Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 713
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:42
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Bộ Tích Hoan ham mê nam sắc, thiên hạ từ lâu, chẳng còn gì mới mẻ. Thái Hoàng Thái hậu là một nữ nhân sống sâu trong cấm cung, khi cung môn đóng kín đích ngoài giữa đêm, tìm đến tận phủ của triều thần, ban hôn ngay giường còn đó chứng kiến chuyện phòng the. Chuyện mà truyền ngoài, e rằng đủ để trở thành đề tài cho bách tính bàn tán mỗi bữa cơm suốt một thời gian dài.
Từ xưa đến nay, lời đồn vốn đáng sợ, miệng lưỡi thế gian càng thể g.i.ế.c . Nếu Nguyên Mẫn ngày mai ngoài phố xuất hiện những lời đồn khó về một góa phụ cô quạnh nơi thâm cung, nhất nên khiến chuyện đêm nay biến mất, càng thể để nó trở thành cái cớ ô uế thanh danh của Thủy quân Giang Bắc.
Nguyên Mẫn đương nhiên hiểu lời uy h.i.ế.p . Chính vì hiểu nên ánh mắt bà càng thêm sắc lạnh, ẩn chứa sát khí. Bà tranh cãi với Mộ Thanh, chỉ cách đám đông nàng một lúc lâu xoay rời .
Trước khi bước xuống lầu, Nguyên Mẫn liếc Xuân Nhi một cái. Xuân Nhi lập tức hiểu ý, âm thầm thở phào nhẹ nhõm vội vàng theo phượng giá rời khỏi phủ.
Tiếng bước chân rầm rập ngoài gác xép dần xa, cuối cùng biến mất.
Thế nhưng Mộ Thanh vẫn im nhúc nhích. Nàng dám chắc Nguyên Mẫn đột ngột .
“Chủ thượng!”.
Lúc , Nguyệt Ảnh mới gượng dậy bên bệ cửa sổ, bước tới quỳ xuống, cúi đầu hành lễ.
“Ừm. Thương thế thế nào ?”. Bộ Tích Hoan nhàn nhạt hỏi.
“Không đáng ngại. Có linh đan chủ thượng ban cho, thuộc hạ điều tức một đêm là khỏi”.
“Ừm, lui xuống !”.
Nguyệt Ảnh đáp một tiếng lập tức dậy, trực tiếp lộn qua cửa sổ nhảy xuống.
Khi đáp xuống hành lang, Nguyệt Sát cũng hiện , giải huyệt cho Phạm Thông.
Ba đều để ý đến đám cung nhân đang ngất xỉu bên ngoài, mà tự chia thu dọn hậu sự.
Nguyệt Sát sang phòng bên lấy một bộ màn trướng mới, Phạm Thông mang lên lầu , tiện tay buông màn xuống. Sau đó Nguyệt Sát và Nguyệt Ảnh xách thùng nước lên, thu dọn y phục, lau rửa những vết máu.
Màn trướng buông xuống, Bộ Tích Hoan dịu giọng hỏi:
“Còn chịu xuống ?”.
Mộ Thanh chẳng đáp, chỉ trực tiếp cởi áo bào phủ lên lưng . Lưng lạnh như hàn ngọc, áp dễ chịu.
Bộ Tích Hoan nín thở, bất đắc dĩ khổ. Tuy thấy nàng, vẫn cảm nhận rõ nhiệt độ nóng rực và sự mềm mại khiến lòng chấn động . Nàng chỉ đơn thuần cọ để tìm chút mát lạnh, nhưng với chẳng khác nào một sự giày vò thấu tận xương tủy.
“Thanh Thanh, ngoan nào...”. Hắn thử dỗ nàng xuống.
“Câm miệng!”. Tính khí nàng lúc vô cùng khó chịu.
Hắn bất đắc dĩ bật khẽ, tiếng trầm thấp như gió đêm, êm tai đến cực điểm.
“Không !”.
“...”
Trong màn trướng dần yên tĩnh, nhưng bên ngoài vang lên tiếng thu dọn, quét rửa, động tác càng lúc càng nhanh. Nguyệt Sát và Nguyệt Ảnh mở cửa sổ cho thoáng khí lập tức cúi đầu việc. Từng thùng nước m.á.u xách ngoài, mấy lượt, đến khi vết m.á.u trong phòng lau rửa sạch sẽ, mùi tanh cũng tan gần hết. Hai đóng cửa sổ nhanh chóng lui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-713.html.]
