Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 751

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:06
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh bước cửa trướng.

“Tự !”.

Quân doanh phòng giam. Hơn mười sát thủ bắt đêm qua đều nhốt trong một lều tạp vật ở góc tiền doanh. Tất cả đều điểm huyệt. Hai tay trói quặt lưng. Khăn che mặt tháo bỏ.

Mộ Thanh bước hỏi:

“Trong các ngươi ai là thủ lĩnh?”.

Không ai đáp. Cũng thể đáp.

Mộ Thanh quét mắt một lượt. Sau đó tùy tay chỉ một kẻ trong góc.

“Hắn!”.

“Lôi !”.

Trong lều ba cột chống. Nguyệt Sát xách tên sát thủ lên, trói cây cột giữa trướng. Sau đó lui ngoài canh cửa.

Bộ Tích Hoan, Vu Cẩn và Ngụy Trác Chi cũng .

Vừa bước tới, Mộ Thanh lạnh nhạt :

“Ta hai chuyện. Cố chủ của các ngươi là ai. Và các ngươi thuộc tổ chức nào”.

Ngụy Trác Chi đưa tay day trán. Hắn bật . Rồi thở dài. Cái gì gọi là “ ”? Bọn chúng mà chịu ngoan ngoãn khai thì chẳng cần tra khảo.

“Không ?”.

Mộ Thanh vẻ thờ ơ trong mắt tên sát thủ. Nàng lập tức hiểu.

“Ta thích trung can nghĩa đảm. Hy vọng ngươi thật sự là loại đó”.

Tên sát thủ nàng bằng ánh mắt châm chọc. Lời lẽ dễ đến cuối cùng chẳng vẫn là dạo đầu cho hình phạt ?

Roi. Sắt nung. Trượng. Lăng trì. Cùng lắm chỉ là đau đớn thể xác. Cắn răng chịu… cũng qua.

Mộ Thanh . Không nổi giận. Cũng cho mang dụng cụ tra tấn . Nàng chỉ tháo hộ giáp ở cổ tay. Khẽ rung. Bảy con d.a.o giải phẫu sắc lạnh đồng loạt lộ . Kiểu dáng mỗi chiếc khác . Có lưỡi cong. Có mũi nhọn. Có chiếc nhỏ dài. Đều mỏng và tinh xảo đến mức khiến thấy lạnh sống lưng.

Bộ Tích Hoan bước tới. Thấy sắc mặt nàng lạnh lẽo, đầu ngón tay siết chặt hộ giáp đến trắng bệch khẽ thở dài.

Ánh mắt hỏi nàng: Nhất định tự ?

Những việc thế giao cho bọn họ là .

Mộ Thanh đáp. Chỉ đưa hộ giáp cho . Sau đó rút một con d.a.o nhỏ mũi nhọn lưng tên sát thủ. Nàng tự tay .

Hai tay tên sát thủ trói ngược phía cột. Hắn thấy nàng. những còn đều thấy rõ.

Mộ Thanh giữ lấy ngón cái của . Sống d.a.o khẽ gõ lên móng tay.

“Trên móng tay cảm giác đau. bàn tay là nơi tập trung nhiều mạch máu, kinh lạc và huyệt vị. Bởi mới câu mười ngón nối liền tim”.

Tên sát thủ nín thở.

Mộ Thanh tiếp tục:

“Yên tâm!”.

“Ta dùng kiểu châm kim móng. Trò đó quá thô”.

Nàng cúi mắt.

“Ta là ngỗ tác. Ta cách của ngỗ tác”.

Giọng quá bình tĩnh. Chính vì bình tĩnh càng khiến bất an.

Tên sát thủ thấy nàng đang gì. Càng khi nào nàng sẽ tay. Tinh thần dần căng cứng.

Khoảnh khắc mũi d.a.o hạ xuống, lập tức giật mạnh. Cơn đau từ đầu ngón tay lan thẳng lên cánh tay. Sắc mặt lập tức trắng bệch.

đây mới chỉ là bắt đầu.

Mộ Thanh hề vội. Động tác vẫn chậm. Ổn định.

Chính sự chậm rãi mới là thứ khiến khó chịu nhất.

Tên sát thủ thể giãy. Cũng thể kêu. Chỉ thể cảm nhận rõ từng động tác lưng.

Đợi Mộ Thanh bước khỏi cây cột mồ hôi thấm ướt cả y phục. Sắc mặt tái nhợt. Mắt đỏ ngầu.

