Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 738
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:07
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:07
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Ô Nhã A Cát bước lên sườn dốc, về phía bắc.
Bộ tộc tàn sát, một may mắn thoát c.h.ế.t. Không nơi nương tựa, đành gia nhập quân Tây Bắc, đó lưu lạc đến đại doanh Thủy quân Giang Bắc ngoài thành Thịnh Kinh.
Nơi cách Lĩnh Nam ngàn dặm xa xôi, vốn tưởng thể ẩn náu yên thêm một thời gian. Nào ngờ đêm nay cuốn trận phục sát .
Vừa , bất đắc dĩ sử dụng bí thuật của Ô Nhã tộc. Một khi để lộ bí thuật, đám chẳng bao lâu nữa sẽ theo dấu vết tìm tới. Hắn nhất định rời khỏi đây.
Đi về phía bắc, rẽ sang đường nhánh tới Thượng Lăng, tìm một nơi ẩn khác.
Mưa lớn xối xả trút xuống con đường núi lầy lội. Thiếu niên một bước giữa màn đêm tĩnh mịch. Thế nhưng chẳng hiểu vì , trong đầu hiện lên đôi mắt sáng tựa trời của Mộ Thanh, cùng ngón tay nàng kiên định chỉ về phía Đại Trạch Sơn và Đoạn Nhai Sơn...
Bước chân Ô Nhã A Cát dần chậm . Cuối cùng, dừng hẳn. Thiếu niên cúi đầu giữa màn mưa, mặc cho nước mưa xối xuống khắp .
Rất lâu , bỗng bật tự giễu. Hắn mang huyết hải thâm thù của cả tộc. Nếu còn kịp báo thù mà c.h.ế.t ở nơi , thì chỉ thể trách ngu xuẩn, tự tìm đường c.h.ế.t.
Vừa thầm mắng ngu ngốc, thiếu niên đột ngột . Rồi cắm đầu chạy ngược trở giữa màn mưa… về phía nam, thẳng hướng đại doanh Thủy quân Giang Bắc.
Trận mưa xuân dồn nén suốt ba ngày, đến đêm nay cuối cùng cũng trút xuống ào ạt.
Trong rừng sâu tối đen, năm bóng vội vã xuyên qua màn mưa. Thang Lương chạy phía mở đường, Mộ Thanh ở cuối cùng đoạn hậu.
Thỉnh thoảng một cây lớn ầm ầm đổ xuống phía . Đó đều là những cây Mộ Thanh dùng Hàn Tàm Băng Tơ cắt đứt để cản bước truy binh. Trong gió mưa, mùi nhựa cây hòa lẫn với mùi m.á.u tanh, thoang thoảng bay tới.
Đám sát thủ giang hồ tuy khinh công cao cường, nhưng vì kiêng dè thứ thần binh trong tay Mộ Thanh nên nhất thời dám đuổi quá sát.
Hầu Thiên và những khác chẳng nàng dùng thứ gì để chặt cây g.i.ế.c . Giữa lúc sinh tử, cũng chẳng ai còn tâm trí suy nghĩ kỹ, chỉ âm thầm mừng rỡ.
Nếu cứ duy trì cách cho đến khi viện binh tới, bọn họ sẽ đường sống.
Mộ Thanh hiểu rõ tình trạng của hơn ai hết.
Chiến bào ướt sũng dính chặt . Hơi lạnh thấm tận xương, từng cơn rét run nối kéo tới. Bụng đau quặn từng hồi, khiến chút tỉnh táo còn của nàng cũng dần bào mòn.
Mộ Thanh nghiến răng gắng gượng. Sức lực trong gần như cạn. Càng tệ hơn là mỗi khi cơn đau bụng kéo tới, nàng cảm nhận rõ một dòng ấm nóng chảy bên .
Nguyệt sự đến đúng lúc !
Đang chạy, một cơn đau dữ dội bất chợt quặn lên. Mộ Thanh khẽ nhíu mày, bước chân vô thức chậm .
Đám sát thủ bám phía đều là những kẻ lão luyện chốn giang hồ. Chỉ một đổi nhỏ trong bước chân cũng thể qua mắt chúng. Một tên sát thủ lập tức chớp lấy cơ hội, điểm chân lên ngọn cây, trường đao xé gió bổ thẳng xuống lưng Mộ Thanh.
