Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 708

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:37
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu để lộ sơ hở ở Tướng phủ, theo môn quy, c.h.ế.t cũng chẳng đáng tiếc. một khi Nguyên gia phát hiện mặt mang gương mặt thật mà Anh Duệ Đô đốc thực sự, sự tồn tại của một thế dung mạo giống hệt Anh Duệ chẳng khác nào tự cho họ : phận và dung mạo mà Anh Duệ vẫn dùng bấy lâu nay đều vấn đề. Từ đó, Nguyên gia thể sẽ theo manh mối , truy xét đến âm thầm bố trí chuyện phía nàng.

Người là ai, thuộc thế lực nào, với Nguyên gia e rằng cũng chẳng khó đoán.

“Chuyện đổi cách khác”. Mộ Thanh .

Bộ Tích Hoan xưa nay vẫn , vì nàng mà chẳng tiếc mạo hiểm. nàng gánh lấy rủi ro . Có những tâm ý, chỉ mới .

Nguyệt Sát hỏi: “Vậy ngươi định thế nào?”.

“Chờ xem Nguyên gia còn nước cờ nào nữa”.

Nàng từ chối đến Tướng phủ. Nếu Nguyên gia thật sự xác minh phận, chắc chắn sẽ dừng ở đây.

Quả nhiên, một canh giờ , của Tướng phủ tới, mang theo lệnh bài của Tướng quốc, truyền nàng ngày mai triều báo cáo tình hình luyện binh.

Mộ Thanh nhận lấy lệnh bài, khẽ lạnh.

Báo cáo luyện binh chỉ là cái cớ. Mục đích thực sự là khi bãi triều sẽ giữ nàng trong cung, tìm cách kiểm tra phận.

Nàng sang Nguyệt Sát: “Truyền tin cho chủ t.ử của ngươi”.

Nguyệt Sát nàng.

“Bảo đêm nay đến phủ Đô đốc”.

Mộ Thanh dừng một chút thêm: “Đường đường chính chính mà đến”.

Từ ngày Hoàng đế hạ lệnh triệu những nam sủng cũ trở về kinh, phủ Nội Vụ Tổng Quản gần như trở thành hành cung ngoài cung của thiên tử. Đêm nào nơi cũng đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn sáo dứt, mỹ nhân như nước.

Canh hai điểm, rượu ngấm, tiếng đàn trong phòng càng thêm réo rắt.

Không vị công t.ử nào đang gảy đàn. Một khúc nhạc tấu thành ba điệp, điệp đầu như lá thu xào xạc rơi đầy sân, điệp như xuân về trăm hoa nở rộ. Âm thanh khi xa khi gần, như từ tiên cảnh vọng xuống, khiến tựa hồ đang lơ lửng giữa tầng mây.

Người chẳng chút hứng thú nào.

Bộ Tích Hoan uể oải tựa ghế mây, áo choàng đỏ hé, giữa hai hàng mày vương vẻ mệt mỏi. Hắn thậm chí còn chẳng buồn nâng mắt.

“Nhàm chán!”.

Hắn hờ hững buông hai chữ, cổ tay khẽ xoay. Chiếc chén ngọc trong tay rơi xuống nền, vỡ đôi.

Tiếng đàn lập tức im bặt.

Đám thái giám và cung nữ trong phòng sợ hãi quỳ rạp xuống. Người đ.á.n.h đàn cũng vội bước , phủ phục giữa điện. Không khí thoáng chốc tĩnh lặng đến mức ngột ngạt.

Chỉ Phạm Thông vẫn dám lên tiếng: “Bệ hạ thấy nhàm chán ?”.

“Rất nhàm chán!”.

Bộ Tích Hoan nhắm hờ mắt: “Ngày nào cũng đàn hát, chẳng chút mới mẻ”.

Phạm Thông nghĩ một lát: “Hay lão nô gọi Lý mỹ nhân đến? Kiếm vũ của khá”.

“Vài đường kiếm Trẫm xem hàng chục ”.

“Triệu mỹ nhân thì ? Cậu xưa nay lắm trò, nhất định thể khiến Bệ hạ vui”.

“Hôm nay Trẫm ồn ào”.

“Vậy Vương mỹ nhân?”.

Phạm Thông liên tiếp đề cử bảy tám , nhưng Bộ Tích Hoan vẫn chẳng buồn động mí mắt.

Cuối cùng ông đành ôm phất trần, rũ mắt than: “Bệ hạ đúng là mới nới cũ”.

