Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 711
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:40
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoài Ân Tán là một trong những loại xuân d.ư.ợ.c bá đạo nhất thế gian, t.h.u.ố.c giải. Người trúng t.h.u.ố.c nếu giao hoan giải d.ư.ợ.c tính, cuối cùng sẽ c.h.ế.t trong đau đớn.
“Anh Duệ là trụ cột của quốc gia. Hoàng đế hồ đồ thì ai gia tự khắc sẽ lo liệu cho ”.
Nguyên Mẫn đầu gọi: “Xuân Nhi!”.
Một cung nữ phía lập tức quỳ sụp xuống, sắc mặt trắng bệch.
Nguyên Mẫn :
“Ngươi theo hầu ai gia nhiều năm. Ai gia thấy ngươi ngoan ngoãn, hiểu chuyện, hôm nay liền ban cho ngươi một mối nhân duyên . Anh Duệ tuy xuất hàn vi nhưng là trang nam nhi dũng hiếm của Đại Hưng, nay cũng đến tuổi thành gia lập thất. Ai gia ban ngươi cho . Đêm nay hai cứ ở đây động phòng, ngày mai ai gia sẽ sai đưa của hồi môn của ngươi đến phủ Đô đốc”.
Sắc mặt Xuân Nhi càng trắng hơn.
Đối với cung nữ bình thường, Thái Hoàng Thái hậu đích ban hôn vốn là phúc phần cầu còn chẳng . nàng là hầu cận bên cạnh Nguyên Mẫn, đương nhiên Tướng gia chẳng ưa gì Anh Duệ Đô đốc, càng hiểu chắc còn sống bao lâu. Nếu thật sự gả cho Anh Duệ, chẳng phúc hưởng mấy ngày chịu cảnh góa bụa ?
phận cung nữ thấp hèn khiến Xuân Nhi quyền kháng chỉ. Thái Hoàng Thái hậu ban nàng cho Anh Duệ Đô đốc, tất nhiên còn ý cài một đôi mắt bên cạnh . Nàng chỉ thể tận tâm việc giao, hy vọng khi Anh Duệ gặp nạn, Thái Hoàng Thái hậu sẽ niệm tình nàng trung thành mà chừa cho nàng một con đường sống.
“Nô tỳ tạ Thái Hoàng Thái hậu ban ân”.
Xuân Nhi nghiến răng, nước mắt lưng tròng, dập đầu xuống đất.
“Sau nô tỳ thể tiếp tục hầu hạ bên cạnh , xin cho nô tỳ dập đầu bái tạ”.
Trong phòng liên tiếp vang lên những tiếng “cộp cộp”. Sau chín khấu đầu, trán Xuân Nhi rớm máu.
Nguyên Mẫn lạnh lùng nàng, để lộ chút vui buồn.
“Đi !”.
Xuân Nhi dậy, bước đến bên sập khẽ nhún gối Mộ Thanh.
“Đô đốc!”.
Hơi thở Mộ Thanh càng lúc càng nặng nề, dường như sắp mất hết khả năng kiềm chế. Nàng chẳng buồn Xuân Nhi lấy một , chỉ coi nàng như tồn tại. Ngay mặt tất cả , nàng vươn tay túm chặt gáy Bộ Tích Hoan, giọng khàn đặc, gần như gầm lên:
“Thuốc giải ? Đưa đây! Ta tin thứ t.h.u.ố.c giải!”.
Bộ Tích Hoan đầu nàng, khóe môi cong lên. Giữa hai hàng mày còn vương nét quyến rũ mê , giọng trầm khàn đầy ý trêu chọc:
“Có chứ, ?”.
Hắn .
“Chẳng Trẫm chính là t.h.u.ố.c giải của ái khanh ? Vừa ái khanh còn tận hưởng thoải mái, chớp mắt nổi giận ?”.
Lời chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa.
Mộ Thanh giận đến cực điểm, dường như chẳng còn nhớ là bậc đế vương tôn quý, càng chẳng màng trong phòng còn bao nhiêu đang . Như thể trút hết cơn giận lên , nàng bất ngờ mạnh tay một cái.
Cả căn phòng lập tức chìm tĩnh lặng.
Đám cung nhân cúi đầu đến mức thể thấp hơn nữa. Xuân Nhi đỏ bừng mặt, ánh mắt hoảng loạn chẳng nên đặt .
Bộ Tích Hoan vùi mặt gối, dùng hết định lực mới bật thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-711.html.]
