Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 722
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:51
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Mộ Thanh khóa chặt lấy gương mặt đang kinh ngạc của Vạn tiêu đầu. Không đợi mở miệng, nàng chậm rãi tiếp:
“Ngươi còn trẻ mà vị trí Nhị tiêu đầu. Võ nghệ cao cường, trong giới giang hồ cũng chút danh tiếng. Đáng lẽ đây là những năm tháng đắc ý nhất đời ngươi. thuở thiếu thời ngươi thương, từ đó mang căn bệnh khó . Vì ngươi dám cưới vợ sinh con, chỉ thể thường xuyên lui tới chốn phong nguyệt để che giấu bí mật ”.
“Bệnh thể giấu, nhưng thanh danh thì ”.
“Lẽ ngươi là một hiệp khách khắp giang hồ, kết giao bằng hữu bốn phương. những năm qua, trong mắt ngoài, ngươi chỉ là một kẻ háo sắc, ngày ngày thanh lâu. Ngươi đem chút hy vọng cuối cùng đặt Hồng Nhi, truyền tụng là tinh thông thuật phòng the”.
“ nửa năm trôi qua, kết quả vẫn chỉ là tuyệt vọng. Đêm qua, ngươi đột nhiên bắt. Phủ Thịnh Kinh nghi ngờ ngươi chính là hung thủ của chuỗi án g.i.ế.c man rợ gần đây”.
“Ban đầu ngươi nổi trận lôi đình, kiên quyết nhận. Phủ doãn cảnh cáo ngươi đừng ngoan cố, nếu sẽ dùng hình. Ngươi chịu hai mươi trượng, ném đại lao. Có lẽ còn dọa rằng sáng hôm nếu vẫn nhận tội, sẽ nếm thêm cực hình”.
Mộ Thanh dừng một thoáng.
“Suốt một đêm trong ngục, ngươi bắt đầu nghĩ. Nghĩ đến căn bệnh giày vò bao năm. Nghĩ đến những chuyện thể với bất kỳ ai. Nghĩ đến ánh mắt khinh miệt, những lời hiểu lầm của đời. Rồi nghĩ đến việc hôm nay rõ ràng oan mà vẫn tống lao ngục”.
“Cuối cùng, ngươi nản lòng. Ngươi cảm thấy đời vốn chẳng còn gì đáng tiếc. Chuỗi án đang khiến cả kinh thành hoang mang. Quan phủ nhất định tìm hung thủ để giao nộp. òn ngươi chỉ là một giang hồ phiêu bạt. Muốn chống quan phủ, chống triều đình, dễ ?”.
“Vậy thì chi bằng nhận luôn. Bệnh chữa . Thanh danh cũng hỏng. Thế thì hỏng cho đến tận cùng”.
“Vụ án nhất định sẽ kể kể trong lâu tửu quán. Cái tên của ngươi cũng sẽ theo đó mà truyền khắp thiên hạ. Ngươi vốn lưu danh giang hồ. Nếu thể lưu danh bằng nghĩa hiệp...”.
Mộ Thanh thẳng .
“Vậy thì để tiếng ác cũng . Dù đời nhớ đến, vẫn hơn sống cả đời như một kẻ vô danh chẳng ai ”.
Nhà lao chìm trong bóng tối. Ngọn đèn dầu bằng đồng treo vách thỉnh thoảng phát tiếng lách tách. Ánh lửa chập chờn hắt lên gương mặt Vạn tiêu đầu, lúc sáng lúc tối, soi rõ vẻ kinh ngạc che giấu.
Chỉ cần thần sắc là đủ . Mộ Thanh đoán trúng.
Trịnh Quảng Tề lúc cũng chẳng khá hơn Vạn tiêu đầu là bao. Gương mặt ông đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu. Ông thật sự hiểu nổi, bằng cách nào Mộ Thanh thể thấu tâm tư của nghi phạm đến mức . Chẳng lẽ nàng còn thể lòng ?
Vu Cẩn chỉ lặng lẽ Mộ Thanh, khóe môi mang theo nụ nhạt, từ đầu đến cuối vẫn kiên nhẫn nàng .
“Có một chuyện ngươi ”.
