Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 739

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:08
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt quãng đường chạy trốn trong mưa, bọn họ trải qua bao nhiêu giao chiến. Ai nấy đều mang thương tích. Giờ mang theo một trọng thương, xét trong cảnh quả thực chẳng lựa chọn sáng suốt.

Huống hồ áo choàng của Mộ Thanh dính đầy bùn đất. Dù miễn cưỡng cố định phần ruột lòi ngoài, cơ hội sống của Thạch Đại Hải vẫn cực kỳ mong manh.

một ai lên tiếng phản đối. Giữa lúc sống c.h.ế.t cận kề, dường như tất cả đều trở nên cố chấp đến ngu ngốc. Trong đầu chỉ còn duy nhất một ý niệm: Chỉ cần đồng đội vẫn còn một thở, tuyệt đối thể bỏ .

Nằm lưng Thang Lương, Thạch Đại Hải khẽ mấp máy môi, nhưng tầm mắt dần mờ .

Hắn vốn là Giang Bắc, theo cha chú lưu lạc đến vùng Biện Hà. Nào ngờ nơi thủy tặc hoành hành, liên tiếp gặp thiên tai mất mùa. Trong nhà còn già, vợ và con nhỏ, cuộc sống túng quẫn đến mức lấy gì qua ngày. Bất đắc dĩ, mới tòng quân, gia nhập quân Tây Bắc.

Ngày rời nhà, vốn chuẩn tinh thần c.h.ế.t ngoài sa trường. Hắn từng nghĩ, nếu c.h.ế.t, hai mươi lượng tiền t.ử tuất cũng đủ để già, vợ con sống thêm mười năm.

Mười năm , con trai cũng lớn. Khi , nó thể gánh vác gia đình.

Đường núi gập ghềnh. Thạch Đại Hải lưng Thang Lương, cố ngẩng đầu về phía .

Trời dường như sáng. Hắn mơ hồ thấy căn nhà tranh cũ kỹ của . Ngoài ruộng nước nhà, đứa con trai nhỏ đang chơi đùa. Hắn bước tới, bế thằng bé lên cao đặt lên vai. Tiếng trong trẻo của con trẻ vang khắp cánh đồng.

Trong nhà, già và vợ hiền đang kéo sợi. Cửa hé mở. Hai phụ nữ , mỉm dịu dàng.

Ban đầu, từng nghĩ còn thể trở về. tận sâu trong lòng… vẫn luôn trở về bao...

Giữa cơn mưa rừng xối xả, cánh tay đàn ông lưng thiếu niên từ từ buông thõng.

Lúc , Thang Lương cõng Thạch Đại Hải lên đến một sườn dốc. Bên là thung lũng sâu hun hút. men theo dãy núi phía , thể thấp thoáng thấy bóng Đoạn Nhai Sơn.

Thang Lương mừng rỡ đầu:

“Đô đốc, Đoạn…”.

Chưa hết câu, Mộ Thanh đột nhiên gạt chân .

Thang Lương mất thăng bằng ngã xuống. Nàng thuận tay đẩy luôn Lưu Hắc Tử, khiến cả ba cùng lăn xuống sườn dốc.

Hầu Thiên phản ứng cực nhanh. Ngay khi Mộ Thanh gạt chân Thang Lương, lùi sang một bên tránh khỏi.

Mộ Thanh đầu . Hầu Thiên hất cằm.

“Ngươi đừng hòng!”.

Hắn chằm chằm Mộ Thanh, ánh mắt phức tạp. Hắn hiểu nàng gì. Đám sát thủ đuổi theo suốt một quãng đường dài. Giờ Đoạn Nhai Sơn ở ngay mắt, chỉ cần lên đến đỉnh núi là thể thấy đại doanh Thủy quân phía . Bọn chúng tuyệt đối thể để họ dễ dàng trốn thoát.

Càng đến gần Đoạn Nhai Sơn càng nguy hiểm.

Dọc đường, đám sát thủ vì kiêng dè thứ ám khí đáng sợ trong tay Mộ Thanh nên dám ép quá sát. giờ đường sống ở ngay mắt, chúng nhất định sẽ bất chấp tất cả để g.i.ế.c nàng.