Thanh Thanh của quả thật là một bảo vật. Lúc nào cũng thể khiến bất ngờ.
Trong mắt những còn , vị đế vương đang phủ phục sập chỉ khẽ run vai, đôi mày nhíu chặt, chẳng ai phân biệt nổi đó là vì sung sướng đau đớn.
Một lát , mới đầu thiếu niên, giọng mang theo vẻ oán trách:
“Ái khanh ... nhẹ tay một chút”.
Cảnh tượng cuối cùng khiến Nguyên Mẫn thể nhẫn nhịn thêm. Thật giả nhất thời khó phân, nhưng bà cũng chẳng đây tiếp, lập tức quát lớn:
“Còn đó gì? Các ngươi điếc hết , thấy lời ai gia ?”.
Xuân Nhi cùng bốn tên cung nhân đang lúng túng bên sập giật nảy , vội vàng tiến lên định kéo Mộ Thanh xuống.
“To gan!”.
Bộ Tích Hoan đột nhiên gầm lên.
Nam nhân quanh năm lúc nào cũng mang ý môi giờ đây bỗng trầm hẳn sắc mặt. Đôi mắt sắc lạnh, uy thế của bậc đế vương trong nháy mắt tràn ngập căn phòng.
“Các ngươi tưởng Trẫm c.h.ế.t ?”.
“Người !”.
Lời dứt, một bóng đen phá cửa sổ lao . Trường kiếm trong tay lóe lên. Máu tươi lập tức b.ắ.n tung tóe.
Cánh tay của một tên cung nhân định chạm Mộ Thanh c.h.é.m đứt lìa. Cánh tay văng qua trung, rơi thẳng xuống chân Nguyên Mẫn, m.á.u nóng b.ắ.n lên, nhuộm đỏ cả vạt áo của bà.
Tên cung nhân rú lên t.h.ả.m thiết, ôm cánh tay cụt ngã quỵ bên sập. kịp hồn, bóng đen tung một cước giữa ngực. Một ngụm m.á.u tươi phun , cả bay ngược như chiếc lá rụng, đập mạnh bình phong.
“Rầm!”.
Bình phong vỡ nát, đổ sập xuống đất.
Tên cung nhân giữa đống gỗ vụn, chỉ giãy giụa hai cái bất động.
Hắn c.h.ế.t thật.
Người của cung Vĩnh Thọ mà Hoàng đế cũng dám hạ lệnh g.i.ế.c ngay tại chỗ.
Đám cung nhân chứng kiến cảnh đều hít một lạnh. Xuân Nhi cùng những còn sợ hãi lùi bước, nhân danh bảo vệ Thái Hoàng Thái hậu mà vội vã lui về vây quanh Nguyên Mẫn.
Trước mặt là một cánh tay đứt lìa đẫm máu, sắc mặt Nguyên Mẫn vẫn điềm nhiên, chẳng hề lộ vẻ kinh hãi. Người đàn bà từng bước qua biển m.á.u chốn thâm cung, chút m.á.u tanh và xác c.h.ế.t đáng là gì. Bà chằm chằm kẻ áo đen đang chắn sập, ánh mắt sắc bén, lập tức hiểu đây chính là ám vệ của Hoàng đế.
Trải qua các triều đại Đại Hưng, Hoàng đế nào cũng ám vệ của riêng , chỉ riêng đương kim Hoàng đế là . Bởi vì bà cho phép.
trong chuyến tuần du phương Nam bằng thuyền rồng năm , Hoàng đế bỏ một khoản tiền lớn chiêu mộ một nhóm t.ử sĩ giang hồ, bí mật nuôi dưỡng cho đến tận hôm nay, từng để bọn họ lộ diện ngoài.
Vậy mà đêm nay, vì chuyện của Anh Duệ, tiếc để ám vệ công khai xuất thủ. Rốt cuộc thật sự coi trọng Anh Duệ đến mức , tất cả vẫn chỉ là một màn kịch?
lúc , đám thị vệ giáp sắt gác thấy động tĩnh liền ùn ùn kéo lên. Gác xép thoáng chốc biến thành chiến trường.
Nguyệt Ảnh lấy một địch mười, trường kiếm trong tay lóe sáng như chớp, kiếm khí vút lên tựa cầu vồng quét ngang. Tên thị vệ xông tới đầu tiên lập tức kiếm khí đ.á.n.h vỡ giáp sắt ngực, ôm n.g.ự.c bay ngược , va mạnh mấy tên phía , khiến cả bọn cùng lăn lông lốc xuống cầu thang.