Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 75: Nạn nhân tiếp theo (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:42
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu một , bầu khí vui vẻ lập tức trầm xuống.
"Mẹ kiếp, khi về điểm danh cho đủ?".
Ánh mắt nặng nề của Lỗ Đại rơi Chương Đồng, đám lính lưng đều cúi đầu.
Lúc đó thua đến mụ mị cả , suốt dọc đường hồn , chỉ mải nghĩ đến mặt mũi, còn nhớ đến chuyện điểm danh?
"Đi tìm. Về đây lão t.ử tính sổ với ngươi ".
Lỗ Đại trừng mắt Chương Đồng. Chuyện là trách nhiệm của Chương Đồng. Hắn là tướng lĩnh, khi về điểm danh quân , rõ ràng là thua trận đả kích quá lớn, quên mất trách nhiệm tướng.
Chương Đồng cúi đầu, im lặng dẫn hướng hồ nước.
Mộ Thanh : "Tướng quân, chúng cũng tìm cùng”.
Mọi đều là lính của Lão Hùng, ngày thường cùng thao luyện, dù thiết cũng chẳng thù oán gì lớn, chẳng qua tối nay hò reo cổ vũ nên lôi đối luyện. Giờ về, dù thế nào cũng nên giúp tìm kiếm.
Lỗ Đại lộ vẻ tán thưởng, gật đầu đồng ý, nhưng ngay đó sắc mặt trầm xuống.
Người lính về nếu rớt , lạc đường thì còn đỡ. Nếu vì thua dám về, sợ về mất mặt nên lề mề ở phía thì phạt một chút là xong. Sợ nhất là đào binh.
Dọc đường cường độ thao luyện cao, tân binh oán thán nhiều. danh tiếng quân Tây Bắc lẫy lừng, Đại tướng quân trấn thủ biên quan mười năm, là hùng thiên hạ kính ngưỡng, tân binh đều mong ngóng một ngày tận mắt thấy Đại tướng quân, lính trướng ngài, vì thế những ngày qua tuy oán thán nhưng xuất hiện đào binh. Nếu tối nay mở đầu chuyện , khó bảo đảm sẽ nữa.
Tân binh thao luyện những ngày , cũng đến lúc diễn tập . Địa hình núi Thanh Châu , trong quân trướng mấy ngày nay đang bàn bạc diễn tập quân. Diễn tập xong khỏi địa phận Thanh Châu, Tây Bắc sẽ diệt phỉ, để đao của tân binh dính chút máu, mài nhuệ khí. Đến biên quan tham gia vài trận chiến nhỏ sẽ thành vấn đề, từ từ mài giũa quá hai năm, chắc chắn sẽ là một đội tinh binh.
Chi tiết diễn tập còn định, tối nay cao hứng cho trăm tân binh diễn tập phục kích, đột vây , chuyện về chắc chắn lão già cố chấp Cố Càn mắng. May mà thằng nhóc Chu Nhị Đản nở mày nở mặt, đ.á.n.h . Ngày mai, chuyện tối nay sẽ truyền khắp quân, sĩ khí chắc chắn dâng cao, lợi nhỏ cho cuộc diễn tập quân sắp tới, chỉ dựa điều , lão Cố cũng câm miệng. Hắn còn đang tính nhân cơ hội cho thằng nhóc đó lộ diện mặt lão Cố, bồi dưỡng trọng điểm, ai ngờ xảy chuyện .
Nếu là chuyện khác thì cũng thôi, nếu thật sự là đào binh, lão Cố dùng quân côn gõ là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến sĩ khí quân thì khó chối bỏ trách nhiệm.
Lỗ Đại nhíu mày sầm mặt, theo hướng Chương Đồng và Mộ Thanh rời , thầm nghĩ bọn họ nhất là tìm .
Người tìm . Người đó đào binh, nhưng tình hình còn tệ hơn thế. Người c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t trong rừng con dốc của đường mòn ruột dê, phát hiện là lính của Chương Đồng.
Tên lính đó khá thông minh. Đêm nay khi theo Chương Đồng lên đường mòn , Chương Đồng từng cho bọn họ xem cỏ bẻ gãy, liền ghi nhớ trong lòng. Khi tìm lên đường mòn, vô tình phát hiện cỏ ở sườn dốc rạp xuống, mà lúc Chương Đồng mẫu cho bọn họ xem cỏ vẫn còn nguyên, liền theo sườn dốc đó xuống.
Khi xuống chỉ một , đều ở dốc, sâu đường mòn tìm, sang hai con đường , tản tìm . Bỗng trong rừng tiếng hét t.h.ả.m thiết, theo tiếng chạy tới thì thấy tên tân binh lao như điên dại. Lúc lên dốc chân mềm nhũn, “bịch" một tiếng ngã sấp xuống sườn dốc. Mọi dốc , thấy ngẩng đầu lên, ánh trăng chiếu mắt , nỗi sợ hãi trong mắt khiến bất giác lạnh gáy.