Mộ Thanh thêm bất kỳ binh sĩ nào c.h.ế.t vì . Cho nên nàng mới đẩy ba xuống thung lũng. Chỉ cần tách khỏi nàng bọn họ mới cơ hội sống.

“Đi!”.

Hầu Thiên nhiều lời, chạy thẳng về phía Đoạn Nhai Sơn.

Lúc khuyên cũng vô dụng. Mộ Thanh lập tức đuổi theo.

chạy một đoạn, giữa tiếng mưa gió, nàng bỗng thấy tiếng y phục phần phật từ sườn núi vọng lên. Xen lẫn trong đó là tiếng dây cung bật mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-739.html.]

Ánh mắt Mộ Thanh chợt lạnh.

“Cung thủ!”.

Lời dứt mưa tên xé gió lao tới.

Thì đám sát thủ suốt đường truy đuổi quá gắt, chỉ vì kiêng dè Hàn Tàm Băng Ti trong tay nàng. Chúng còn hậu thủ. Đám cung thủ mai phục phía bên quan đạo vòng tới tiếp ứng.

Mộ Thanh và Hầu Thiên đang ở cao, gần như trở thành bia sống. May mà mưa lớn, gió núi mạnh, khiến tên bay ít nhiều mất phương hướng.

Người lính trẻ đó đỡ tên cho Mộ Thanh khi c.h.ế.t sắc mặt tím tái. Những mũi tên độc.

Hai dám dừng sườn dốc, lập tức trượt xuống thung lũng. Sau khi nấp vách đá tránh qua một trận mưa tên, bọn họ vòng sang sườn núi bên , bất ngờ thấy một dòng sông.

Dòng sông uốn quanh chân núi, thông với hồ Đại Trạch.

Ngày thường, đây chỉ là một con sông trong vắt chảy qua khe núi, dân quanh vùng dẫn nước tưới ruộng. trận mưa lớn đêm nay khiến nước sông dâng cao, dòng chảy cuồn cuộn.

Nhìn từ xa, mặt sông rộng và sâu, như một dải lụa đen uốn lượn giữa núi rừng. Không chút do dự, Mộ Thanh và Hầu Thiên cùng lao xuống dòng nước xiết.

Sau hai khắc vật lộn nước, hai mới nổi lên ở một đoạn giữa dòng, men theo vách núi chui một hang đá thấp.

Trước cửa hang một cây cong vươn ngoài, cành lá rậm rạp che kín lối . Nếu kiệt sức, buộc bám sát vách núi mà bơi, lẽ Mộ Thanh cũng chẳng phát hiện nơi .

Trong hang tối ẩm. Nước sông tràn , lênh láng khắp nền. Mộ Thanh mò trong bóng tối, tìm một mô đá cao hơn mặt nước xuống.

Tay chân nàng lạnh cóng đến tê dại. Nếu nhờ Thần giáp bảo vệ tâm mạch, lẽ nàng thể gắng gượng đến tận lúc .

Nước sông lạnh thấu xương. Áo choàng ngoài dùng để băng bó cho Thạch Đại Hải. Mộ Thanh co trong góc, rét đến run rẩy. Cơn buồn ngủ dần kéo tới, mí mắt nặng trĩu. nàng tuyệt đối thể ngủ. Nàng cố giữ tỉnh táo, lên tiếng hỏi:

“Ngươi thế nào ?”.

Trong hang tối đen, nàng thấy Hầu Thiên, cũng chẳng động tĩnh của nên chỉ thể hỏi.

“Chưa c.h.ế.t!”. Giọng Hầu Thiên từ phía đối diện truyền tới.

cũng sắp !”. Tim Mộ Thanh chợt thắt .

Nàng lập tức mò trong n.g.ự.c tìm lọ cao cầm máu.

“Bị thương ở ?”.

Nàng chỉ mong thương do đao kiếm. Ít nhất như … vẫn còn cứu .

Hầu Thiên trả lời.

Mộ Thanh chỉ tiếng nước khẽ động, đó cảm giác xuống bên cạnh. Tiếp đó là tiếng tháo đai lưng sột soạt.

“Bọn chúng chắc chắn sẽ men theo bờ sông tìm . Hang trốn bao lâu”.

Hầu Thiên : “Ngươi mặc áo ngoài của . Lát nữa chúng chia chạy”.

 

Loading...