Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 703

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:33
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Vấn Ngọc đột ngột ngẩng đầu.

Nguyên Mẫn chỉ khẽ phất tay. An Hạc lập tức gọi thị vệ , kéo Thẩm Vấn Ngọc khỏi đại điện.

Nguyên Mẫn trở sập mỹ nhân. Bà tựa xuống, ánh mắt dần chìm sâu. Trong đầu chợt hiện lên những chuyện qua.

Đêm Tu nhi tự vẫn. Hắn nắm tay ai? Gọi tên ai? Đôi tay trông thế nào? Sau khi trở về Thịnh Kinh, thường xuyên lui tới ? Thân thiết nhất với ai?

Một đáp án dần hiện lên.

Anh Duệ!

An Hạc bên cạnh, im lặng . Ông lấy một lọ cao thanh mát từ tay áo, bôi lên đầu ngón tay phía sập, nhẹ nhàng xoa thái dương cho Nguyên Mẫn.

Nguyên Mẫn khép mắt. Một lúc lâu mới lạnh lùng :

“Truyền Tướng gia cung!”.

“Vâng!”.

An Hạc cúi lui .

...

Khi Mộ Thanh tới Cẩn Vương phủ, Vu Cẩn đang ở hậu viên chăm sóc d.ư.ợ.c thảo.

Nàng chờ hạ nhân bẩm báo, tự thẳng trong. thấy cảnh tượng mắt, bước chân nàng bỗng dừng .

Trong Cẩn Vương phủ, gần như từng nhành cây ngọn cỏ đều thể dùng thuốc. Sau hai gốc ngân hạnh cổ thụ là một khu d.ư.ợ.c viên xanh mướt. Giữa những luống thuốc, một nam nhân mặc bạch y giản dị đang xắn cao tay áo, cúi cầm chiếc cuốc nhỏ xới đất.

Cuối vườn là một túp lều trúc yên tĩnh. Dưới mái hiên, khói trầm lững lờ bay. Một tiểu đồng xếp bằng bên lò hương, đặt d.a.o cầm đầu gối, đang thong thả gảy một khúc nhạc thanh nhã.

Mộ Thanh gốc ngân hạnh.

Tiếng đàn dìu dịu, lều trúc xanh, khói hương mờ ảo, cùng bóng áo trắng đang lom khom giữa luống d.ư.ợ.c thảo. Khung cảnh yên bình đến mức khiến cảm giác như bước nhầm một chốn thế ngoại đào nguyên.

Đang lúc nàng còn ngẩn ngơ, tiếng đàn đột nhiên dừng .

Mộ Thanh sang. Tiểu đồng ôm đàn dậy, cung kính hành lễ với nàng. Vu Cẩn cũng thấy động tĩnh, ngẩng đầu về phía gốc cây. Thấy nàng, thoáng sửng sốt.

“Đại ca!”. Mộ Thanh gọi.

Hai chữ vẫn còn đôi chút ngượng nghịu, nhưng ánh mắt dịu rõ rệt.

Vu Cẩn mỉm .

“Hạ nhân trong phủ dạo càng lúc càng vô phép. Đệ tới mà cũng bẩm báo”.

“Là bảo họ cần”.

Mộ Thanh tới.

đến gần mới thấy Vu Cẩn đột nhiên mặt sang bên, thần sắc mất tự nhiên.

Mộ Thanh còn hiểu chuyện gì, Vu Cẩn vội bảo tiểu đồng mời nàng lều dùng , còn thì rời .

“Ta y phục”.

Mộ Thanh theo bóng lưng , khẽ lắc đầu.

Nam nhân thời ... ai cũng coi trọng dung nhan đến ?

Nàng theo tiểu đồng lều, xuống bồ đoàn uống . Khoảng nửa nén nhang , Vu Cẩn mới trở .

Lúc một bộ trường bào trắng như tuyết, tay áo rộng, phong thái tao nhã đậm chất danh sĩ phương Nam.

Mộ Thanh còn thoang thoảng ngửi thấy mùi bồ kết sạch sẽ . Xem khi đồ, còn tranh thủ tắm qua. Nàng nhịn bật , nâng chén lên nhấp một ngụm.

Vu Cẩn ít khi thấy nàng . Hắn đang ngẩn thì nàng :

“Đại ca!”.

“Trước khi tới đây, khám nghiệm xong một thi thể”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-703.html.]