Mộ Thanh thẳng buồng giam, vẻ điềm nhiên ban nãy dần biến mất, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Hung thủ thật sự của vụ án cũng mắc bệnh kín giống ngươi. Thậm chí còn nghiêm trọng hơn, thể là một kẻ bất lực”.
“Ngươi nhận lấy tội danh của để lưu tiếng thiên hạ, nhưng từng nghĩ ? Ngươi c.h.ế.t , hung thủ thật sự vẫn còn sống. Chỉ cần tiếp tục gây án, tất cả những gì ngươi nhận hôm nay lập tức trở thành một trò ”.
“Đến lúc , chẳng những cái danh sát nhân kinh động kinh thành thuộc về ngươi, mà đời còn ngươi chỉ là một kẻ nhận vơ tội ác của khác để cầu danh. Ngươi đem cả mạng đổi, cuối cùng chẳng gì ngoài một cái c.h.ế.t ngu xuẩn”.
Mộ Thanh lạnh giọng:
“Muốn nổi danh đến mức bất chấp tiếng muôn đời, vốn đủ thiển cận. Đằng ngay cả cái tiếng ngươi cũng chắc giữ nổi. Huống chi, ngươi c.h.ế.t , hung thủ thật sự sẽ tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật. Những thiếu nữ còn kịp trưởng thành vẫn sẽ lượt c.h.ế.t tay ”.
“Thật uổng công ngươi ôm chí hiệp khách!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-722.html.]
“Ta chỉ từng ‘ tàn chí tàn’, còn ngươi khéo ngược . Thân tàn, chí phế. Thân thể bệnh còn thể chữa. Ý chí mục nát mới thật sự vô phương cứu chữa”.
Người tuy buông xuôi, thậm chí tự tay chôn vùi chính , nhưng đến mức hết t.h.u.ố.c chữa. Nếu thể khiến tỉnh , còn bớt một kẻ gây họa cho đời.
Vạn tiêu đầu nàng mắng, chỉ chua chát.
“Với bộ dạng của thảo dân... chẳng lẽ còn gọi là tàn tật ?”.
“Tàn tật là cơ thể khiếm khuyết. Ngươi thiếu tay thiếu chân ?”.
“Dù ... cũng chẳng khác gì một phế nhân”.
Mộ Thanh tức đến bật .
“! Ngươi đúng là phế nhân”.
Nàng .
“Bởi vì tâm của ngươi phế ”.
Vạn tiêu đầu chỉ thảm, phản bác.
Nàng đúng. Hắn còn tư cách gì mà phản bác? Đến chính cũng căm ghét con hiện tại của .
“Căn bệnh của ngươi tuy kéo dài nhiều năm, nhưng đến mức bất lực”.
Một giọng trong trẻo bỗng vang lên.
“Chưa chắc thể chữa”.
Cả nhà lao lập tức yên tĩnh.
Mộ Thanh như sét đ.á.n.h ngang tai, phắt Vu Cẩn. Chẳng đại ca từng , loại bệnh tuyệt đối chữa ?
Vu Cẩn nàng, nhẹ nhàng mỉm . Đôi mắt trong veo ấm áp như ngọc.
Trên đời vốn chẳng gì tuyệt đối. Nguyên tắc cũng . Chỉ cần gặp đúng , vẫn ngoại lệ. Vì nàng, phá ít quy củ của bản . Thêm một nữa thì ? Ai bảo là đại ca của nàng.
Tên tiêu đầu vốn chẳng chút giao tình nào với nàng, nhưng nếu nàng chịu khó khuyên bảo đến , Vu Cẩn cũng ngại phá lệ một .
Hắn từng , vì giúp binh sĩ trong quân gửi bạc và thư từ về quê, nàng đem gần như bộ bổng lộc của thuê tiêu cục. Người chính là tiêu sư. Cứu , còn thể giúp nàng.
Chuyện nghiệm thi, phá án, Vu Cẩn hiểu. Thứ thể giúp nàng, cũng chỉ là y thuật. Ấy mà ngốc đến mức, một vị trưởng giỏi y đang ngay mắt cũng chẳng tận dụng.
Hai , trong buồng giam bỗng vang lên một tiếng “phịch”.
Vạn tiêu đầu lăn khỏi đống rơm, quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu.