Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 706
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:35
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời quá trưa. Những khóm trúc đen rậm rạp che khuất phần lớn ánh nắng, chỉ để vài tia sáng lọt qua kẽ lá, rơi loang lổ xuống mặt đất. Mộ Thanh lặng giữa rừng, hàng mi rũ thấp, thần sắc khó dò. Bóng trúc lay động theo gió, lướt qua khuôn mặt với đôi mày rậm và đôi mắt nhỏ lớp dịch dung. Ánh nắng vụn vỡ đan xen giữa hàng chân mày, lạnh lẽo như những mảnh đao quang.
Hồi lâu , nàng xoay bước trở Vương phủ.
Nguyệt Sát nhướng mày: “Bình tĩnh đến ?”.
“Có gì đáng sợ?”.
Mộ Thanh nhạt.
“Cửa t.ử còn từng bước qua , chút thủ đoạn thì gì đáng kể?”.
Thái độ của Nguyên gia trong mật thư quá rõ. Bọn họ giấu chuyện xuống, âm thầm xác minh.
Nàng nữ giả nam trang, trộn quân ngũ, đó bước triều đường quan. Chỉ riêng tội danh nhiễu loạn triều cương cũng đủ để nàng c.h.ế.t thây. Nếu Nguyên gia thật sự đắc ý vì nắm t.ử huyệt của nàng, nóng lòng định tội lấy mạng, lúc Long Võ Vệ phụng chỉ đến bắt , chứ cần kiếm cớ gọi nàng Tướng phủ lén lút kiểm tra thể.
Nguyên gia quả thật trừ nàng từ lâu. bây giờ.
Thủy quân Giang Bắc còn luyện thành, nàng vẫn còn giá trị để lợi dụng. Huống hồ, một nữ t.ử cải trang thành nam tử, mặc chiến bào triều, đường đường chính chính nhận phong hàm võ quan tam phẩm, nắm trong tay năm vạn thủy quân — chuyện như xưa nay từng .
Một khi phơi bày, mất mặt chỉ nàng. Triều đình cũng chẳng đẽ gì. Cho dù Nguyên gia coi trọng Thủy quân hơn, coi trọng thể diện triều đình hơn, họ đều lý do ầm chuyện lên ngay lúc .
Dẫu xác nhận nàng là nữ, cùng lắm cũng chỉ nắm lấy bí mật nhược điểm, ép nàng tiếp tục việc cho Nguyên gia.
Bởi , ít nhất trong lúc , tính mạng nàng vẫn nguy hiểm. Điều khiến Mộ Thanh bất ngờ hơn cả là Thẩm Vấn Ngọc.
Nàng nữ t.ử thông minh. ngờ chỉ trong thời gian ngắn như , Thẩm Vấn Ngọc đến tận phận thật của nàng.
“Ngươi lập tức truyền tin cho phủ Thịnh Kinh”.
Mộ Thanh dặn Nguyệt Sát: “Bảo họ điều tra Hòa An Đường ở ngoại thành, đồng thời rà những tiêu cục ăn với Hòa An Đường, xem trong đó ai mắc chứng bệnh khó biểu hiện bất thường về chuyện nam nữ ”.
Nguyệt Sát khoanh tay theo phía , trong lòng chỉ thở dài. Đến nước mà nàng vẫn còn nhớ phá án. Rốt cuộc bao giờ nữ nhân mới chịu yếu đuối một chút? Có chủ t.ử ở đây, thỉnh thoảng dựa nam nhân một thì mất mặt gì ?
“Ngươi nghĩ cách đối phó ?”.
Nếu , cứ để chủ t.ử xử lý.
“Có !”.
Mộ Thanh đáp nhanh.
Chỉ là biện pháp dùng , chính nàng cũng dám chắc. Hơn nữa... còn mạo hiểm.
Nàng giục Nguyệt Sát mau chóng truyền lời cho phủ Thịnh Kinh một Vương phủ.
Khi trở sảnh hoa, sắc mặt Mộ Thanh bình thản như thường, hề để lộ chút khác lạ nào.
Chuyện t.h.u.ố.c bột manh mối, Vu Cẩn cũng giữ Chu Hồng Lộc ở ăn trưa. Trước khi lão rời , sai tiểu đồng mang tới một chiếc hộp gỗ chạm trổ tinh xảo. Chu Hồng Lộc mở xem, hai mắt lập tức sáng rỡ, đến mức râu mép cũng rung lên, ôm hộp vui vẻ về.
