Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 737

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:06
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh ngẩng đầu lên. Bốn phía núi rừng mịt mùng, những tán cổ thụ cao vút chìm tầng mây đen cuồn cuộn, chẳng thấy nổi bầu trời đêm. nàng cảm giác lính trẻ đang ở đó cao, lặng lẽ . Ngực vẫn cắm mũi tên, đôi môi mấp máy như điều gì.

Giờ đây nàng hiểu. Điều thể buông lòng khi c.h.ế.t chính là già vẫn đang ở quê nhà mong ngóng trở về.

Những hạt mưa lớn như hạt đậu bắt đầu xuyên qua tán cây, rơi xuống, đập mặt Mộ Thanh lạnh buốt.

Không chỉ . Còn bảy tinh binh khác. Tất cả đều là những trẻ tuổi xuất từ Trại Đặc huấn, là tâm huyết nàng bỏ công bồi dưỡng. Bọn họ còn kịp tung hoành chiến trường, kịp lập công kiến nghiệp c.h.ế.t đao của đám sát thủ giang hồ.

Món nợ m.á.u … nàng nhất định bắt chúng trả!

Mộ Thanh giơ tay lau nước mưa mặt, giọng vẫn bình tĩnh như thường.

“Đừng nghĩ linh tinh. Ngươi vốn là một trong đội quân ”.

Thang Lương ngẩn . Rồi thiếu niên nở một nụ rạng rỡ, vẫn ngây ngô và chất phác như .

“Suỵt!”.

Hầu Thiên đột nhiên cảnh báo. Tất cả lập tức cứng , nín thở.

Mưa rơi lộp bộp. Bọn họ thấy bất kỳ tiếng động nào phía rừng đá. đúng lúc một vệt trăng nhạt xuyên qua tầng mây vô bóng đen chằng chịt hiện .

Sắc mặt đồng loạt đổi.

Trên phiến đá cách đó xa, bóng của chính bọn họ cũng ánh trăng kéo dài, in rõ mặt đá.

Giữa tiếng mưa, tiếng trường đao xé gió lạnh buốt đột ngột vang lên.

“Chạy!”.

Mộ Thanh quát khẽ, dẫn đầu lao khỏi chỗ ẩn nấp. bật dậy, sắc mặt nàng bỗng trắng bệch. Một cơn đau quặn bất ngờ siết lấy bụng .

Mộ Thanh giật . Sao đúng lúc ?!

Nàng đeo mặt nạ, trong núi tối đen, ai phát hiện vẻ khác thường.

Mộ Thanh nghiến răng chịu đựng, đẩy Hầu Thiên và những khác lên dốc, bản đột ngột , khấu động tụ giáp vung mạnh cánh tay.

Gió dữ cuốn mùi m.á.u tanh xộc tới.

Mộ Thanh một đòn g.i.ế.c bao nhiêu . Nàng cũng thời gian , lập tức lao lên sườn dốc, cùng vượt qua bên chạy sâu rừng.

Trên đỉnh dốc, mấy chục tên sát thủ dàn thành một hàng. Chúng chằm chằm về hướng Mộ Thanh rút lui, đó đồng loạt tung lên, đuổi theo như những mũi tên rời dây.

Chẳng bao lâu, bóng dáng đám sát thủ khuất hẳn. Sườn dốc chìm tĩnh lặng. Tĩnh lặng đến rợn . Chỉ còn tiếng mưa xối xả và tiếng gió rít qua cây rừng, cỏ dại.

Rất lâu . Khi khu rừng đá còn một bóng , bụi cỏ chân tảng đá lớn bỗng khẽ lay động. Một bóng vụt lao , cắm đầu chạy thẳng về phía bìa rừng.

Mưa lớn như trút. Rễ cây chằng chịt, cỏ dại vướng chân. Ô Nhã A Cát vẫn hề mất phương hướng, một mạch chạy về phía tây, nhắm thẳng con đường mòn mà lao .

Thiếu niên chạy nhanh như gió. Nếu Mộ Thanh mặt ở đây, nhất định nàng sẽ nhận tốc độ của lúc nhanh hơn nhiều so với khi huấn luyện trong quân doanh.

Chỉ chừng thời gian cháy hết một nén hương, Ô Nhã A Cát tới bìa rừng, thấp thoáng thấy con đường mòn phía .

lúc … Vút!

