Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 712

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:41
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với chút công phu , đám thị vệ giáp sắt thể là đối thủ của Nguyệt Ảnh?

An Hạc gằn một tiếng, phất trần trong tay đột ngột vung lên. Từng sợi cước mảnh cứng như kim châm quấn chặt lấy lưỡi kiếm, phát tiếng “keng” chói tai như kim loại va .

Nguyệt Ảnh vận nội lực nơi cổ tay, trường kiếm xoay tít giữa những sợi phất trần, kình phong cuồn cuộn nổi lên, quét tung thứ trong phòng. Rèm trướng hoa lệ xé thành từng mảnh, bay lả tả giữa trung.

Ngay khi lưỡi kiếm thoát khỏi phất trần, Nguyệt Ảnh thuận thế đ.â.m thẳng tới, kiếm quang sáng lạnh như tuyết, khí thế mạnh mẽ tựa cầu vồng. An Hạc nheo mắt, mắt thấy mũi kiếm sắp xuyên thẳng ngực, khóe môi bất chợt cong lên thành một nụ quỷ dị.

Cùng lúc , một vệt sáng vàng rực từ trong tay áo b.ắ.n , linh hoạt như rắn độc lao thẳng về phía Nguyệt Ảnh. Nguyệt Ảnh kinh hãi, lập tức lùi nhưng quá muộn. Chiếc roi vàng quét ngang ngực, kình lực chấn động khiến đập mạnh bệ cửa sổ. Cổ áo xé toạc, tuy da thịt rách nhưng n.g.ự.c hiện lên một vết bầm tím đen. Rõ ràng nội thương.

Nguyệt Ảnh phun một ngụm m.á.u tươi. Cùng lúc đó, An Hạc cuốn phất trần một vòng giữa trung. Đám thị vệ cứ ngỡ sẽ đoạt kiếm phản kích, thừa thế lấy mạng tên ám vệ, nào ngờ An Hạc chỉ buông một tràng quái dị ném thanh kiếm xuống sàn, phát tiếng “keng” giòn tan. Thân hình xoay mạnh tại chỗ, bất ngờ lao vút đến sập, đưa tay bóp chặt cằm Mộ Thanh.

Mộ Thanh đang mị d.ư.ợ.c hành hạ, phản ứng chậm một nhịp, lập tức An Hạc bóp trúng cằm. Trước ánh mắt của tất cả , thô bạo nâng mặt nàng lên.

Cả căn phòng đồng loạt nín thở, ánh mắt đều đổ dồn về phía , căng thẳng chờ đợi kết quả.

An Hạc hất cằm nàng một cái, phát hiện gì. Hắn hất thêm nữa, thứ ba...

“Hất đủ ?”. Mộ Thanh nổi giận quát.

An Hạc buông tay, vẻ kinh ngạc thoáng hiện trong mắt. Hắn chậm rãi đầu Nguyên Mẫn.

Nguyên Mẫn cũng đang chằm chằm Mộ Thanh, ánh mắt sắc bén nhưng khó giấu nổi vẻ sửng sốt.

Khuôn mặt ... là thật?!

“Cút!”.

Thiếu niên gầm lên, đôi mày nhíu chặt, ánh mắt âm u lạnh lẽo như bão tuyết.

An Hạc lập tức lui về bên cạnh Nguyên Mẫn, cúi xuống ghé tai nhỏ.

Ánh mắt Nguyên Mẫn khẽ động, nhanh trở về vẻ lạnh nhạt. Bao nhiêu suy đoán đó phút chốc tan thành mây khói.

Bất kể bà và con nha đầu họ Thẩm suy đoán thế nào, khuôn mặt mắt quả thật là thật. Mà gương mặt , tuyệt đối thể là của một nữ nhân.

Căn phòng chìm bầu khí tĩnh lặng đến ngột ngạt. Mộ Thanh nhẫn nhịn đến cực hạn.

Thuốc đại ca đưa cho nàng dẫu d.ư.ợ.c tính ôn hòa đến thì vẫn là mị dược. Người trong cung đến khá lâu, nàng gần như chẳng dám cử động, nhưng cảm giác nóng rực, quặn thắt nơi bụng càng lúc càng dữ dội. Nàng dùng hết ý chí mới miễn cưỡng chịu đựng .

