Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 70: Tài năng làm tướng! (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:37
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
chuyện Hàn Kỳ Sơ , cấp vẫn quân lệnh truyền xuống. Người bề xưa nay thích kẻ đoán ý, chuyện nếu đồn đại khắp nơi, dù đoán đúng cũng mang tội loạn lòng quân.
Đám đàn ông đến ăn cơm, sự chú ý lập tức dời , lôi bát lớn của xới, cũng chẳng quan tâm nóng nguội, cắm đầu lùa cơm sùm sụp.
Ngặt nỗi Chương Đồng tính tình cực đoan, tâm ý của Hàn Kỳ Sơ coi như bỏ sông bỏ biển. Hắn xới cơm xong tiếp tục kiếm chuyện: "Tiểu gia chính là thuận mắt. Sau đừng khuyên !".
"Khụ!". Hàn Kỳ Sơ sặc một miếng, suýt tắt thở.
"Nhìn thuận mắt thì đ.á.n.h một trận !". Một gã hán t.ử bỗng chen ngang.
Mọi ngẩn , thấy kẻ mở miệng chính là gã kể chuyện tục tĩu nãy Mộ Thanh bắt bẻ.
Mộ Thanh vẫn ngẩng đầu, cứ thế ăn cơm.
Hàn Kỳ Sơ thở hổn hển : "Trong quân cấm tư đấu, đây là quân quy! Kẻ vi phạm phạt năm mươi quân côn!".
"Nếu là lão tử, lão t.ử thà chọn ăn quân côn còn hơn coi thường. Trong quân chỉ nhận nắm đấm, ai nắm đ.ấ.m cứng, ai xương cốt cứng, kẻ đó là hảo hán". Gã hán t.ử , rõ ràng chuyện Mộ Thanh bắt bẻ ban nãy khiến gã mấy thoải mái.
Quân quy là quân quy, nhưng đạo lý quả thực cũng là đạo lý trong lòng .
Mọi Chương Đồng. Chương Đồng bưng bát cơm nóng hổi, khiêu khích Mộ Thanh : "Tiểu gia sợ ăn quân côn, ngươi dám so tài với tiểu gia ? Kẻ thua gọi kẻ thắng là gia gia!".
Mọi Mộ Thanh. Mộ Thanh cúi đầu, tiếp tục ăn cơm.
"Đánh một trận !". Gã hán t.ử bỗng hét lớn, ánh mắt Mộ Thanh như kẻ hèn nhát.
Tiếng hét khiến tân binh ở mấy bếp xung quanh đều sang. Thấy sắp đ.á.n.h , ai nấy đều hùa theo. Tuy quân quy cấm tư đấu, nhưng quân côn đ.á.n.h , ai chẳng xem náo nhiệt? Ngày ngày thao luyện quá sức, những cảm xúc dồn nén trong lòng đang cần một chỗ để trút .
"Đánh ! Đánh ! Đánh !".
Rất nhanh, xung quanh vang lên tiếng hô lớn, cùng hét, tiếng sóng truyền xa, tiếng cao hơn tiếng , còn vang dội hơn cả tiếng hô khẩu hiệu thao luyện ban ngày.
"Không !".
Tiếng can ngăn của Hàn Kỳ Sơ chìm nghỉm trong tiếng hò reo. Hắn khuyên Chương Đồng vô ích nên đành sang dặn dò Mộ Thanh, bảo nàng tuyệt đối đừng ứng chiến. Tân binh mới lập, quân quy ắt nghiêm, nếu con chim đầu đàn chắc chắn sẽ cấp lôi g.i.ế.c gà dọa khỉ, năm mươi quân côn là nhẹ, khi còn phạt nặng hơn.
đầu thì ngẩn . Chỉ thấy Mộ Thanh cúi đầu vẫn đang ăn cơm, bát cơm sắp thấy đáy.
Lúc , bỗng phía tiếng quát lớn: "Ồn ào cái gì!".
Tiếng hò reo yếu hẳn . Mọi ngước mắt lên, thấy trời tối, ánh lửa bếp và nóng bốc lên khiến khu rừng mờ mờ ảo ảo. Phía mấy vị tướng lĩnh tới, đầu mặc hắc bào hắc giáp, râu quai nón, ánh mắt như dao, chính là phó tướng quân Tây Bắc Lỗ Đại.
"Lỗ tướng quân!".
"Lỗ tướng quân...”.
Các tân binh lục tục dậy, lộ vẻ sợ sệt, lộ vẻ kính trọng. Lỗ Đại là cánh tay đắc lực trướng chủ soái quân Tây Bắc Nguyên Tu. Truyền thuyết về vị hùng Nguyên Tu nhiều bao nhiêu thì sự sùng kính của tân binh đối với phó tướng trướng ngài nhiều bấy nhiêu.
Sau lưng Lỗ Đại là mấy Đô úy, Tiểu hiệu, Mạch trưởng, Lão Hùng cũng ở trong đó. Kẻ gây chuyện đều là lính của , mặt lập tức đen như đáy nồi, túm lấy một hỏi vài câu, đầu đau như búa bổ: "Sao là hai thằng nhóc ?".
"Hai tên nào?". Lỗ Đại hỏi.
