Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 744
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:59
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Diêu đ.á.n.h cờ quả nhiên khá”.
Mộ Thanh bỗng nhàn nhạt lên tiếng.
Từ khi bắt đầu ván cờ, nàng câu nào. Giờ đột nhiên mở miệng nha bên cạnh lập tức giật , hai tay vô thức siết chặt.
Diêu Huệ Thanh tuy thấy tiếng động mái, nhưng câu hiểu ý. Nàng lập tức mỉm .
“Đâu dám so với Quận chúa”.
Mộ Thanh căn bản vị Quận chúa nàng đang nhắc tới là ai. Bụng đau suốt nửa đêm, rét run. Nàng chẳng còn tâm trí để tò mò xem tiểu thư khuê các nào thiết với một thứ nữ Diêu phủ. Chỉ thuận theo câu chuyện tiếp tục diễn.
“Nếu thắng ván , đêm nay cứ ở lì đây về”.
“Quận chúa, tha cho !”.
Diêu Huệ Thanh bất đắc dĩ.
“Đánh cờ nửa đêm , mắt sắp mở nổi nữa, lấy sức mà thắng tỷ?”.
“Không !”.
Ngoài miệng vẫn tiếp chuyện. trong đầu Mộ Thanh đang nhanh chóng rà soát bộ đường trốn chạy đó.
Từ lúc chạy tới khu điền trang, nàng kế hoạch. Đêm nay trời mưa, đường rừng lầy lội. Đế giày nàng dính đầy bùn. Mà phía ngoài điền trang phần lớn là đường đất nện. Nếu ngay từ đầu tùy tiện trèo một nhà nào đó đám sát thủ chỉ cần theo dấu chân là thể tìm tới.
Bởi , nàng cố ý chạy vòng quanh nhiều khu rừng cây và điền trang. Vừa ẩn nấp. Vừa phục kích. Cố tình khiến bọn chúng tưởng nàng đang lợi dụng địa hình để tiêu diệt từng .
Trong quá trình đó nàng cũng để vô dấu chân hỗn loạn quanh khu vực. Đợi đến khi dấu vết đủ rối, nàng mới tùy tiện chọn một điền trang lẻn .
Vừa vượt qua tường lập tức cởi giày. Sau đó chân trần lối đá vụn. Giày giấu . Trong phòng, những vệt nước cũng lau sạch. Nhìn … dường như còn sơ hở gì rõ ràng.
Chỉ còn một vấn đề. Mùi máu.
Đám giang hồ quanh năm c.h.é.m g.i.ế.c, vô cùng nhạy cảm với mùi m.á.u tanh. Dù tóc thoa dầu hoa mai Mộ Thanh vẫn dám chủ quan.
Nàng bỗng :
“Ta đang đến kỳ, trong khó chịu, mãi ngủ . Đành phiền thức cùng ”.
Diêu Huệ Thanh thế, liếc sắc mặt nàng. Quả nhiên lập tức hiểu dụng ý.
“Đêm mưa gió lạnh thế , đúng lúc nguyệt sự, chắc tỷ khó chịu lắm. Hay để Hương Nhi xuống bếp sắc một chén Tứ Vật Thang cho tỷ?”.
“Không uống!”.
Mộ Thanh tỏ vẻ mất kiên nhẫn, tiện tay ném quân cờ xuống bàn dậy về phía giường.
Ngay lúc lên nàng khẽ ngẩng cằm. Ánh mắt lạnh nhạt lướt lên trần nhà. Chân mày chau. Người mái tìm thấy kẻ tìm.
Trong phòng chỉ ba nữ nhân.
Trên mái, tên sát thủ nhẹ nhàng đặt viên ngói về chỗ cũ. Hắn dậy, chuẩn sang nơi khác tiếp tục lục soát. nhổm ánh mắt bỗng cảnh tượng phía xa thu hút.
Hắn lập tức sững .
Trên sườn núi hàng ngàn ngọn đuốc sáng rực, nối dài như một con hỏa long. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên giữa màn mưa. Mặt đất dường như cũng rung chuyển theo.
Đại quân Thủy quân Giang Bắc… tới!
Thủy quân tới. Nơi thể ở lâu nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-744.html.]