Tiếng bước chân im bặt, thần kinh căng cứng của Mộ Thanh lập tức thả lỏng. Ý chí vốn gắng gượng chống đỡ bấy lâu phút chốc như đê vỡ, một khi buông xuống liền níu . Trong màn trướng dần vang lên tiếng thở dốc trầm thấp cùng những âm thanh cọ xát nặng nề.
Không qua bao lâu, chợt nam t.ử bật khàn khàn. Cuối cùng Bộ Tích Hoan vẫn bật , nhưng nụ đầy khổ sở.
“Thanh Thanh...”.
Tấm lưng nàng giày vò đến t.h.ả.m thương, mà nàng còn định tiếp tục ? Có điều, nàng cứ cọ tới cọ lui lưng thì cũng chẳng giải quyết gì. Nói cho cùng, trông thì vẻ hung hăng dữ dội, kỳ thực đáng yêu vô cùng.
“Nương tử, nàng sấp lâu quá , vi phu tê”. Hắn lừa nàng xuống.
Quả nhiên, câu như một tia sáng lọt thần trí mơ màng của nàng, khiến nàng dừng . Nàng ngừng, liền đỡ lấy cánh tay đang khoác vai , chậm rãi xoay , để nàng xuống ôm nàng lòng.
“Khó chịu”. Nàng .
“Ừm”.
Chỉ một tiếng đáp, nhưng dịu dàng đến cực điểm. Ngay đó, nam t.ử cúi đầu, truyền một ngụm chất lỏng mát lạnh miệng nàng.
Chất lỏng mát lạnh mang theo hương bạc hà thanh nhạt, còn kịp trôi xuống cổ họng, mát xộc lên mũi khiến thần trí nàng tỉnh táo đôi phần. Sau đó, dòng mát lạnh theo cổ họng chảy thẳng xuống bụng, dập tắt ngọn tà hỏa đang thiêu đốt bên trong.
Lúc , nam t.ử ôm thiếu nữ trong lòng, thương tiếc vuốt ve tấm lưng ngọc nhẵn mịn cùng mái tóc đen dài của nàng, để nàng từ từ thích ứng, tránh cho d.ụ.c vọng đột ngột nguội lạnh mà sinh cảm giác hụt hẫng.
Mộ Thanh vẫn chút tiếc nuối.
“Ta hối hận ”.
“Ừm?”.
“Biết sớm sẽ thế , chẳng lấy t.h.u.ố.c giải của đại ca”.
Bộ Tích Hoan lập tức bật .
“Nương tử, vi phu thật sự thích tính thẳng thắn của nàng”.
Hắn , nhưng trong nụ phảng phất vài phần buồn bã. Có những tâm tư, chỉ hiểu. Thực , hối hận? nếu mau chóng cho nàng uống t.h.u.ố.c giải, sợ sẽ nhịn mà thật sự chiếm lấy nàng. Khát vọng của vốn mãnh liệt hơn nàng nhiều. Như lúc , dù đang ôm nàng trong lòng, thậm chí chẳng dám nàng; ngay cả khi vuốt ve tấm lưng nàng, cũng liên tục chuyện để phân tán sự chú ý.
“Có điều, nương t.ử nếu lấy t.h.u.ố.c giải, e rằng nàng cũng chẳng lấy mị dược”. Hắn .
Mộ Thanh nhớ vẻ mặt của Vu Cẩn khi , hề phản bác lời Bộ Tích Hoan. nàng cũng cần tìm chuyện để phân tán sự chú ý, bèn hỏi:
“Chàng xem, Nguyên Mẫn tin ?”.
Đêm nay quả thực vô cùng hung hiểm, may mà Bộ Tích Hoan sắp xếp chuyện từ . Hẳn đoán Nguyên Mẫn sẽ lấy cớ cưỡng ép đưa hồi cung để nhân cơ hội kiểm tra thể nàng, vì mới bố trí màn giao đấu giữa Nguyệt Ảnh và An Hạc giả.
An Hạc thật c.h.ế.t, kẻ đang hầu hạ bên cạnh Nguyên Mẫn hiện giờ là do một ám vệ cải trang thành. Nguyên Mẫn hề , tận mắt chứng kiến mặt nàng mặt nạ, đương nhiên sẽ tin chuyện . Hơn nữa, trận giao đấu còn khiến Nguyên Mẫn cho rằng võ công của ám vệ cũng chỉ đến thế, từ đó buông lỏng cảnh giác.
Hắn việc xưa nay luôn tính một bước mà đạt nhiều mục đích, bố trí chu , hiếm khi để xảy sơ suất. Nàng nghi ngờ năng lực của , nhưng Nguyên Mẫn cũng chẳng kẻ ngu ngốc. Dù bà vẫn tận mắt kiểm tra thể nàng, liệu thực sự tin ?