Đám cung nữ và thái giám càng cúi đầu thấp hơn.

Bộ Tích Hoan bật khẽ: “Trẫm mới nới cũ thì cũng cái mới ”.

Phạm Thông ôm phất trần, vẻ mặt chẳng chút lay động:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-708.html.]

“Bệ hạ quả thật đang khó lão nô. Người mới đến thì tài nghệ cũng chỉ quanh quẩn từng thứ: múa kiếm, ca hát, thơ, vẽ tranh... Chẳng lẽ lão nô còn tìm cho ngài một kẻ khám nghiệm t.ử thi ?”.

“Hửm?”. Bộ Tích Hoan khẽ nhấc mí mắt, ánh mắt sâu thẳm, chẳng rõ vui giận.

Phạm Thông lập tức mắt mũi, mũi tâm, ngậm miệng thêm lời nào.

Bộ Tích Hoan ông một lúc bật .

“Nói cũng , khám nghiệm t.ử thi cũng khá mới mẻ thú vị”.

“Bệ hạ tha cho lão nô”.

Phạm Thông dè dặt đáp: “Người khám nghiệm t.ử thi trong triều tuy tài, nhưng dung mạo e là khó lọt mắt xanh của Bệ hạ”.

Bộ Tích Hoan nhạt.

“Dạo Trẫm những gương mặt kiều diễm cũng phát chán . Thỉnh thoảng đổi khẩu vị, ngắm một kẻ dung mạo bình thường, thấy mới mẻ”.

Phạm Thông im lặng hồi lâu, rõ ràng cạn lời. thấy Hoàng đế dường như thật sự nổi hứng, ông cũng thể thuận theo.

“Nếu Bệ hạ quả thực gặp, lão nô sẽ lập tức cho truyền gọi. Chỉ là... tính khí của vị ... chắc chịu đến”.

“Cũng ”.

Bộ Tích Hoan gật gù như tán thành, nhưng nụ môi càng rạng rỡ. Hắn dậy, vẻ uể oải ban nãy lập tức tan sạch.

“Hắn đến, Trẫm ”.

Nói xong, tự bước tới mở tung cửa phòng.

“Bày giá!”.

Giọng vang vọng cả sân viện.

“Đến phủ Đô đốc Thủy quân Giang Bắc!”.

Cửa mở, đám tiểu thái giám hầu bên ngoài lập tức quỳ rạp xuống. Bộ Tích Hoan thong dong bước , giọng mang theo ý nhàn nhạt theo gió vọng .

“Nhớ mang cả Hoài Ân Tán”.

Đám thái giám, cung nữ lập tức nháo nhào theo .

Phạm Thông cao giọng hô “Bày giá”, đoàn liền rồng rắn khởi hành.

Tên tiểu thái giám cuối hàng vội đầu, lén trao đổi ánh mắt với một tên tiểu tư đang trong sân.

— Mau cấp báo về cung!

Đoàn tùy tùng của Hoàng đế gồm hàng trăm thái giám, cung nữ, phía ngoài còn cả ngàn Ngự lâm quân hộ giá. Khi đoàn kéo đến phủ Đô đốc, bên ngoài lập tức vây kín. Cung nhân nối đuôi tiến , khiến tòa phủ vốn thanh vắng bỗng chốc trở nên chật chội và náo nhiệt.

Lúc , Anh Duệ Đô đốc dường như ngủ.

Mãi đến khi Thánh giá tới tận cổng, trong phủ mới cuống quýt nhận tin, căn bản kịp chuẩn nghênh đón.

Đến khi vị Đô đốc trẻ tuổi tỉnh giấc, khoác vội chiến bào lên , Hoàng đế thẳng gác nhỏ ở hậu viện.

Đám thái giám, cung nữ cung kính hầu lầu. Phạm Thông ôm phất trần canh ngoài cửa, để mặc Bộ Tích Hoan một bước lên.

Đêm khuya, bốn phía yên tĩnh như tờ. Dù cửa sổ đóng kín, tiếng bên trong vẫn đủ rõ để những phía .

“Bệ hạ đêm hôm khuya khoắt ngự giá đến phủ vi thần, chuyện gì khẩn cấp?”.

Giọng thiếu niên lạnh lùng, còn mang theo chút bất mãn.

“Từ khi ái khanh ngoài thành luyện binh, quân thần chúng lâu gặp”.

Bộ Tích Hoan ung dung xuống.

“Trẫm chút nhớ khanh, nên tiện đường tới thăm”.

 

Loading...