Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 73: Tàn sát trong rừng (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:40
Lượt xem: 99
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay nếu đối thủ là khác, Mộ Thanh dám chắc thắng, nhưng nếu là Chương Đồng, nàng thể thắng đến mức còn chút thể diện nào. Khóc nước mắt.
"Chương Đồng là con nhà võ tướng, khi dùng binh chắc chắn sẽ phái thăm dò đường , chắc chắn chạy một trăm bước là thể dụ chia quân ?".
Hàn Kỳ Sơ vội hỏi, còn vẻ ôn văn nho nhã thường ngày, ánh mắt rực lửa.
"Hắn tự đ.á.n.h giá cao, tính tình nóng nảy, cùng lắm chỉ thăm dò một trăm bước, nhiều hơn đủ kiên nhẫn". Mộ Thanh hừ một tiếng.
Hàn Kỳ Sơ nín thở , chỉ lồng n.g.ự.c phập phồng cho thấy sự kích động của lúc . Hắn chân dung tâm lý là cái gì, nhưng thể hiểu ý nghĩa của nó. Điều khiến kích động là thiếu niên quen Chương Đồng chỉ hơn một tháng, mà thể thấu tâm tư đến mức .
Trong lúc hai vài câu, Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử dẫn .
"Đi!".
Mộ Thanh dẫn con đường mòn ruột dê ẩn trong rừng, liền : “Dựng cỏ dẫm nát đất”.
Tân binh hiểu ý gì nhưng vẫn theo, đoàn sâu trong sửa sang qua loa đám cỏ dẫm đạp chân, cứ thế đến bên hồ Thanh Phong.
Mặt hồ lấp lánh ánh bạc, một lá cờ bay phấp phới trong gió. Mọi thấy chút kinh hãi, bọn họ chạy một mạch đến đây, chỉ tốn chút thời gian ở ngã ba đường, quan truyền tin trong quân cắm cờ ở đây từ lúc nào ?
Mộ Thanh lá cờ, tìm một cành cây to bằng ngón tay bên đường, lưng về phía đang hí hoáy cái gì, giọng theo gió truyền .
"Chương Đồng nôn nóng trổ tài, chắc chắn sẽ ham công liều lĩnh. Mục tiêu của sẽ chỉ là bắt và lấy cờ, sẽ tiêu diệt quân ".
"Hắn thấy dấu chân hai con đường sẽ chia quân ba, binh lực chắc chắn sẽ phân bố đều để đảm bảo binh lực mỗi con đường đều gấp đôi chúng . Hắn sẽ yêu cầu ở hai con đường đó tìm kiếm kỹ càng, nhất định bắt hết . Cho nên, ở hai con đường đó chắc chắn sẽ đến chậm”.
"Hắn thấy cỏ con đường chúng động tay động chân, chắc chắn sẽ tin tưởng vững chắc rằng chúng phục kích ở con đường , sẽ đích dẫn quân đến, quân quá hai mươi lăm . Trên đường sẽ tìm kiếm kỹ càng, nhưng sẽ tìm thấy. Khi tìm thấy, sẽ sốt ruột, sẽ tức giận, sẽ nghi ngờ, sẽ dẫn quân đến thật nhanh. Hắn sẽ ngờ rằng chúng phục kích, mà đường hoàng ở cửa đường đợi ”.
Thiếu niên vẫn , giọng điệu cũng nhạt nhẽo, dường như việc phân tích những điều đối với nàng là chuyện cực kỳ bình thường. Bóng lưng gầy gò, trong đêm tối toát lên vài phần khí độ thanh thoát trác việt.
Nghe nàng hỏi!
"Có ở đây, vẻ mặt đặc sắc của bọn chúng khi đến ?".
"Có để ở hai con đường từ từ tìm, còn chúng ở đây đ.á.n.h một trận sảng khoái ?".
"Có đợi khi ở hai con đường đến, cho bọn chúng thấy tướng lĩnh của bọn chúng trói gô và lá cờ trong tay chúng ?".
Ba câu phân tích, ba câu hỏi, gió bên hồ dường như cũng lặng , dường như thấy tiếng hít thở kích động của các tân binh, thấy đôi mắt sáng rực của .
Thiếu niên vẫn đầu , ở vị trí đầu tiên, : "Vậy thì thẳng lên, ngẩng đầu lên, ưỡn n.g.ự.c lên, đợi đến thì đánh!".
Một khắc , cách đó ba dặm, sáu mươi lăm ở ngã ba đường.
"Ba dò đường! Một trăm bước !". Chương Đồng .
Ba tân binh nhận lệnh ngay. Gã hán t.ử kể chuyện tục tĩu đêm nay hỏi: "Tại chỉ dò một trăm bước?".
Chương Đồng ngạo nghễ: "Một trăm bước là tiểu gia đề cao bọn chúng . Trong bọn chúng ngoài Hàn Kỳ Sơ , những kẻ khác đứa nào binh pháp?".
Một lát , ba báo: "Hai con đường dấu vết qua, con đường ".
