... là định cướp sắc ?

Cướp sắc, chuyện với quá quen thuộc, mấy năm nay ít. Chỉ là hôm nay vai trò đảo lộn ?

Hắn ngây Mộ Thanh. Mưa bụi lất phất ướt tóc mái của thiếu nữ, đôi mắt trong veo như nước mưa gột rửa phản chiếu khuôn mặt thô kệch của — Chẳng lẽ cô nương khẩu vị mặn đến thế?

Nhìn đầu ngón tay nàng đang khều mảnh vải áo rách của , ngón tay trắng như ngọc ửng hồng. Nửa nàng đang đè lên , giữa khung cảnh non xanh nước biếc tạo nên một cảnh tượng diễm lệ kỳ quặc.

Gã đàn ông nuốt nước bọt cái "ực", tà niệm trong lòng bắt đầu nhen nhóm. Nếu hôm nay thực sự cướp sắc, cũng... nguyện ý...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-7-giai-nhan-tren-thuyen.html.]

"Mượn ngón tay ngươi dùng một chút”.

Mộng tưởng mới chớm nở, bỗng giọng Mộ Thanh vang lên. Gã đàn ông ngẩn , còn kịp hồn thì thấy ánh d.a.o tay Mộ Thanh lóe lên, x.é to.ạc màn mưa sương, kéo theo một đường m.á.u tươi, rơi xuống vũng bùn loang lổ.

"Á á á!". Gã đàn ông rú lên t.h.ả.m thiết, kinh động vài ba con chim trong cánh rừng ven đường bay vụt lên.

"Hét cái gì? Ta chặt ngón tay ngươi ”. Mộ Thanh nhíu mày.

"…”

Tiếng hét tắt ngấm. Gã đàn ông lúc mới cúi xuống tay . Nửa tê dại, cảm giác đau nhạy lắm. Vừa câu của Mộ Thanh, thấy m.á.u d.a.o nàng, cứ tưởng tay chặt đứt . Giờ kỹ , ngón tay vẫn còn nguyên bàn tay, chỉ là phần đệm thịt đầu ngón tay rạch một đường khá sâu, m.á.u đang tuôn .

Chỉ thấy Mộ Thanh trải mảnh vải xé từ áo lên n.g.ự.c , chấm m.á.u của bắt đầu chữ. Trong chốc lát, một bức huyết thư thành. Nàng gấp lá thư vài , nhét trả trong áo :

"Ta thể tha cho ngươi, với điều kiện ngươi giúp một việc: mang bức thư về cho Đà chủ của các ngươi”.

Mặt gã đàn ông chuyển từ đỏ sang màu gan heo, ngũ quan bắt đầu vặn vẹo. Cái gì mà cướp sắc, cái gì mà khẩu vị mặn, là do tự đa tình. Nàng chỉ thư, khổ nỗi mang giấy bút, bèn xé áo , rạch tay , lấy m.á.u mực mà thôi.

Cảm giác hổ và phẫn uất từng dâng lên trong lòng, nhưng thời gian để thấm thía. Đến khi ngẫm lời Mộ Thanh, khỏi trợn tròn mắt.

Đà... Đà chủ? Sao nàng là thủy phỉ?

Trên cạn sơn phỉ mã bang, sông thủy phỉ đà bang. Từ xưa hai con đường phân chia địa bàn thủy - lục rạch ròi, nước sông phạm nước giếng. Hắn và gã em hôm nay chặn đường quan đạo (đường bộ), chính là định bụng khi xong việc sẽ đổ vạ cho đám sơn phỉ. Tuy hợp quy củ giang hồ, nhưng miễn ai là bọn thì ai ?

Hắn tự thấy để lộ sơ hở nào, thấu?

Như thể suy nghĩ của , Mộ Thanh lật ngửa lòng bàn tay lên, hừ lạnh:

"Tay của ngươi, ở hổ khẩu và lòng bàn tay những vết sẹo do dây mảnh cứa và vết chai dày. Đây là dấu vết để do quanh năm quăng lưới. Ngươi chắc chắn dân chài lưới sông. Đoạn đường quan đạo chỉ cách huyện Cổ Thủy hai mươi dặm, thế lực của sơn phỉ, thủy phỉ và quan phủ đan xen phức tạp, dân thường nào dám loạn ở đây? Chỉ trong đám thủy phỉ mới kẻ chuyên lo việc thả lưới dìm , tiếng lóng gọi là 'lao đầu nhi' (kẻ vớt đầu). Ngươi và của ngươi, hẳn là thủy phỉ của Cửu Khúc Bang”.

Gã đàn ông kinh hãi, há hốc mồm, quên cả năng.

Chỉ dựa tay ? Vậy nàng thuộc Cửu Khúc Bang?

"Thủy phỉ sống sông bằng nghề thu phí qua đường và cướp bóc. Gặp kẻ chịu xì tiền, hoặc giữa các đà bang thanh trừng lẫn , việc thường nhất là trói bỏ lưới dìm xuống sông thị uy. Vết hằn tay ngươi sâu, vết chai cũng dày, chứng tỏ ngươi thường xuyên việc , thế lực đà bang ngươi đang ở chắc chắn nhỏ. Mấy ngày quan phủ tiễu phỉ, ba đà bang lớn sông Khúc Thủy diệt mất hai, giờ chỉ còn Cửu Khúc Bang lớn nhất và vài bang nhỏ lẻ tẻ. Ngươi xem, ngoài Cửu Khúc Bang, ngươi còn thể thuộc đà bang nào?".

Mộ Thanh lạnh. Chính vì kẻ của Cửu Khúc Bang nên nàng mới quyết định hành động như — nàng gửi tặng Thẩm Vấn Ngọc một món quà lớn.

Vị đích tiểu thư Thẩm phủ dường như thích cấu kết với thủy phỉ để hành sự. Cái c.h.ế.t trùng hợp của trai thể là một giao dịch giữa nàng và thủy phỉ. khi xong việc, nàng bán thủy phỉ cho quan phủ, chơi trò qua cầu rút ván, g.i.ế.c diệt khẩu. Tuy việc sạch sẽ gọn gàng để hậu hoạn, nhưng chiêu trò cũ rích dùng một thì , dùng đến hai thì khó.

Nay Thẩm Vấn Ngọc ngựa quen đường cũ, mua chuộc thủy phỉ lấy mạng nàng. Nếu nàng đem nội tình quan phủ trừ phỉ báo cho Đà chủ Cửu Khúc Bang, vị Đà chủ lo lắng qua cầu rút ván mà tay ?

 

 

Loading...