Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 726
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:55
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trịnh Quảng Tề dè dặt nàng. Theo kinh nghiệm mấy cùng nàng phá án, ông dần hiểu một đạo lý. Đối phó với vị Đô đốc , chỉ cần mặt đủ dày là . Mặc nàng độc miệng thế nào. Không hiểu thì cứ hỏi. Miễn đừng sĩ diện, đừng bày quan uy. Hỏi cho rõ luôn lợi.
Quả nhiên, giây Mộ Thanh còn lạnh mặt, giây bình tĩnh giải thích:
“Không!”.
“Hung thủ là loại sát nhân do d.ụ.c vọng chi phối. Hắn khuynh hướng sưu tầm chiến lợi phẩm, cách khác, hành vi g.i.ế.c trở thành một dạng nghiện. Hắn cần g.i.ế.c để thỏa mãn d.ụ.c vọng và tìm kiếm khoái cảm. Vì , cho dù nguy hiểm, vẫn khó cưỡng ham tiếp tục gây án”.
“Thứ lấy là thủ cung sa và m.á.u của xử nữ. Cho nên dù đổi loại nạn nhân, cũng dễ tìm đối tượng thích hợp”.
“Ban đêm thể tự do di chuyển ngoài đường, phần lớn vẫn là kỹ nữ thanh lâu. Huống chi còn là kẻ tài cao gan lớn. Trong tay loại bột mê cực mạnh. Dù quan phủ giăng lưới, chắc sợ”.
Mộ Thanh nhếch môi.
“Có khi càng đang hành động ngay mắt quan phủ, càng cảm thấy kích thích”.
Trịnh Quảng Tề xong những yên tâm hơn, trái càng lo.
“ hung thủ t.h.u.ố.c mê. Ngộ nhỡ của hạ quan cũng đ.á.n.h ngất, chẳng vẫn để chạy mất ?”.
“Mục đích của ...”. Mộ Thanh bình thản : “Chính là để của ngài đ.á.n.h ngất”.
“Hả?”. Trịnh Quảng Tề trợn tròn mắt, tưởng nhầm.
Mộ Thanh ngoắc tay. Ông đành ghé gần. Nàng nghiêng , ghé sát tai ông, thấp giọng dặn dò một hồi. Sắc mặt Trịnh Quảng Tề càng càng biến đổi.
“Chuyện... chuyện ...”.
Kế hoạch ... quả thực quá điên rồ!
Mộ Thanh gì với Trịnh Quảng Tề, ngay cả Vu Cẩn cũng . Dặn dò xong xuôi, nàng liền tiêu sái cáo từ.
Chuyện đến Vu Cẩn nàng cũng giấu. Hắn ngoài mặt dường như chẳng để tâm, nhưng khi đến cổng phủ nha thản nhiên :
“Thuốc tư âm giáng hỏa, thanh can lý tỳ, khi về phủ sẽ kê sẵn sai mang đến cho . Đem quân doanh thì nhớ uống”.
Mộ Thanh chân loạng choạng, suýt nữa đập đầu ngay cổng phủ nha.
Trở phủ Đô đốc, Mộ Thanh sai Nguyệt Sát đến Ngọc Xuân Lâu gọi Ngụy Trác Chi về. Đợi của Cẩn Vương phủ mang t.h.u.ố.c tới, nàng liền dẫn theo đến khách điếm ngoài thành hội hợp với Lưu Hắc T.ử và những khác, đó xuất thành trở về đại doanh Thủy quân.
Tháng nàng về thành ở hai đêm là vì tra án nên trì hoãn. Lần việc đều giao cho phủ Thịnh Kinh xử lý, nàng chỉ cần trở về doanh trại chờ tin tức là .
Mộ Thanh dẫn khỏi thành, phủ Thịnh Kinh liền dán một tờ cáo thị, tuyên bố hung thủ của vụ án gian sát các đào non chốn thanh lâu chính là Nhị tiêu đầu của Thịnh Viễn Tiêu cục. Hiện nghi phạm bắt quy án, ít ngày nữa sẽ áp giải đại lao Hình Tào, chờ Hình Tào thẩm duyệt hồ sơ định ngày xử trảm.
Cáo thị dán , Thịnh Viễn Tiêu cục kinh hãi, các thanh lâu ca phường vui mừng khôn xiết. Còn dân chúng thành Thịnh Kinh thì thêm một câu chuyện để bàn tán lúc dư tửu hậu.
Vụ án do đích Anh Duệ Đô đốc điều tra, bởi chẳng một ai nghi ngờ oan sai.