Nghe tiếng gió phía , Mộ Thanh lập tức xoay , vung tay phản kích. gót chân nàng bất ngờ vướng một đoạn rễ cây nhô lên khỏi mặt đất, cả mất thăng bằng ngã xuống.
Nàng ngẩng đầu… một cái đầu bay khỏi cổ. Máu từ khoang cổ tên sát thủ phun vọt lên. Thi thể từ cây rơi phịch xuống đất. ngay màn mưa m.á.u , một bóng khác lao tới.
Trường đao mang theo thế chẻ tre, hung hãn bổ xuống.
“Đô đốc, cẩn thận!”.
Tiếng hét của Thạch Đại Hải gần như tiếng mưa nuốt chửng.
Trong khoảnh khắc , dường như thứ đều chậm .
Mộ Thanh chỉ tiếng gió rít bên tai. Nàng thấy một cây chùy lớn xé màn mưa bay vụt qua. Nhìn thấy một bóng lưng vạm vỡ lao tới chắn mặt . Rồi trường đao lạnh lẽo c.h.é.m xuống. Thân mặt nàng khựng . Máu tươi b.ắ.n tung tóe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-738.html.]
Hầu Thiên và Thang Lương lập tức tiếp ứng. Lưu Hắc T.ử nhào đến bên Thạch Đại Hải, rõ thương thế của , sắc mặt lập tức trắng bệch.
Chiến bào c.h.é.m toạc. Một vết thương sâu hoắm kéo dài từ n.g.ự.c trái xuống tận bụng .
“Thạch đại ca!”.
Giọng Lưu Hắc T.ử nghẹn , hai mắt đỏ hoe.
Thạch Đại Hải thở dốc từng , cố gượng :
“Bảo vệ Đô đốc... mau ...”.
Lưu Hắc T.ử vội lấy tay bịt vết thương. vết c.h.é.m quá dài, hai bàn tay thể ngăn nổi dòng m.á.u đang ngừng tuôn ?
Mộ Thanh lập tức lấy cao cầm m.á.u Tam Hoa , nhanh chóng bôi lên vết thương cho Thạch Đại Hải.
Lưu Hắc T.ử cuống quýt phụ giúp. khi y phục ở bụng vén lên, động tác của bỗng khựng .
“Đô... Đô đốc...”.
Nước mắt lập tức trào .
Mộ Thanh vẻ hoảng loạn tuyệt vọng của , cúi xuống vén hẳn lớp y phục của Thạch Đại Hải.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt… ruột lòi khỏi vết thương nơi bụng.
Thạch Đại Hải cố nặn một nụ yếu ớt.
“Đô đốc... ngài mau ...”.
Người đàn ông Giang Bắc xưa nay vẫn luôn thật thà chất phác như thế.
Sống mũi Mộ Thanh chợt cay xè. Nàng gì, lập tức cởi áo choàng ngoài, vắt bớt nước mưa quấn chặt quanh bụng Thạch Đại Hải, cố định vết thương.
“Để cõng!”.
Lưu Hắc T.ử kéo cánh tay Thạch Đại Hải khoác lên vai .
“Để !”.
Thang Lương lập tức bước tới ngăn .
Chân Lưu Hắc T.ử vốn tật. Đêm nay chạy gần mười dặm đường núi, hai chân e rằng đau đến chịu nổi, còn thể cõng thêm một ?
Lưu Hắc T.ử tranh nữa. Hắn là vệ của Đô đốc. Thạch đại ca ngã xuống, lúc bảo vệ Đô đốc chỉ còn .
Thang Lương cõng Thạch Đại Hải lên lưng, phía Hầu Thiên gần như chống đỡ nổi.
Chẳng ai bao nhiêu vết đao. Hắn chỉ nghiến răng chịu đựng, từ đầu đến cuối kêu lấy một tiếng.
Mộ Thanh vội kéo lùi , tự xông lên. Hàn Tàm Băng Ti quét qua, ép đám sát thủ lui .
Nàng tiếp tục ở đoạn hậu. Lưu Hắc T.ử dẫn đường. Cả nhóm chạy về phía Đoạn Nhai Sơn.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.