Thế nhưng ngay mắt nàng càng khiến lý trí khó lòng chống đỡ. Vài cánh hoa đào vương tấm lưng trần, mái tóc đen nhánh xõa xuống như mây, Bộ Tích Hoan sấp sập, cả toát một sức quyến rũ khó cưỡng.

Cuối cùng Mộ Thanh cũng nhịn nổi, cúi xuống áp cằm lưng . Da thịt mát lạnh như nước, xoa dịu cảm giác nóng ran trong nàng. Giống như lữ khách khát khô giữa sa mạc bỗng gặp một ốc đảo xanh mát, nàng bất giác nhích gần hơn một chút, thêm một chút nữa.

Nàng chậm rãi cọ cằm lưng , động tác vô thức mà dịu dàng, thở phả xuống nhẹ như hương lan, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang tìm nơi mát mẻ để nép .

Bộ Tích Hoan khẽ bật , từ từ khép mắt, thần sắc lười nhác đầy vẻ hưởng thụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-712.html.]

Hai mật như thể xung quanh chẳng ai, khiến đám trong phòng ngượng ngùng đến mức chẳng nên đặt mắt . Rèm trướng xé nát, cung nhân và thị vệ chật căn phòng, đất còn xác cùng m.á.u tươi vương vãi. Cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm, mà nhất thời chẳng một ai dám lên tiếng.

Hồi lâu , Nguyên Mẫn mới lạnh lùng :

“Ai gia tròn trách nhiệm quản giáo. Hoàng đế nếu vẫn khăng khăng càn, ngày mai chuyện truyền đến tai triều thần thì tự lo liệu hậu quả ! Bày giá hồi cung!”.

Nói , bà phất tay áo .

Đám thị vệ giáp sắt và cung nhân lập tức lặng lẽ lui , chỉnh đốn nghi trượng lượt rút xuống lầu. Chỉ Xuân Nhi vẫn nguyên tại chỗ, nhất thời nên ở.

“Ý chỉ ban hôn của ai gia ban , lẽ nào còn chuyện thu hồi?”.

Nguyên Mẫn đến đầu cầu thang thì dừng , lạnh lùng nhắc nhở.

“Vâng!”.

Xuân Nhi tái mặt, đành cúi đầu lĩnh mệnh.

“Không cần!”.

lúc , giọng thiếu niên khàn đặc từ sập vọng tới.

“Kẻ nào hại , bắt kẻ đó đền mạng!”.

Mộ Thanh trừng Bộ Tích Hoan đầy ác ý, cứ như chính mới là kẻ rắp tâm bỏ mị d.ư.ợ.c nàng.

Bộ Tích Hoan lập tức bật sảng khoái: “Được thôi. Ái khanh Trẫm đền mạng thế nào, đền đến bao giờ, trẫm đều chiều ý khanh”.

“Im miệng!”.

Mộ Thanh tức đến nghiến răng. Tên tiếng của sức sát thương lớn đến mức nào ? Không càng thì nàng đang càng khó chịu ? Nàng còn lời quan trọng với Nguyên Mẫn, thể bớt phá đám một chút ?

Quát Bộ Tích Hoan xong, nàng mới về phía Nguyên Mẫn, lạnh lùng tiếp:

“Tương tự, nếu chuyện đêm nay truyền ngoài, tổn hại thanh danh của Thủy quân Giang Bắc, thần đành kéo Thái Hoàng Thái hậu cùng bồi táng”.

Bước chân Nguyên Mẫn khựng ở đầu cầu thang. Bà nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua tầng tầng cung nhân, thị vệ, ghim thẳng về phía chiếc sập.

Mộ Thanh thản nhiên tiếp:

“Thái Hoàng Thái hậu nửa đêm xuất cung, đích đến phủ của một nam triều thần, ban hôn ngay sập, còn lưu xem chuyện chăn gối của thần. Thần nghĩ, so với chuyện của Thánh thượng và thần, bách tính ngoài hẳn sẽ hứng thú với chuyện đêm khuya Thái Hoàng Thái hậu giá lâm phủ thần hơn”.

Mộ Thanh nhàn nhạt : “Dù , chuyện phong lưu của Thánh thượng chẳng còn mới mẻ. Còn chuyện của Thái Hoàng Thái hậu... mới thật sự hiếm ”.

 

Loading...