Trong phủ nha, Trịnh Quảng Tề đám bổ khoái từ phố chợ trở về bẩm báo tình hình, trong lòng thấp thỏm yên.
Đô đốc từng , quan phủ bắt nhầm hung thủ, trong mắt hung thủ thật sự chẳng khác nào những con rối xinh mà coi là vật sở hữu quan phủ công khai tuyên bố thiên hạ rằng chúng thuộc về kẻ khác.
Hắn nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Và chắc chắn sẽ nhanh chóng gây án nữa, dùng một vụ g.i.ế.c mới để chứng minh cho cả thiên hạ thấy quan phủ ngu xuẩn đến mức nào.
... cách giăng bẫy bắt hung thủ mà Đô đốc dặn dò... thật sự thể thành công ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-726.html.]
Trịnh Quảng Tề ngẩng đầu bầu trời âm u lúc chạng vạng. Trời thế ... xem chừng sắp mưa.
Đêm hôm , một cỗ kiệu nhỏ khiêng khỏi Ngọc Xuân Lâu. Gió lạnh đột ngột nổi lên, cuốn vạt áo phần phật. Sau bức tường của một con hẻm sâu, một tên bổ khoái đang xổm đất, xoa xoa hai cánh tay ngẩng đầu vầng trăng khuất tầng mây đen.
“Trời thế chắc sắp mưa nhỉ?”.
“Suỵt!”.
“Cẩn thận cái gì chứ?”.
Tên bổ khoái chẳng mấy để tâm, chỉ hạ thấp giọng:
“Không thấy trời sắp mưa ? Nếu mưa thật, t.h.u.ố.c mê rắc gió mưa cuốn sạch, còn tác dụng ? Theo thấy, đêm nay tám chín phần là chúng công cốc !”.
Nghe cũng lý. Đám bổ khoái đưa mắt , trong lòng bắt đầu d.a.o động.
lúc , một bóng đen chợt lướt vụt qua đầu!
“Ê! Có...”.
Một tên bổ khoái giật bật dậy, chỉ tay lên bầu trời đêm. lời còn dứt, ánh mắt bỗng trở nên đờ đẫn, giọng im bặt. Cả cứng đờ, ngã thẳng xuống đất.
“Bịch!”.
Giữa tiếng gió đêm, âm thanh nặng nề như tiếng trống nện mạnh. Một tiếng dứt, liên tiếp mấy tiếng khác vang lên. Chỉ trong chớp mắt, tất cả lượt đổ xuống, mê man bất tỉnh.
Ánh trăng mỏng manh xuyên qua tầng mây. Sau bức tường, hơn chục tên bổ khoái ngổn ngang đất. Thế nhưng giữa những bóng ... nhiều thêm một bóng.
Hai khắc , cỗ kiệu nhỏ khiêng con hẻm. Mấy tên kiệu phu bước khá nhanh. Người phía giục phía :
“Đi nhanh lên! Dạo cứ qua mấy con hẻm tối thế là trong lòng phát hoảng”.
“Chẳng hung thủ bắt ?”.
“Bắt cũng nhanh. Nhìn trời xem, sắp mưa đến nơi , đừng để cô nương mắc mưa giữa đường”.
“Được ”.
Tên kiệu phu phía đáp lời, chợt cảm thấy đầu kiệu phía trĩu xuống.
“Chuyện gì thế? Ta ngươi...”.
Hắn nghển cổ về phía . Đầu thò , mắt bỗng hoa lên. Cả chúi về phía , lập tức bất tỉnh nhân sự.
Gió lùa qua con hẻm sâu, phát từng tiếng rít quái dị. Giữa con hẻm vắng tanh chỉ còn trơ trọi một cỗ kiệu nhỏ. Không một tiếng .
Một lúc lâu , trăng mới ló khỏi tầng mây. Ánh trăng lạnh lẽo rải xuống đầu hẻm, kéo dài bóng một cô độc mặt đất.
Người nọ chậm rãi bước tới. Đôi ủng đen giẫm đường lát đá xanh, phát một tiếng động. Trong tay xách một vò rượu. Sợi dây gai buộc quanh cổ vò theo từng bước chân khẽ cọ vò, phát những tiếng kẽo kẹt, ê a... Nghe chẳng khác nào một khúc hát âm u vọng lên giữa đêm khuya.
Người nọ bước qua hai tên kiệu phu đất, đến cỗ kiệu. Hắn đưa tay . Vén rèm kiệu.