Bữa trưa dọn ở sảnh phụ. Sau khi dùng cơm xong, Mộ Thanh và Vu Cẩn uống .
Vu Cẩn hỏi: “Phủ Thịnh Kinh vẫn tin ? Nếu việc gì, nghỉ trưa ở chỗ đại ca một lát ”.
“E là !”.
Mộ Thanh đặt chén xuống.
“Có chút chuyện xảy ”.
Nói , nàng lấy mật thư đưa cho .
Vu Cẩn nhận lấy. Càng , ánh mắt càng lạnh.
Đến khi đặt mật thư xuống, vẻ lạnh lẽo biến mất. Hắn ngẩng đầu Mộ Thanh, nụ vẫn ôn hòa như gió xuân.
“Đừng lo. Chuyện cứ giao cho bọn ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-706.html.]
“Không !”.
Mộ Thanh lập tức lắc đầu.
“Các âm thầm bố trí nhiều năm, đại sự sắp thành, thể vì chuyện của mà hỏng kế hoạch”.
Nàng dừng .
“Muội một cách thử. cần đại ca cho một vị thuốc”.
Vu Cẩn hỏi: “Thuốc gì?”.
Mộ Thanh đáp tự nhiên: “Thuốc trợ hứng dùng trong phòng the”.
...
Khi Mộ Thanh rời Cẩn Vương phủ, Nguyệt Sát cũng từ phủ Thịnh Kinh . Hai lập tức lên ngựa, phi thẳng về phủ Đô đốc.
Suốt dọc đường, Mộ Thanh cố gắng nghĩ đến vẻ mặt của Vu Cẩn khi nàng hỏi xin loại t.h.u.ố.c . càng nghĩ, hình ảnh càng hiện rõ. Nàng đành ép chuyển tâm trí sang chuyện khác.
Khi về đến phủ Đô đốc, trời ngả về chiều. Người của Tướng phủ còn tới, một bổ khoái của phủ Thịnh Kinh đến , rằng phụng mệnh tới bẩm báo tiến triển điều tra.
Mộ Thanh cho , tiếp ở sảnh hoa.
Gã bổ khoái bước , thấy trong ngoài sảnh chỉ Mộ Thanh và Nguyệt Sát, liền chắp tay hành lễ.
“Bái kiến Đô đốc!”.
Mộ Thanh đang nâng chén . Vừa động tác hành lễ của , ánh mắt nàng liền khẽ đổi. Không giống trong công môn.
lúc , gã bổ khoái đưa tay tháo lớp mặt nạ mặt xuống. Mộ Thanh lập tức sững .
Khuôn mặt thật lộ bên hàng mày rậm, đôi mắt nhỏ, làn da vàng sạm, dung mạo bình thường đến mức ném đám đông cũng chẳng ai chú ý.
... giống hệt khuôn mặt nàng đang mang!
Không chỉ đường nét. Ngay cả vóc dáng, chiều cao, hình gầy béo cũng gần như tương đồng.
“Ngươi...”.
Gã chắp tay.
“Thuộc hạ Vô Ảnh. Là thế của Đô đốc!”.
Thế ? Mộ Thanh lập tức sang Nguyệt Sát.
Nguyệt Sát vẫn khoanh tay bên cạnh, gì.
Vô Ảnh tiếp tục: “Thuộc hạ chủ t.ử tuyển chọn ngay từ khi Đô đốc mới nhập ngũ ở Tây Bắc. Chủ t.ử khi chuẩn cho trường hợp ngày phận của Đô đốc khác nghi ngờ”.
“Lần thuộc hạ đến truyền mật lệnh của chủ tử. Xin Đô đốc tạm thời lánh hậu viện. Khi của Tướng phủ tới, thuộc hạ sẽ Đô đốc cùng họ”.
Mộ Thanh gì. Nàng chỉ lặp trong đầu câu : Từ khi nàng mới nhập ngũ ở Tây Bắc.
Hồi lâu , ánh mắt nàng dừng khuôn mặt Vô Ảnh.
“Gương mặt của ngươi...”.
“Là thật!”.
Vô Ảnh đáp: “Mặt nạ của Đô đốc năm đó là Ngụy công t.ử dựa theo dung mạo của thuộc hạ mà chế tác”.
Mộ Thanh nhất thời nên lời. Một cảm xúc khó gọi tên chậm rãi dâng lên trong lòng.