Chương Đồng theo hướng chỉ, thấy là con đường mòn ruột dê thì lập tức nhíu mày, đích tới, xổm xuống nương theo ánh trăng kỹ. Chỉ thấy một vệt cỏ dẫm nát, là do dò đường nãy để , qua thì vẻ như đó thực sự ai qua.
Chương Đồng , chỉ cỏ đất: "Bọn chúng ở con đường . Cỏ ở đây động tay chân”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-73-tan-sat-trong-rung-1.html.]
Mọi vây , đều chỗ nào động tay chân.
"Thấy cỏ đằng ?". Chương Đồng chỉ cỏ sườn núi: “Cỏ dẫm là như thế, một khi dẫm thì dù dựng lên cũng sẽ rũ xuống, chỗ còn vết gãy".
Hắn vơ một nắm cỏ núi, soi ánh trăng, quả nhiên thấy bên vết gãy nhỏ.
Mọi thán phục.
Chương Đồng lộ vẻ đắc ý, hừ một tiếng: "Đây chắc chắn là tác phẩm của Kỳ Sơ, tưởng như là qua mắt ? Quá coi thường . Ta mà, thằng nhóc họ Chu là kẻ sợ việc, dám đường lớn? Hắn nhất định sẽ đường nhỏ!".
Chương Đồng dậy lệnh:
"Chia ba đường. Ngươi dẫn hai mươi đường lớn, ngươi dẫn hai mươi đường nhỏ bên , những còn theo . Binh lực của chúng gấp đôi bọn chúng, cho nên khi các ngươi hai con đường , nhớ tìm kiếm kỹ càng, tìm thì nhất định bắt hết. Giải hết của bờ hồ, tiểu gia thắng thì thắng diện".
"Đám lính yếu kém đó theo Chu Nhị Đản, đáng đời chúng bắt". Một gã hán t.ử lớn, những còn cũng ồ lên.
Chương Đồng cũng một tiếng, giơ tay lệnh, sáu mươi lăm chia ba đường, mỗi đường rừng.
Chương Đồng dẫn hai mươi ba con đường mòn ruột dê, đường sai tìm kiếm kỹ. Những tân binh theo hừng hực chiến ý. Những ngày hành quân thao luyện khiến ai nấy đều buồn chán, đêm nay tuy là phạt nhưng cách phạt cũng khá . Trong quân cho phép tư đấu, đêm nay tìm đ.á.n.h một trận phạm quân quy.
Đoàn xoa tay hăm hở, tìm kiếm kỹ càng, một dặm vẫn thấy .
Chương Đồng để ý, lệnh tiếp tục tìm: "Chu Nhị Đản là kẻ sợ việc, phục kích thì chắc chắn sẽ phục kích ở phía , kéo dài lúc nào lúc , đối đầu với ”.
Mọi nghĩ thấy cũng đúng, yên tâm tiếp tục tìm.
Đi thêm một dặm nữa vẫn thấy , lục tục về phía Chương Đồng.
Chương Đồng khẩy: " là kẻ sợ việc. Hắn nhất định vẫn ở phía ".
Vẫn ở phía ? Đi thêm một dặm nữa là đến hồ Thanh Phong .
Chương Đồng cũng điều đó, mặt tuy khẩy nhưng mày nhíu , giọng cũng trầm xuống: "Tìm nhanh".
Mọi gì nữa, tiếp tục tìm kiếm, nhưng động tác ngày càng nhanh, ánh mắt đảo qua đảo đầy vẻ nôn nóng. Càng tìm về phía , càng nhiều liên tục Chương Đồng. Lông mày Chương Đồng càng lúc càng cau chặt, ánh trăng dần dần còn chiếu rõ mặt nữa.
Lại tìm thêm nửa dặm, Chương Đồng bỗng nhiên giận dữ quát: "Không tìm nữa. Đi nhanh. Đến bờ hồ".
Bên hồ, Mộ Thanh đầu, phía là ba mươi bốn xếp thành hàng ngang, thẳng tắp như tùng trong rừng, như đá núi, về phương xa, đón chờ kẻ địch đang kinh hãi vội vã chạy tới.
Chương Đồng dẫn dừng gấp ở cửa đường, ánh trăng chiếu lên mặt và đám lính của , biểu cảm của nào nấy vô cùng đặc sắc.
"Chu Nhị Đản! Ngươi dám…".
Ngươi dám phục kích.
Ngươi dám chia quân.
Ngươi dám dẫn đám lính yếu kém đợi ở đây.
Chương Đồng nghiến răng, nhưng nặn một chữ nào. Hắn thể chấp nhận sự thất bại t.h.ả.m hại của . Phục kích, chia quân, mà một quyết sách nào đúng. Hắn càng dám đầu mặt những lính phía . Hắn chỉ dồn hết sự phẫn nộ và thất vọng ánh mắt như g.i.ế.c trừng trừng Mộ Thanh, trừng trừng Hàn Kỳ Sơ.
________________________________________