Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 717

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:46
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên bám lấy khung cửa xe, âm thầm nghiến răng nguyền rủa. Bóng lưng thế nào cũng chút đáng yêu, khiến bầu khí ngượng ngùng trong xe dần tan .

Ý chậm rãi hiện lên trong mắt Vu Cẩn. lúc , Mộ Thanh nghiến răng lẩm bẩm:

“Bộ Tích Hoan c.h.ế.t tiệt!”.

“Chuyện đại ca cũng đồng ý với ”.

Vu Cẩn tiếp lời. Ý trong mắt nhạt , đó là một tia lạnh lẽo.

lúc , xe ngựa chậm rãi dừng .

Nguyệt Sát vén rèm xe. Mộ Thanh thò đầu ngoài, mới phát hiện đến Ngọc Xuân Lâu.

Các cô nương chốn thanh lâu vốn quen ngày ngủ đêm thức. Đại sảnh tối qua còn đèn đuốc sáng trưng, đàn ca náo nhiệt, giờ vắng tanh, chẳng thấy một bóng .

Ma ma quản sự báo khách đến, ban đầu còn tưởng là khách làng chơi. Đến khi Mộ Thanh tới điều tra án mạng, bà mới âm thầm thở phào, tươi dẫn đoàn hậu viện.

Dọc đường, bà khỏi lén Vu Cẩn mấy , trong lòng vô cùng khó hiểu: vị Cẩn Vương thần y xưa nay nổi tiếng chán ghét chốn lầu xanh, hôm nay đích bước Ngọc Xuân Lâu?

Hậu viện ba tòa lầu chạm trổ tinh xảo, đều là khuê phòng của các cô nương.

ma ma dẫn họ lên lầu, mà vòng qua một cụm giả sơn, một tiểu viện thanh tĩnh.

Trong sân trồng nhiều hoa . Dưới tán đỏ rực hiên, Ngụy Trác Chi đang bên cạnh một nữ tử.

Mộ Thanh và Vu Cẩn xe ngựa, còn Ngụy Trác Chi vì lo cho cũ nên thúc ngựa , trở về Ngọc Xuân Lâu từ sớm.

Đang độ tháng Tư, hoa phần lớn bắt đầu tàn. Chỉ riêng cây đỏ hiên vẫn nở rực rỡ. Từ ngoài sân , từng tầng hoa đỏ thắm chen phủ kín cành, hoa, hoa bên , hợp thành một bức tranh đến nao lòng.

Nữ t.ử chiếc xe lăn bằng gỗ, tuổi xem chừng đến đôi mươi, đang độ đào lý niên hoa. Thế nhưng giữa đôi mày chất chứa vẻ tiêu điều, u uất như qua nửa đời phong sương.

Ánh mắt buồn bã dường như cũng nhuốm màu năm tháng giống cuộn giấy ố vàng nàng đang nắm chặt trong tay.

Ngụy Trác Chi bên cạnh, cụp mắt nàng. Không ai thấy rõ thần sắc trong đôi mắt , chỉ thấy nơi khóe môi vương một nụ chua xót.

Chỉ cần chiếc xe lăn, Mộ Thanh đoán phận của nữ tử.

Tiêu Phương.

Hoa khôi nổi danh nhất Ngọc Xuân Lâu.

“Cô nương, Ngụy công tử”.

Ma ma quản sự bước , lên tiếng báo Mộ Thanh và Vu Cẩn đến.

Tiêu Phương chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt nàng lập tức bộ chiến bào Mộ Thanh thu hút. Trái , Vu Cẩn với dung mạo thoát tục tựa trích tiên bên cạnh nàng phớt lờ.

“Đô đốc tới đây tra án, vài chuyện hỏi Tiêu cô nương”.

Ngụy Trác Chi với ma ma quản sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-717.html.]

“Ngươi lui xuống , việc sẽ gọi”.

Ma ma lập tức vui vẻ . Ánh mắt bà Ngụy Trác Chi chẳng khác nào một thỏi vàng .

Chức quan trong quân của Ngụy Trác Chi tuy chẳng cao, chỉ là một viên Tín sứ truyền lệnh, nhưng Ngụy gia là thế lực hàng đầu Giang Nam, gia tài nhiều đến mức khó mà đong đếm. Bản Ngụy Trác Chi còn là nhân vật lừng danh giang hồ. Tương truyền cầu một chiếc mặt nạ, dù bỏ ngàn vàng cũng chắc để mắt tới.

