Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 746

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:01
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đám sát thủ giang hồ bắt sạch nàng sẽ về doanh. Nàng sẽ ở đây.

Nguyệt Sát vốn an ủi khác. Cũng hiểu tính Mộ Thanh.

Khuyên… vô ích. Vì gì thêm, trực tiếp rời .

Hương Nhi lập tức đóng cửa, cài then . Căn phòng dần trở về yên tĩnh.

Một lát tiếng quân cờ vang lên. Diêu Huệ Thanh cầm một quân, đặt xuống bàn.

Ván cờ tiếp tục.

Mộ Thanh bàn cờ, giữa hai ngón tay kẹp một quân trắng.

“Diêu tiểu thư thông minh!”.

Diêu Huệ Thanh khẽ ngước mắt.

Mộ Thanh thêm. nàng quả thật đang đ.á.n.h giá đối phương. Phát hiện một bí mật lớn như . Lại trải qua hiểm cảnh . Thế mà khi đ.á.n.h cờ tay vẫn loạn. Cách cờ cũng đại cục. Không tranh một quân một góc. Không vì chút lợi mắt mà truy đuổi đến cùng. Nữ t.ử tầm , cũng tâm tư.

Diêu Huệ Thanh mỉm . Đợi Mộ Thanh hạ cờ xong mới nhẹ giọng :

“Vậy Đô đốc cũng nên hiểu, sẽ giữ kín bí mật ”.

Mộ Thanh đáp. Quân cờ trong tay đặt lệch sang một vị trí khác.

Rõ ràng chỗ hơn để tranh. Nàng cố tình bỏ qua. Thí mất một quân.

Diêu Huệ Thanh thế cờ. Sau đó khẽ liếc Hương Nhi.

“Hương Nhi cũng sẽ giữ bí mật. Con bé tuy nhát gan, nhưng nhát gan nghĩa là hèn nhát. Nó là một cô nương . Cũng trung thành”.

Hương Nhi tuy hiểu cờ nhưng hiểu lời chủ tử. Nàng lập tức quỳ xuống.

“Đô đốc từng cứu mạng tiểu thư nhà nô tì đường núi, đó còn giúp rửa sạch hiềm nghi g.i.ế.c Trịnh tiểu thư. Ngài đại ân với tiểu thư. Nô tì tuyệt đối thể lấy oán báo ân!”.

Nàng càng càng hoảng.

“Xin Đô đốc tha mạng! Nếu nô tì c.h.ế.t, bên cạnh tiểu thư sẽ còn đáng tin nữa”.

“Diêu phủ tuy đại phú đại quý, nhưng cuộc sống của tiểu thư trong phủ thật sự khó khăn. Nếu , cũng chẳng một tới điền trang ”.

“Lần xe ngựa còn gãy bánh giữa đường... Nô tì thật sự thể c.h.ế.t. Xin Đô đốc tha mạng!”.

Mộ Thanh gì. Sắc mặt vui giận. Một lúc … nàng bất chợt hỏi:

“Trong điền trang còn những ai?”.

Hương Nhi giật .

“Còn gia đình bốn của quản sự, một đầu bếp, cùng bốn nha và gã sai vặt”.

Nói xong nàng lén sắc mặt Mộ Thanh.

Giờ khuya. Hạ nhân hẳn đều ngủ. Dù động tĩnh bên ngoài đ.á.n.h thức cũng chắc dám bước . Như bí mật chỉ nàng và tiểu thư. Hương Nhi rõ khai thật chỉ càng khiến nguy hiểm hơn. nàng dám dối.

Trả lời xong chỉ thể thấp thỏm chờ đợi.

Mộ Thanh sẽ xử trí hai chủ tớ . Chỉ bàn cờ.

“Đến lượt cô!”.

Diêu Huệ Thanh mỉm . Bình tĩnh hạ cờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-746.html.]

Cạch.

Quân cờ chạm bàn ngoài sân bỗng vang lên hai tiếng nặng nề.

Bịch! Bịch!

Như ném qua tường.

Một lát thêm một tiếng. Rồi thêm một tiếng. Âm thanh cứ thế nối tiếp. Ước chừng hơn mười . Đến khi tất cả yên tĩnh đầu tường ngoài sương phòng phía đông xuất hiện một bóng .

Huyết Ảnh xổm đó. Trong tay xoay một thanh chủy thủ. Khóe môi nhếch lên một nụ khát máu.

