Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 710

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:39
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đập mắt bà là một cảnh tượng hỗn độn: hai chiếc chén vỡ nát lăn lóc sàn, nước nguội vương vãi khắp nơi. Trên bàn còn một chiếc bình t.h.u.ố.c bằng sứ tráng men đỏ vàng, vẽ hình rồng uốn lượn, là vật chỉ dành riêng cho bậc đế vương.

Trước sập, y phục vứt lộn xộn. Rèm trướng buông hờ, ánh nến đặt xa chỉ đủ soi căn phòng trong thứ ánh sáng leo lét, khiến cảnh tượng bên trong càng thêm mờ ảo. Qua lớp rèm mỏng, chỉ thấp thoáng thấy một cảnh xuân tình đang lúc nồng đượm.

Nguyên Mẫn chằm chằm trong rèm, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, lạnh lẽo đến thấu xương.

“Kẻ nào?”.

Tiếng thở dốc sập bỗng ngừng . Giọng thiếu niên khàn đặc, mang theo cơn giận quấy rầy giữa chừng. Ngay đó, một vật từ trong màn trướng ném mạnh ngoài, xé gió lao tới như một vệt sáng, “bốp” một tiếng rơi ngay chân Nguyên Mẫn.

Bà giật lùi một bước. Nhìn kỹ mới thấy vật lăn lóc chân chính là chiếc ngọc quan của nam tử.

“To gan!”.

An Hạc quát lên, giọng the thé lạnh lùng.

“Thái Hoàng Thái hậu đích giá lâm, Anh Duệ Đô đốc còn mau quỳ xuống nghênh giá?”.

Lời dứt, từ trong màn trướng thò một cánh tay. Bàn tay uể oải vén nửa tấm rèm còn , vịn lên thành sập chạm khắc kỳ lân tinh xảo nghiêng đầu ngoài.

Rèm vén lên, ánh nến leo lét lập tức hắt trong.

Trên chiếc sập phủ chăn gấm nhàu nhĩ, đường đường là một bậc đế vương đang phủ phục một thiếu niên. Suối tóc đen nhánh xõa tung bên mép sập, che khuất nửa gương mặt như tạc. Đôi mắt còn vương ý xuân, thần sắc lười nhác phong lưu đến mê hoặc lòng . Long bào cởi bỏ, tấm lưng trần lấm tấm mồ hôi, bên chằng chịt những vết cào đỏ ửng.

Đám cung nhân trông thấy đồng loạt đỏ bừng mặt, vội cúi gằm đầu xuống.

Thế nhưng giọng thiếu niên lạnh như băng:

“Nghênh giá? Vi thần thật xem Thái Hoàng Thái hậu định để vi thần nghênh giá thế nào!”.

Giọng còn sắc lạnh như thường ngày, mà trở nên khàn đặc, thở vẫn còn dồn dập.

“Trẫm cũng !”.

Bộ Tích Hoan nghiêng sập, nhạt Nguyên Mẫn, giọng cũng trầm khàn.

“Thái Hoàng Thái hậu đêm hôm khuya khoắt rời cung, còn lặn lội theo Trẫm đến tận nơi , rốt cuộc mục đích gì? Chẳng lẽ cũng ép Trẫm rời giường xuống nghênh giá?”.

Tấm chăn gấm chỉ che ngang eo hai , thấp thoáng cho thấy nửa của bậc đế vương y phục.

Nguyên Mẫn cảnh tượng mà sắc mặt hề đổi. Ánh mắt bà chuyển sang Mộ Thanh.

Y phục Mộ Thanh tuy xộc xệch, nhưng vẫn che kín, còn giấu chăn gấm. Ánh mắt Nguyên Mẫn càng trở nên sắc bén.

“Hoàng đế, ngày thường ngươi hồ đồ thì cũng đành. Nay dám loạn đến tận phủ của trọng thần triều đình, còn thể thống gì nữa? Còn mau theo ai gia hồi cung!”.

Bộ Tích Hoan bật giễu cợt.

“Thái Hoàng Thái hậu trách nhầm Trẫm . Người ? Rõ ràng là ái khanh đang càn Trẫm”.

Đám cung nhân chỉ hận thể tự bịt kín hai tai, đành c.ắ.n răng cúi đầu thấp hơn nữa.

