Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 700

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:35
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã ngỗ tác hắng giọng, liếc chiếc khăn tay hỏi:

“Làm Đô đốc dám chắc trong những sợi lông của hung thủ? Chẳng lẽ... lông của nam nhân và nữ nhân cũng khác rõ rệt đến ?”.

Mộ Thanh điềm nhiên đáp:

“Tất nhiên là khác. Lông vùng kín của nữ giới thường bắt đầu mọc mười một tuổi, nam giới thì muộn hơn, mười ba tuổi. Ban đầu đều thưa, dài, mềm và phần lớn khá thẳng; càng trưởng thành, màu sắc càng sẫm, sợi càng thô và xoăn hơn. Khoảng hai mươi lăm tuổi là giai đoạn phát triển rõ rệt nhất”.

Nàng chỉ mấy sợi lông khăn.

“Những sợi màu nhạt, mảnh và mềm, phù hợp với độ tuổi mười ba, mười bốn của nạn nhân. Chắc chắn của hung thủ. Mặt khác, mức độ tổn thương và chảy m.á.u ở vùng kín cho thấy hung thủ tay thô bạo. Nếu là nam nhân trưởng thành, lông vùng đen và thô hơn nhiều, tuyệt đối giống những sợi ở đây”.

Gã ngỗ tác nhất thời cứng họng.

Mộ Thanh :

“Ngươi cũng nên nhớ, sự phát triển của lông tóc cơ thể trình tự và quy luật nhất định. Lông nách thường mọc muộn hơn lông mu hai năm, râu xuất hiện gần như cùng thời điểm với lông nách. Râu thường bắt đầu ở mép , đó lan sang hai bên má mới tới cằm. Ở những vùng khác, lông cơ thể cũng phát triển dần theo độ tuổi”.

Nàng dừng tiếp:

“Trong những vụ ẩu đả hoặc cưỡng bức, lông tóc của hung thủ dễ lưu tại hiện trường, chăn đệm, mặt đất, y phục của nạn nhân, thậm chí hung khí. Những dấu vết đều là vật chứng quan trọng, tuyệt đối bỏ sót”.

Những kiến thức tuy chắc trực tiếp giúp phá vụ án mắt, Mộ Thanh vẫn sẵn lòng truyền .

Một nàng thể khám nghiệm hết t.h.i t.h.ể trong thiên hạ. Cuốn thủ trạch nàng từng cũng xuất phát từ cùng một mong : nếu những phương pháp nghiệm thi hữu ích thể lưu truyền, sẽ giúp giảm bớt vài vụ án oan khuất.

Huống hồ, sách dù kỹ đến cũng thể thế kinh nghiệm thực tế tại hiện trường.

Gã ngỗ tác mắt khám nghiệm ba t.h.i t.h.ể đó gần như sai sót. Hắn chỉ từng tiếp xúc với những kiến thức về lượng m.á.u đặc điểm phát triển của lông tóc, vì thế mới bỏ qua vài dấu vết.

Nàng đến đây, còn chịu , chịu học thì tùy chính .

Sắc mặt gã ngỗ tác trở nên phức tạp. Hắn rõ Mộ Thanh thấu sự lạnh nhạt và thành kiến của . hiểu, như , vì nàng vẫn chịu chỉ bảo?

Hắn mang họ Đường, nhưng sư phụ của Đường gia. Nhà họ Đường xưa nay giữ nghề cực nghiêm, những bí quyết quan trọng chỉ truyền cho con cháu trong tộc, t.ử ngoại môn dù theo học nhiều năm cũng chắc .

Người thường “dạy hết cho đồ , sư phụ c.h.ế.t đói”. Ngay cả sư phụ còn giữ nghề đến . Mộ Thanh chẳng quan hệ sư môn gì với , cớ giấu lấy một phần?

“Hung thủ tay vô cùng thô bạo, nhưng hiện trường hề lưu lông của ”.

Mộ Thanh vụ án, để tâm đến những suy nghĩ hỗn loạn của gã ngỗ tác.

“Điều khiến nghĩ đến hai khả năng”.

Nàng giơ hai ngón tay.

“Một, hung thủ nam giới”.