Không ai ngờ cuộc phục sát đêm nay thất bại. Tên sát thủ nóc nhà về phía vách núi, trong lòng dấy lên nghi ngờ. Viên tướng trọng thương, tuyệt đối thể nào một trèo lên đỉnh núi.
Chẳng lẽ thật sự phá vòng vây, trở về doanh báo tin?
Không thể nào. Kế hoạch đêm nay bố trí cực kỳ kín kẽ, từng tầng từng lớp đều mai phục, căn bản thể để lọt bất kỳ ai.
nếu thật sự thoát tại những kẻ truy sát viên tướng , cùng đám mai phục vòng ngoài, lấy một về báo tin?
Tên sát thủ càng nghĩ càng thấy . Hắn nhún chân, mượn lực lướt qua tường hậu viện Diêu gia, định báo cho đồng bọn lập tức rút lui.
vượt qua đầu tường bỗng cứng đờ.
Bịch!
Cả rơi thẳng xuống vũng bùn phía . Một viên sỏi lăn lông lốc mặt đất, cuối cùng dừng một đôi giày đen.
Tên sát thủ điểm huyệt. Hắn thấy mặt tay. đôi giày … là quân ủng.
Phía là một nam nhân mặc thanh bào, quần đen. Mày mắt lạnh lẽo. Trong tay binh khí. sát khí nặng đến mức khiến cả tiếng côn trùng ếch nhái ngoài tường dường như cũng im bặt.
Người nọ từng bước tới. Lúc lướt qua tên sát thủ.
Rắc!
Một tiếng giòn lạnh vang lên. Bàn tay cầm đao của tên sát thủ giẫm nát.
Mưa lớn lập tức cuốn trôi m.á.u thịt, chỉ còn những mảnh xương trắng vụn. Tên sát thủ đau đến ngất .
Nguyệt Sát chẳng buồn thêm, trực tiếp vượt qua tường Diêu phủ, nhẹ nhàng đáp xuống sân viện sương phòng phía đông.
Phía đông điền trang.
Sau khi lục soát xong một trang viện khác, hai tên sát thủ cũng thấy ánh đuốc chân núi. Hai chạm mặt nóc nhà, lập tức trao đổi ánh mắt. Đang định chia báo tin… bả vai bỗng ai đó vỗ nhẹ.
Cả hai giật . Đồng thời xoay , trường đao đ.â.m ngược phía .
Người đó mặc quân phục của một võ quan cấp thấp. một đôi mắt phượng đến mức gần như yêu dị. Khóe mắt chứa ý . Trong ý là sát khí lạnh buốt.
Hai thanh trường đao rõ ràng xuyên qua thể nọ. cả hai sát thủ đều hề cảm giác đ.â.m trúng m.á.u thịt. Chỉ thấy bóng mắt khẽ nhòe tan thành một đạo tàn ảnh.
Hai tên sát thủ biến sắc đại huyệt lưng đồng thời điểm. Ngay đó, cổ áo túm lấy. Hai còn kịp phản ứng ném thẳng xuống khỏi mái nhà.
Ngụy Trác Chi đầu tường, khẽ thở dài.
“Lần ... e là thật sự m.á.u chảy thành sông ”.
Phía tây điền trang.
Một tên sát thủ phi rừng cây ăn quả. Nơi chính là điểm hẹn của bọn chúng. Bất kể tìm , nửa canh giờ tất cả đều trở về tập hợp.
giờ đại quân Thủy quân tiến núi, buộc kết thúc việc lục soát sớm để về báo tin.
Vừa đáp xuống đất trống giữa rừng lập tức cảm thấy đúng. Phía hơn mười mặc đồ đen. Tất cả đều lưng về phía . Đứng im bất động. Mưa xối xuống, thấm đẫm y phục. Bọn chúng đồng loạt ngửa đầu lên ngọn cây, dáng vẻ thành kính như đang hành lễ, quỷ dị đến rợn .
Tên sát thủ bất giác cũng ngẩng đầu. Cành lá phía khẽ rung. Một chiếc lá cuộn tròn đột ngột xé gió lao xuống.
Phập!
Cắm thẳng t.ử huyệt n.g.ự.c .