Nguyên Mẫn giận dữ quát: “Ngươi từng nghĩ nếu chuyện truyền đến tai bá quan văn võ ngày mai, thể diện hoàng gia sẽ để ở ? Uy nghiêm của Đại Hưng sẽ để ở ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-710.html.]

Nụ môi Bộ Tích Hoan càng thêm mỉa mai. Hắn khẽ đầu Mộ Thanh:

“Ái khanh thấy ? Còn mau xuống . Nếu khanh cứ tiếp tục càn Trẫm thế , e rằng chẳng những tổn hại danh dự hoàng gia, mà đến thể diện của cả Đại Hưng cũng khanh mất sạch”.

“Ngươi!”.

Nguyên Mẫn tức đến ngửa .

“Ngươi còn định hồ đồ đến bao giờ?”.

“Trẫm hồ đồ...”.

Bộ Tích Hoan im lặng một thoáng vùi mặt xuống gối, bật .

“Chẳng đó chính là điều Thái Hoàng Thái hậu vẫn luôn mong ?”.

Tiếng chứa đầy ý châm biếm sâu cay.

Nếu nghi ngờ Mộ Thanh là nữ nhi giả nam, Nguyên Mẫn thể đích rời cung giữa đêm hôm khuya khoắt, kéo đến đây quản cả chuyện giường của ? Thậm chí, lẽ bà còn mong thật sự những chuyện hoang đường hơn thế nữa.

Hai , nhất thời ai thêm lời nào. Trong phòng chỉ còn tiếng tim nến cháy lách tách giữa màn đêm tĩnh mịch.

Nguyên Mẫn chăm chú Bộ Tích Hoan.

Hoàng đế lớn lên trong cung cấm từ nhỏ, bà hiểu hơn nhiều . Hắn ôm chí lớn trong lòng, tuyệt đối hạng chỉ chìm đắm trong sắc dục. Chuyện sủng ái nam nhân, thu nạp hàng loạt nam phi, vốn chỉ là thủ đoạn bất đắc dĩ khi thế lực còn đủ mạnh.

Lẽ tất cả chỉ là một màn kịch che mắt thiên hạ.

những tai mắt bà cài bên cạnh nhiều năm qua liên tục báo về rằng chuyện ân ái cùng những nam phi dường như là thật. Một hai ngày còn thể diễn, nhưng kéo dài suốt nhiều năm thì thể khiến tin.

Nguyên Mẫn chỉ thể cho rằng bao năm nay bà ngăn cản gần gũi nữ nhân, cho phi tần, càng cho sinh con nối dõi, nên nhu cầu của một nam nhân trưởng thành đành giải tỏa bằng cách khác. Hơn nữa, nhiều năm đè nén trong thâm cung cũng khiến tính tình ngày càng phóng túng, chịu gò bó.

Bởi , chuyến đêm nay đến phủ Đô đốc thể là một vở kịch cố tình dựng lên khi nhận tin tức, nhưng cũng chắc là giả.

Còn Anh Duệ...

Nguyên Mẫn chuyển ánh mắt sang Mộ Thanh.

Mộ Thanh đang cúi đầu thở dốc, từng nhịp thở nặng nề và gấp gáp. Vòng eo của Bộ Tích Hoan nàng siết đến tái nhợt. Nhìn bộ dạng , rõ ràng nàng trúng mị dược, hơn nữa d.ư.ợ.c tính vẫn giải hết.

Cảnh tượng mắt quả thực chẳng giống đang diễn kịch chút nào.

...

“Lôi Anh Duệ Đô đốc xuống, mặc y phục cho Hoàng đế theo ai gia hồi cung!”.

Nguyên Mẫn lạnh lùng lệnh.

Đám cung nhân phía còn cách nào khác, bốn tiểu thái giám cúi gằm mặt, nhanh chóng bước đến bên sập. ngay khi bọn họ định tay, Bộ Tích Hoan lạnh lùng liếc sang Nguyên Mẫn. Ánh mắt còn chút ý , chỉ còn vẻ lạnh lẽo vô tình.

“Nếu Thái Hoàng Thái hậu nhất quyết , Trẫm đành hồi cung. Có điều, Hoài Ân Tán là thứ gì, chắc hẳn hiểu rõ hơn ai hết. Hôm nay Trẫm mà bước chân khỏi đây...”.

Hắn nhếch môi: “Thủy quân Giang Bắc e rằng chọn ngày lành tháng , tuyển một vị Đô đốc mới ”.

 

Loading...