Một vị công t.ử như chẳng khác nào một mỏ vàng di động.

Tháng bao Tiêu Phương hai ngày, tay ném xuống năm ngàn lượng vàng. Tối qua thêm ba ngàn lượng. Ngay cả những công t.ử ăn chơi nổi tiếng nhất Thịnh Kinh như Tào công tử, cùng lắm cũng chỉ dám vung một đến ngàn lượng.

Một vị thần tài như , ma ma quản sự nào dám đắc tội?

nhanh nhẹn lui xuống.

Trong tiểu viện chỉ còn Ngụy Trác Chi, Tiêu Phương, Mộ Thanh và Vu Cẩn. Nguyệt Sát canh ngoài cổng viện.

“Sáng sớm gió lạnh, chúng trong chuyện ?”.

Ngụy Trác Chi cúi , dịu giọng hỏi.

Mộ Thanh từng thấy gạt bỏ vẻ cợt nhả thường ngày để dịu dàng với một đến .

Thế nhưng Tiêu Phương lạnh nhạt như chẳng hề thấy.

Nàng dường như để tâm đến bất kỳ ai xung quanh, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve cuộn giấy cũ trong tay. Ngay cả một câu chào hỏi Mộ Thanh cũng , nàng đều đều cất tiếng:

“Cuốn Quỳnh Hoa Tập là bút tích của đại thi nhân Vương Đỉnh tiền triều. Trải qua nhiều đời lưu truyền, cuối cùng rơi tay Tô gia, trở thành bảo vật gia truyền. Tô gia vốn là danh môn thế tộc. Sau khi vu oan, gia sản tịch biên, Tô đại nhân liều c.h.ế.t giấu cuốn cổ thư . Nơi cất giấu chỉ truyền cho Tô tiểu thư Tô Khả Nhi”.

“Khả Nhi đến đây năm tám tuổi. Tính tình nàng nhút nhát, tranh giành nên thường xuyên khác bắt nạt. Có một nàng đ.á.n.h trong khu rừng phía viện. Ta thấy nhưng vốn chẳng định xen . Cho đến khi bọn họ dùng hình ép nàng khai nơi giấu cuốn sách ”.

“Ta yêu thơ từ của Vương Đỉnh, nên mới tay cứu nàng. Nào ngờ con bé ngốc coi là ân nhân cứu mạng, từ đó một lòng một theo hầu bên cạnh. Sau còn lén tìm cuốn sách, đem về cho cất giữ, thưởng ngoạn.”

Ngón tay Tiêu Phương nhẹ nhàng lướt cuộn giấy ố vàng.

“Ngay cả đêm hôm đó... nàng cũng vì mà c.h.ế.t”.

Thần sắc nàng vẫn dửng dưng, giọng nhàn nhạt, trong đáy mắt oán hận, cũng chẳng cảm kích. Chỉ một tiêu điều, lạnh lẽo đến gần như chẳng còn thiết tha gì với thế gian.

Nàng vốn là bạc tình. Ngay cả mạng sống của chính còn chẳng coi trọng, huống chi mạng khác?

Nàng cứu Khả Nhi, xét cho cùng cũng vì Quỳnh Hoa Tập, chẳng khác mấy những kẻ từng hành hạ con bé để truy tìm cuốn sách. Chỉ khác một bên dùng thủ đoạn hãm hại, một bên thuận tay cứu .

Nàng từng cho rằng đáng để Khả Nhi mang ơn. Vậy mà con bé ngốc nghếch ... đến lúc c.h.ế.t cũng tình nguyện c.h.ế.t nàng.

Ánh mắt Mộ Thanh rơi xuống đôi tay Tiêu Phương. Nàng vuốt ve cuộn cổ thư vô cùng dịu dàng, nhưng những ngón tay siết đến trắng bệch.

Mộ Thanh lúc mới hỏi:

“Ta Tiêu cô nương chỉ bán nghệ, bán . đêm hôm , Khả Nhi đưa tới phủ của một để hầu hạ qua đêm”.

Tiêu Phương nổi tiếng tính tình cương liệt. Đôi chân tàn phế của nàng chính là cái giá nàng tự trả để chống việc ép bán .

 

Loading...