Đêm nay bất kỳ kẻ nào bước bước khỏi viện … đều c.h.ế.t.

Một canh giờ , Nguyệt Sát .

Trong tay xách theo một tay nải, phía còn hai binh sĩ Thủy quân trông khá lạ mặt.

Ván cờ giữa Mộ Thanh và Diêu Huệ Thanh gần đến hồi kết. Dưới ánh nến, thiếu nữ cúi đầu bàn cờ. Trên là bộ váy lụa thô màu xanh lá nhạt, tóc búi gọn, chỉ cài một cây trâm hoa mộc lan nhỏ. Khí chất thanh nhã thoát tục càng khiến gương mặt gầy gò, tái nhợt của nàng trông thêm vài phần yếu ớt.

Mộ Thanh nhận ánh mắt trong phòng gì đó khác thường, lúc mới ngẩng đầu. Vừa thấy hai tên lính Thủy quân lạ mặt nàng khẽ sững .

Diêu Huệ Thanh lập tức dậy.

“Chắc Đô đốc còn quân tình quan trọng cần bàn với mấy vị tướng quân. Trong viện sương phòng phụ, tiểu nữ xin cáo lui ”.

Nói , nàng dẫn Hương Nhi rời khỏi phòng. Ngoài sân, hơn mười tên áo đen đang la liệt đất.

Huyết Ảnh vẫn xổm đầu tường, ánh mắt lặng lẽ dõi theo hai chủ tớ sương phòng bên cạnh.

Diêu Huệ Thanh , Nguyệt Sát cũng lui ngoài. Trước khi rời khỏi phòng, đặt tay nải xuống, đóng cửa canh ngay bên ngoài.

Mộ Thanh hai tên lính Thủy quân mặt. Nàng dậy. động cả còn chút sức lực nào.

Thực nàng kiệt sức từ lâu. Chỉ là khi Vu Cẩn chữa xong cho Hầu Thiên, khi tin tức về Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải và Thang Lương nàng cho phép ngã xuống.

Vừa còn ván cờ mặt để phân tán tâm trí, nàng miễn cưỡng chống đỡ . lúc hai nàng cận nhất ở ngay mắt. Sợi dây trong lòng căng suốt cả đêm dường như đột nhiên chùng xuống. Cả thể cũng theo đó mất sạch sức lực.

“Đại ca...”.

Mộ Thanh về một trong hai .

Dù Bộ Tích Hoan và Vu Cẩn đều dịch dung nàng vẫn nhận họ chỉ bằng ánh mắt.

nàng dám thẳng Bộ Tích Hoan. Nàng tin nàng gặp phục kích quan đạo đêm nay nhất định khiến sợ hãi. Nếu , sẽ mạo hiểm xuất thành giữa đêm như thế.

Nàng chỉ sai Ngụy Trác Chi về thành mời Vu Cẩn tới cứu Hầu Thiên. Theo thời gian mà tính Vu Cẩn tuyệt đối thể đến nhanh như . Vậy chỉ một khả năng. Ngay từ khi xuất thành, Bộ Tích Hoan đưa Vu Cẩn theo bên .

Nàng mất tích trong đêm. Sống c.h.ế.t rõ. Hắn nhất định nghĩ tới trường hợp khi tìm nàng nàng thể đang trọng thương. Quân y đủ đáng tin. Y thuật càng thể so với Vu Cẩn. Cho nên đưa theo từ đầu.

Mộ Thanh càng nghĩ… lòng càng đau nhói. Nàng gần như dám tưởng tượng, trong lúc tắm m.á.u chạy trốn giữa rừng sâu, trải qua những gì.

ngay giữa lúc vẫn đủ tỉnh táo để đưa lựa chọn lợi nhất cho nàng. Ít nhất, việc Vu Cẩn tới sớm giành thời gian quý giá để cứu Hầu Thiên.

Càng nghĩ tới đó nàng càng khó chịu. Người lính trẻ đỡ mũi tên độc nàng. Những tinh binh Trại Đặc huấn c.h.ế.t trong rừng.

Thạch Đại Hải. Hầu Thiên. Cả Bộ Tích Hoan và Vu Cẩn.

Đêm nay quá nhiều vì nàng mà lo lắng, thương, thậm chí mất mạng. Càng như thế nàng càng xông ngoài, tự tay c.h.é.m đám sát thủ trong sân thành trăm mảnh.

. Bọn chúng sống. Nàng còn cần khẩu cung.

 

Loading...