Mọi bèn cùng rừng, thấy ngửi thấy mùi gió núi là lạ, mùi tanh của sắt. Cảm giác bất an trong lòng càng mãnh liệt, nhưng cậy đông nên gan cũng lớn hơn, bèn cùng tìm kiếm phía . Cũng chính vì đông thêm can đảm, khi tìm thấy trong rừng, qua cơn sợ hãi, ít ôm cây nôn thốc, nôn tháo.
Khi Mộ Thanh đến nơi, thấy một đất trống rộng chừng một trượng, ánh trăng từ cao rọi xuống. Một trần truồng treo cổ cành cây, cổ họng cắt đứt, sợi dây thừng to bằng ngón tay thít m.á.u thịt nơi cổ họng, m.á.u theo cổ nhuộm đỏ lòm thể trắng ởn. Người mổ bụng, phanh ngực, khoang ngực, khoang bụng mở toang, máu, nội tạng, ruột gan chảy đầy đất.
Chương Đồng thấy, mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng định lao tới, cổ tay túm chặt.
"Làm gì đó?". Mộ Thanh liếc , ánh mắt lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-75-nan-nhan-tiep-theo-1.html.]
"Thả xuống. Cậu là lính của , thể để treo như ".
Chương Đồng hất tay Mộ Thanh , đáy mắt vằn lên tia máu, ý nếu nàng dám ngăn cản, sẽ g.i.ế.c nàng.
Hắn khỏe hơn Mộ Thanh. Mộ Thanh hất , thấy sải bước tới cũng kéo nữa, chỉ : "Nhớ ngươi thua thế nào ? Thích thể hiện".
Chương Đồng giận dữ .
"Nếu hung thủ tiêu d.a.o ngoài vòng pháp luật, thì ngươi hãy nhớ là do chính ngươi thích hành xử theo cảm tính!”.
"...”
Chương Đồng vặn Mộ Thanh, suýt nữa thì vẹo cổ. Trong mắt lửa giận bừng bừng, nhưng may là vẫn còn lý trí: “Không động là hung thủ ? Nói cứ như ngươi tra ”.
Mộ Thanh , ánh mắt dường như chút an ủi: "Cũng may, cái nơ-ron thần kinh duy nhất của ngươi lửa giận thiêu c.h.ế.t”.
Chương Đồng nghẹn một ngụm m.á.u trong ngực, hiểu nhưng đó lời ý .
"Lùi !".
Câu Mộ Thanh chỉ với Chương Đồng mà còn với những vây quanh bên ngoài rừng.
"Ba việc. Việc thứ nhất, ngươi chạy về doanh trại báo chuyện cho Lỗ tướng quân, xin ngài đến ngay”. Mộ Thanh với Chương Đồng.
"Tại là ?". Chương Đồng vẻ định nàng sai bảo.
"Vì ngươi là con nhà võ tướng, ở đây võ nghệ ngươi cao nhất. Hung thủ tay tàn bạo, thể ước lượng sức mạnh của , nhưng ngộ nhỡ thể một địch đông, phái bọn họ về báo tin nếu chạm trán giữa đường, thì ngươi thể mất thêm vài tên lính nữa đấy!”.
Mộ Thanh xong thèm để ý đến nữa, khỏi đám đông, tìm một cành cây, vạch một đường mạnh xuống đất.
"Việc thứ hai, từ giờ phút , bất cứ ai cũng bước vòng tròn phá hủy hiện trường. Hai phụ trách việc , canh chừng cho kỹ". Mộ Thanh Thạch Đại Hải và Lưu Hắc Tử.
"Việc thứ ba, từ giờ phút , tất cả ở đây rời , nếu sẽ coi là nghi phạm". Mộ Thanh quét mắt . Mọi lộ vẻ sợ hãi, lục tục lùi phía .
Tàn sát đồng đội chuyện đùa, ngộ nhỡ oan hung thủ là c.h.é.m đầu như chơi.
"Ý ngươi là, hung thủ trong chúng ?". Chương Đồng trầm giọng hỏi.
"Ta , nhưng khi sự việc rõ thì ai cũng hiềm nghi”.
Mộ Thanh quét mắt : “Không cần sợ, nếu các ngươi hung thủ, nhất định sẽ oan uổng các ngươi”.
Ánh mắt Mộ Thanh lướt qua , cuối cùng dừng Hàn Kỳ Sơ, : "Hàn trí nhớ , lát nữa đến theo đó, lời ghi nhớ trong lòng, về một bản để lưu hồ sơ”.
Hàn Kỳ Sơ nhướng mày, hỏi nàng trí nhớ , nhưng cuối cùng kìm , tình hình mắt lúc hỏi chuyện . Hơn nữa so với chuyện , nàng dường như ...