“Hai, hung thủ là nam giới nhưng thể thực hiện hành vi theo cách thông thường, vì dùng vật khác để xâm hại nạn nhân”.

Trịnh Quảng Tề mà sắc mặt càng khó coi.

“Dùng... vật khác?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-700.html.]

Chuỗi án vốn đủ tà dị: khoét thủ cung sa, lấy m.á.u nạn nhân, giờ thêm thủ đoạn xâm hại quái đản như , càng càng khiến sởn tóc gáy.

Bốn cô gái đều là những kỹ nữ các công t.ử quyền quý bỏ tiền lớn mua đêm đầu. Người c.h.ế.t thì c.h.ế.t, còn đám công t.ử tiền mất mà cũng chẳng , mấy ngày nay liên tục sai tới phủ Thịnh Kinh gây áp lực.

Bọn họ nào quan tâm Trịnh Quảng Tề mất con gái. Chỉ hận thể lập tức ép ông giao hung thủ .

Trịnh Quảng Tề lúc cũng chỉ tóm tên sát nhân càng sớm càng .

“Hai việc cần ngay!”.

Mộ Thanh lập tức phân công.

“Thứ nhất, cả bốn nạn nhân đều đến tuổi cập kê. Ngài cho điều tra kỹ xem ai là bỏ tiền mua họ, việc mua bán sắp xếp như thế nào, ai thời gian và lộ trình đưa ”.

“Phải tìm cho điểm chung giữa bốn vụ. Chỉ cần xác định hung thủ lấy tin từ , chúng mới cách nào phục kích chính xác như ”.

“Thứ hai, kiểm tra cả bốn hiện trường, xem những con hẻm nơi xảy án mạng cùng hướng Đông Nam ”.

“Vâng!”.

Trịnh Quảng Tề lập tức gật đầu: “Hạ quan sẽ phái điều tra”.

Hai việc đều khó, hẳn nhanh sẽ kết quả.

Ông hỏi: “Đô đốc cần hạ quan sai mang gói t.h.u.ố.c bột tới các hiệu t.h.u.ố.c trong thành hỏi thử ?”.

“Không cần. Ta sẽ tự đến Cẩn Vương phủ một chuyến, nhờ Vương gia xem giúp”.

“Vậy thì quá!”.

Trịnh Quảng Tề Cẩn Vương đối xử với Mộ Thanh khác biệt. Nếu thể nhờ vị nhận thuốc, đương nhiên đáng tin hơn việc dò hỏi từng lang trung bên ngoài.

Công việc phân chia xong, Mộ Thanh nán thêm. Lần nàng chỉ hai ngày ở Thịnh Kinh. Thời gian quá ít, thể lãng phí.

Nàng cất chiếc khăn gói những sợi lông hộp nghiệm thi. Khi sang trả khăn cho Nguyệt Sát, mới thấy mặt xanh mét, hai nắm tay siết chặt đến kêu răng rắc.

Mộ Thanh liếc , thành ý dỗ dành: “Về sẽ giặt sạch trả cho ngươi”.

“Không cần!”.

Nguyệt Sát nghiến răng bật hai chữ.

Thấy vẻ ghét bỏ của giả, Mộ Thanh chỉ “Ồ” một tiếng. Sau đó nàng mở hộp nghiệm thi, lấy chiếc khăn , đưa luôn cho gã ngỗ tác của phủ Thịnh Kinh.

Đây vốn là vật chứng. Ban nãy nàng cất chỉ vì thấy sắc mặt Nguyệt Sát quá khó coi, định bụng về phủ sẽ đổi một chiếc khăn khác để gói giặt sạch trả . Giờ chê đến mức , giao thẳng cho phủ Thịnh Kinh bảo quản càng tiện.

Gã ngỗ tác vội vàng dùng hai tay đón lấy. Lần , thái độ của đối với Mộ Thanh khác hẳn lúc đầu, rõ ràng thêm vài phần kính phục.

“Đi thôi!”.

Mộ Thanh xách hộp nghiệm thi.

“Đến Cẩn Vương phủ”.

Giao hiện trường cho phủ Thịnh Kinh xử lý, nàng cùng Nguyệt Sát lên ngựa, hướng thẳng về phía ngoại thành.

Loading...