Một tiếng xé gió đột ngột từ cao lao xuống!

Ô Nhã A Cát lập tức lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-737.html.]

Phập!

Một mũi tên ngắn cắm đúng nơi đặt chân, bùn đất b.ắ.n tung tóe. Tán cổ thụ bốn phía xào xạc, nước mưa ào ào trút xuống. Hơn mười tên sát thủ áo đen tay cầm đao kiếm từ cao đáp xuống, vây kín Ô Nhã A Cát giữa.

Thiếu niên cúi đầu. Không hề kinh hoảng. Trái , còn bật . Một tiếng lạnh đến khiến sởn gai ốc.

“Quả nhiên mai phục!”.

Đám sát thủ dám mạo hiểm ám sát Anh Duệ Đô đốc ngay bên ngoài thành Thịnh Kinh, chứng tỏ chúng quyết lấy mạng nàng bằng . Nếu ngay cả chuyện phá vòng vây trở về báo tin cũng tính tới, bố trí phong tỏa đường khỏi núi… thì chúng quá ngu xuẩn.

Không ai lên tiếng.

Đám sát thủ phối hợp cực kỳ ăn ý, đồng loạt vung đao lao thẳng về phía Ô Nhã A Cát!

Đao phong áp sát. Thiếu niên vẫn yên nhúc nhích, chỉ cúi đầu, hỏi:

“Thương lượng một chút nhé? Ta về đại doanh Thủy quân Giang Bắc báo tin nữa. Các ngươi tha cho một mạng, ?”.

Đáp chỉ sự im lặng c.h.ế.t chóc và những lưỡi đao lạnh lẽo đang c.h.é.m xuống.

Ô Nhã A Cát khẽ thở dài.

“Xem ... còn tưởng trốn trong Thủy quân thì thể yên thêm một thời gian”.

Lời thì thầm tan tiếng mưa, chẳng ai rõ. ngay khi tiếng thở dài dứt, mũi chân bỗng cắm mạnh xuống bùn, hất tung một hòn đá. Hòn đá nhỏ rít lên xé gió, nhanh như sét đánh.

Phập!

Tên sát thủ gần nhất lập tức xuất hiện một lỗ m.á.u ngay giữa yết hầu. Hắn trợn trừng hai mắt, ngã vật xuống đất, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Ô Nhã A Cát vươn tay chộp lấy trường đao của kẻ c.h.ế.t. Bàn tay trái bỗng miết mạnh qua lưỡi đao sắc bén. Máu lập tức rịn .

Hắn dùng chính bàn tay đầy m.á.u vuốt dọc lưỡi đao, đó gạt phăng một đao trí mạng của tên sát thủ bên cạnh, thuận thế đ.â.m thẳng nách đối phương.

Tên sát thủ phản ứng cực nhanh, nghiêng tránh . Y phục rạch toạc, cánh tay chỉ lưu một vết xước mảnh.

ngay đó… đột nhiên phun một ngụm m.á.u đen. Sắc mặt tím tái, thể co giật mấy cái ngã xuống tắt thở.

Đám sát thủ còn nhất thời kinh hãi. Máu của thằng nhóc độc?!

Chỉ trong chớp mắt, Ô Nhã A Cát lao lên, liên tiếp g.i.ế.c ba . Ba t.h.i t.h.ể ngã xuống, vòng vây lập tức xuất hiện một khe hở. Hắn thể nhân cơ hội lao khỏi rừng, chạy lên quan đạo. Ô Nhã A Cát hề ý định bỏ .

“Đã thấy thứ nên ...”.

Thiếu niên khẽ .

“Vậy thì để mạng đây !”.

Mưa gào, gió rít. Mọi âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c trong rừng đều trận mưa lớn nuốt chửng. Chỉ mùi m.á.u tanh nồng nặc theo gió lan tận quan đạo.

Rất lâu . Ô Nhã A Cát mới một chậm rãi bước khỏi khu rừng. Hắn chắp hai tay lưng, bên đường, ánh mắt xa xăm.

Con đường mặt chia hai hướng. Đi về phía nam là đại doanh Thủy quân. Đi về phía bắc là thành Thịnh Kinh. Giữa đường còn một nhánh rẽ, men theo đó thể tới Thượng Lăng.

Ô Nhã A Cát hồi lâu. Vậy thì… nên đây?

 

 

Loading...