Mộ Thanh nâng thứ lấy xuống lên ánh sáng. Sau đó bình tĩnh đặt sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-751.html.]

Bộ Tích Hoan nâng hộ giáp trong tay, mỉm nhắc:

“Trong n.g.ự.c áo khăn”.

Ngụy Trác Chi khóe miệng giật một cái. Không một nhà quả nhiên chẳng chung một cửa.

Mộ Thanh tự nhiên đưa tay n.g.ự.c áo Bộ Tích Hoan, lấy khăn tay . Đặt món đồ lên .

Rồi rút một con d.a.o khác. Lần lưỡi d.a.o tròn hơn. Nàng xoay cây cột.

Vu Cẩn cũng theo . Đứng cách một đoạn quan sát.

Mộ Thanh bình tĩnh với tên sát thủ:

“Ngươi sẽ c.h.ế.t vì mất máu. Thứ đáng lo là cảm giác đau. Nếu đổi ý cho tất cả những gì ngươi hãy chớp mắt ba ”.

Vừa dứt lời mũi d.a.o hạ xuống.

Hai mắt tên sát thủ lập tức trợn lớn. Toàn căng cứng. Mồ hôi túa như tắm.

Mộ Thanh chỉ liếc một cái. Không thấy tín hiệu đầu hàng. Nàng tiếp tục. Một lát mới thu dao.

Khi bước khỏi cột, sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng cúi xuống, sắp những thứ lấy lên khăn tay. Từng mảnh nhỏ xếp ngay ngắn thành hình vòng cung.

Ngụy Trác Chi mà mí mắt giật liên hồi.

Mộ Thanh gật đầu như khá hài lòng.

“Ta từng nghiệm qua một vụ án. Hung thủ là kẻ ăn thịt ”.

Trong lều lập tức yên tĩnh hơn.

“Khác với những kẻ chỉ nấu chín ăn, gã chú trọng hình thức. Thích nguyên liệu tươi. Lại thích thái thật mỏng, đặt đá lạnh”.

Nàng nghiêng đầu.

“Giống như ăn gỏi cá sống ”.

Ánh mắt đám sát thủ bắt đầu đổi.

Mộ Thanh tiếp tục bằng giọng bình thản:

“Ta hứng thú ăn thịt . nếu đem mấy lát nhỏ xếp lên khay đá trông chắc cũng khá ”.

Nàng chiếc khăn.

“Giống cánh hoa mai”.

Cả căn lều im phăng phắc.

Đám sát thủ vốn quen đủ loại cực hình lúc đồng loạt nàng với ánh mắt phức tạp.

Ngụy Trác Chi càng nên gì. Hắn chỉ cảm thấy từ nay về e rằng khó lòng hoa mai như .

Bộ Tích Hoan bình tĩnh. Không . Hắn vốn chẳng thích hoa mai.

Vu Cẩn càng chẳng quan tâm. Chỉ là một loài hoa. Lại d.ư.ợ.c liệu quý.

Tên sát thủ thì gần như kiệt sức. vẫn nghiến răng chịu đựng. Không chịu khuất phục.

Mộ Thanh một lát. Rồi gật đầu.

“Được!”.

Nàng cầm d.a.o chậm rãi trở phía cây cột.

“Cứ yên tâm!”.

“Ngươi còn chín ngón nữa. Dư sức xếp thành một mâm”.

Mười ngón tay!

Nghe , tên sát thủ cố ngẩng đầu lên, nhưng hai mí mắt nặng trĩu như đeo chì. Cơn đau sắc lẹm, thấu tận tim gan khi lột móng ban nãy tựa như kéo dài cả nửa đời . Vừa mới thở phào một , Mộ Thanh … còn chín nữa.

Ngay từ lúc nàng hạ dao, ký ức về cơn đau tự động sống dậy. Tên sát thủ căng chờ đợi. Một nhịp thở. Hai nhịp thở. Thời gian chậm đến đáng sợ. cơn đau vẫn tới. Đợi đến khi sự cảnh giác của lơi một chút, một cơn đau buốt đến tận xương bỗng nhiên ập tới!

Tên sát thủ nghiến chặt răng, cố nuốt tiếng kêu trở cổ họng. Trong lòng lôi đủ mười tám đời tổ tông Mộ Thanh mắng một lượt.

Nàng cố ý! Nàng cố tình kéo dài thời gian. Để chờ. Để hy vọng. Rồi đúng lúc tưởng thể thoát một kiếp, tự tay bóp nát tia hy vọng .

 

Loading...