Vu Cẩn: “...”

Thì ?

Mộ Thanh bộ dạng chỉnh tề sạch sẽ của chân thành:

“Nhìn thế , bỗng cảm thấy đúng là quá xuề xòa trong chuyện chăm chút dung nhan”.

Vu Cẩn sững . Rồi lập tức dậy.

“Vậy để đại ca bộ khác”.

“...”

Lần đến lượt Mộ Thanh c.h.ế.t lặng. Thấy thật sự định , nàng vội túm lấy tay áo.

“Thôi, đừng bày vẽ nữa. Muội tới tìm nhờ xem thứ ”.

Nàng lấy chiếc khăn trong n.g.ự.c áo , mở mặt .

Bên trong là một lớp bột phấn màu hồng nhạt. Vu Cẩn thấy lập tức xuống, dùng đầu ngón tay lấy một ít đưa lên mũi.

“Ấy!”.

Mộ Thanh giật , lập tức túm lấy cổ tay .

“Thuốc thể gây mê!”.

Sự lo lắng hiện rõ mặt nàng. Ánh mắt Vu Cẩn lập tức dịu xuống, ấm như nắng xuân.

“Trong mắt , đại ca chỉ chút bản lĩnh thôi ?”.

Thấy hề chóng mặt dấu hiệu bất thường, Mộ Thanh mới thở phào.

ngay đó, Vu Cẩn đưa nhúm bột lên đầu lưỡi nếm thử. Tim Mộ Thanh lập tức thót lên. Thuốc lấy trực tiếp từ thi thể, nhưng nàng mới khám nghiệm t.ử thi xong.

Vu Cẩn hẳn cũng đoán thứ đến từ hiện trường vụ án. Hắn vốn mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng như . Thế mà khi nếm thuốc, những vẻ khó chịu, còn chẳng buồn súc miệng.

Quan trọng hơn... t.h.u.ố.c mê tác dụng với .

Mộ Thanh Vu Cẩn đầy kinh ngạc. Là vì chỉ nếm quá ít? Hay vị đại ca thật sự luyện đến cảnh giới bách độc bất xâm?

Đang mải suy nghĩ, Mộ Thanh chợt thấy cổ tay Vu Cẩn thứ gì đó đang ngọ nguậy.

Bộ trường bào mặc tay áo rộng, vốn dĩ nàng thể thấy cổ tay. vì lo lắng, nàng túm lấy tay áo , vô tình kéo ống tay lên, để lộ một đoạn cổ tay.

Ngay lớp da , thứ gì đó đang chuyển động. Nó men theo đường kinh mạch, thoăn thoắt bò qua chớp mắt biến mất. Tốc độ nhanh đến mức Mộ Thanh mà sởn cả da đầu.

Vu Cẩn từng võ công, nhưng là cao thủ dùng cổ.

Chẳng lẽ... trong cơ thể đang nuôi cổ trùng?

Nhận sắc mặt Mộ Thanh đổi, Vu Cẩn rũ mắt xuống cổ tay . Hắn nhẹ nhàng phẩy tay, để ống tay áo buông xuống che kín mỉm .

“Không . Chỉ là d.ư.ợ.c cổ thôi. Thứ lấy bách độc thức ăn”.

Rõ ràng Vu Cẩn sâu về chuyện đó. Vừa buông tay áo xuống, chuyển sang gói bột t.h.u.ố.c Mộ Thanh mang tới.

“Thuốc phức tạp. Về cơ bản là Nhuyễn Cân Tán phối thêm d.ư.ợ.c vật gây mê”.

“Vậy tức là khó điều chế?”.

“Cũng hẳn”.

Vu Cẩn lấy một ít bột thuốc, kỹ :

“Trong một vị tên là Thu Thủy Liên. Hình dáng khá giống hoa súng, nhưng cây đều độc, đặc biệt là hạt. Nếu nuốt , ban đầu sẽ thấy mềm nhũn, mất sức, đó dần rơi hôn mê”.

độc tính của Thu Thủy Liên mạnh. Chỉ cần quá liều một chút là thể khiến ngạt thở mà c.h.ế.t. Cho nên thứ tuyệt đối cứ lấy Nhuyễn Cân Tán trộn với t.h.u.ố.c mê là xong”.

Vu Cẩn đặt bột t.h.u.ố.c xuống.

 

Loading...