"Tên , Chương Đồng. Còn tên nữa, Chu Nhị Đản!". Lão Hùng chỉ chỉ Chương Đồng và Mộ Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-70-tai-nang-lam-tuong-1.html.]
Mộ Thanh ăn xong miếng cơm cuối cùng, đặt bát xuống, dậy. Nàng là dậy cùng, trong cả trăm thì nàng nổi bật nhất. Sắc mặt Lỗ Đại cũng đen như đáy nồi, ánh mắt nặng như sắt.
Thằng nhóc , cái trò gì ! Ngứa đòn ?
Từ khi nàng trại tân binh, vẫn nắm tình hình của nàng. Thể lực nàng xuất chúng, sức bền cũng nổi trội, nhưng cũng kém nhất, thao luyện hàng ngày đều thể kiên trì đến cùng, coi như bình thường. Bình thường mà còn dám gây chuyện, thằng nhóc cảm thấy mấy ngày nay thao luyện da dày lên , chịu quân côn ?
Lão Hùng : "Hai thằng nhóc tính khí hợp , đ.á.n.h thì , chỉ là thỉnh thoảng cãi vã”.
"Cũng đàn bà. Đấu võ mồm cái gì!".
Lỗ Đại mắng một tiếng, trừng mắt Lão Hùng, ánh mắt như gió d.a.o Tây Bắc: “Đấu võ mồm, hò reo cổ vũ, đây đều là lính ngươi dạy dỗ đấy ?".
"Mạt tướng quản binh bất lực, nguyện lãnh quân côn!".
"Mạch trưởng!".
"Câm miệng hết cho lão tử!".
Lỗ Đại liếc qua là đám tân binh định xin tha, quát lớn chặn họng : “Trong quân mà xin xỏ tác dụng thì cần gì quân quy cảnh?".
Mọi im bặt.
Trong quân tư đấu phạt năm mươi quân côn, ẩu đả tập thể phạt hai trăm roi, tướng lĩnh phạt một trăm quân côn, nhưng hò reo cổ vũ chịu phạt, hơn nữa cũng đ.á.n.h thật mà?
Hàn Kỳ Sơ nhắm mắt thở dài khẽ. Quả nhiên là chim đầu đàn, sắp lôi xử nặng để răn đe .
Trong rừng dần yên tĩnh. Tân binh thầm nghĩ, quân côn chắc , nhưng phạt tăng cường thao luyện thì tránh khỏi.
Quả nhiên Lỗ Đại : "Mang bản đồ núi Thanh Châu đây cho lão tử!".
"Rõ!".
Thân binh nhận lệnh, lấy từ trong n.g.ự.c tấm bản đồ da dê đưa cho Lỗ Đại.
Lỗ Đại trầm giọng quét mắt Mộ Thanh và Chương Đồng, hừ một tiếng, nụ dữ tợn:
"Hai đứa bây đ.á.n.h , lão t.ử toại nguyện cho chúng bây! Cách đây năm dặm một cái hồ, lát nữa lão t.ử sai cắm cờ bên hồ. Một trăm các ngươi chia hai đội cho lão tử, một đội phụ trách mai phục, một đội phụ trách đột kích, ai lấy cờ thì thắng. Đội trưởng do hai thằng nhóc . Các ngươi hò reo xem hai đứa nó ai thắng ai thua ? Lão t.ử cho các ngươi một trận thống khoái. Đội thắng lão t.ử miễn phạt, đội thua đêm nay gác đêm, ngày mai hành quân mang vác thêm năm thạch!".
Tân binh ngẩn , Lão Hùng bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Những ngày tân binh thao luyện thể lực, còn luyện nhiều thứ: cung nỏ, cưỡi ngựa, trận pháp, duy chỉ cầm quân là cần luyện. Cầm quân là đạo tướng, nếu gặp chiến sự, từ Đô úy trở lên mới cơ hội cầm quân. Tân binh thời gian thao luyện nặng, sớm lời oán thán, phạt nặng dễ gây binh biến. Cách phạt đối với tân binh mới mẻ kích thích ý chí chiến đấu, thua chịu phạt cũng sẽ oán thán, vốn là cách cực . để Chương Đồng và Chu Nhị Đản cầm quân thì quả thực quá hời cho hai thằng nhóc .
Đối với hai thằng nhóc mà , dù thua thì kinh nghiệm cầm quân đêm nay cũng là ngàn năm một.
Trong mắt Chương Đồng b.ắ.n tia vui mừng, lửa bếp soi rõ khuôn mặt đỏ bừng vì hưng phấn kìm nén của . Hắn là con cháu võ tướng, từ nhỏ binh thư, tòng quân là chí hướng trong lòng. Vốn tưởng đến biên quan trận g.i.ế.c địch mới cơ hội lập công, đợi thăng lên Đô úy quyền cầm quân ít nhất cũng lăn lộn hai ba năm, ngờ mới tòng quân hơn một tháng cơ hội .
Hàn Kỳ Sơ cũng sững sờ.
Lúc , Lỗ Đại liếc trăm tên tân binh xung quanh, : "Các ngươi theo thằng nào, tự chọn!".
Hàn Kỳ Sơ ngẩn , mặt lập tức lộ vẻ lo âu.