Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 753
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:08
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám sát thủ đều hiểu rõ kết cục của việc phản bội tổ chức. nhiệm vụ thất bại, rơi tay đối phương, cuối cùng cũng chỉ một con đường c.h.ế.t. Huống hồ, so với những gì tận mắt chứng kiến, cái c.h.ế.t dứt khoát bỗng trở thành một sự giải thoát.
Chi bằng khai. Ít nhất còn thể cầu một cái c.h.ế.t thống khoái.
“Bọn là t.ử sĩ”.
Tên sát thủ mở miệng một câu khiến tất cả bất ngờ.
“Là t.ử sĩ do Chủ công nuôi dưỡng”.
“Chủ công là ai?”. Mộ Thanh hỏi.
“Không !”.
“Tổ chức của các ngươi tên gì?”.
“Vô Danh”.
Nghe đến hai chữ , đuôi mày Bộ Tích Hoan khẽ động. Ánh mắt thoáng trở nên sâu thẳm khó dò, dường như nghĩ tới điều gì, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng.
Tên sát thủ Mộ Thanh. Trong mắt còn vẻ hoảng sợ như , bởi những lời đều là sự thật.
“Bọn từng gặp Chủ công. Mọi việc đều lệnh Môn chủ. Tổng đà ở trong núi Lĩnh Nam, nhưng vị trí cụ thể ở thì bọn . Bọn thuộc phân đà Thanh Châu. Đà đàn núi Đại Cương, thuộc dãy Thanh Châu. Người của các phân đà đều do Đà chủ và Hộ pháp âm thầm liên lạc. Bọn ám hiệu liên lạc, cũng bao giờ hỏi cố chủ là ai. Chỉ nhận lệnh hành sự”.
“Mật lệnh phục kích Đô đốc truyền xuống từ ba ngày . Bọn cải trang thành thương đội tiến huyện Hứa Dương, đến chiều tối hôm qua thì mai phục trong khu rừng bên quan đạo”.
Thanh Châu? Ba ngày ?
Ngụy Trác Chi và Nguyệt Sát đồng thời cau mày. Vu Cẩn rũ mắt trầm tư. Bộ Tích Hoan chỉ lười biếng nheo mắt, thần sắc chẳng rõ vui giận.
Mộ Thanh hỏi tiếp:
“Đà chủ và Môn chủ của các ngươi là ai?”.
“Đà chủ chính là Đà chủ, Môn chủ chính là Môn chủ”.
Tên sát thủ đáp như thể đó là chuyện đương nhiên. Bọn chúng là t.ử sĩ. Không phép hỏi lai lịch chủ nhân. Chủ nhân là chủ nhân. Cũng giống như chính bọn chúng từ tới nay chỉ ám hiệu, cần tên họ. vẫn hiểu Mộ Thanh hỏi điều gì, suy nghĩ một lát hết những gì .
“Đà chủ quanh năm mặc hắc bào, cao chừng năm thước rưỡi, tuổi tứ tuần”.
“Môn chủ cũng quanh năm che mặt. Tuổi tác, vóc dáng xấp xỉ Đà chủ, khá gầy...”.
Hắn dừng một chút.
“Chỉ một cánh tay”.
Ánh mắt Mộ Thanh khẽ động. sắc mặt vẫn đổi.
“Còn gì nữa?”.
“Không ”.
“Trong các ngươi, ai nhiều hơn ngươi ?”.
Tên sát thủ , đầu về phía đồng bọn đang trói cột.
Mộ Thanh hề bất ngờ. Kẻ quả nhiên là thủ lĩnh.
Ngay từ khi bước lều, nàng hỏi ai là kẻ cầm đầu. Khi , trong tất cả những bắt, chỉ ánh mắt kẻ thoáng né tránh. Bởi nàng mới chọn đầu tiên.
Tên thủ lĩnh lúc hôn mê. Hình phạt ban nãy quá nặng, cơ thể chịu nổi thêm một dội nước lạnh. Vu Cẩn tiến lên châm ba kim, một lúc mới dần tỉnh .
Vừa thấy hé mắt, Mộ Thanh liền :
“Ngươi và đồng bọn c.h.ế.t thây. C.h.ế.t dứt khoát. Đổi hỏi, ngươi đáp. Giao dịch , đồng ý ?”.
Tên sát thủ tỉnh . Cơn đau ban nãy dường như vẫn còn hằn sâu trong ký ức, dài dằng dặc như một cơn ác mộng điểm cuối. Hai chữ “c.h.ế.t dứt khoát” lúc đối với chẳng khác nào tiếng Phật độ thế.
Hắn Mộ Thanh chằm chằm. Dường như dám tin.
Mộ Thanh cũng thúc giục. Chỉ đó chờ.
Một lúc lâu tên sát thủ chậm rãi nhắm mắt . Đồng ý.
Mộ Thanh liếc Nguyệt Sát. Nguyệt Sát hiểu ý, tiến lên lấy viên sáp độc giấu trong răng hàm , đó giải huyệt câm.
“Thân phận của Chủ công, Môn chủ và Đà chủ”.
Mộ Thanh hỏi: “Ngươi bao nhiêu?”.
Tên thủ lĩnh hiểu, đồng bọn bên cạnh hẳn khai hết những gì . Hắn nhắm mắt.
“Đều ”.
Mộ Thanh nhíu mày.
“Đà chủ quanh năm mặc hắc bào, cao năm thước rưỡi, tuổi chừng tứ tuần”.
“Những điều đó . Ngươi còn gì khác?”.
Tên sát thủ im lặng suy nghĩ hồi lâu.
“Cánh tay trái... một vết sẹo bỏng”.
Sẹo bỏng? Ánh mắt Mộ Thanh lập tức sắc .
“Hai tháng , gần huyện Hứa Dương một toán lưu phỉ cướp xe ngựa của phủ Vệ úy. Có của các ngươi ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-753.html.]
Tên sát thủ thương quá nặng. Ý thức bắt đầu mơ hồ. Hắn mất một lúc lâu mới nhớ chuyện hai tháng , đó chậm rãi lắc đầu.
“Không ?”.
“Hay ?”.
“Không ”.
Mộ Thanh cau mày. Bỗng nhiên đổi sang một câu hỏi khác.
“Cuối năm ngoái, khi liên quân Ngũ Hồ gõ cửa ải, Đà chủ của các ngươi thường xuyên ngoài ban đêm ?”.
Từ chuyện hai tháng đột ngột nhảy sang cuối năm ngoái. Hai chuyện qua dường như chẳng liên quan gì tới cuộc phục kích đêm qua. Mọi trong trướng đều Mộ Thanh.
“... Có!”.
Lần tên sát thủ trả lời khá nhanh. Hiển nhiên nhớ chuyện rõ.
Mộ Thanh hề ngừng .
“Gặp ai?”.
“Mã phỉ”.
“Làm gì?”.
“Vận chuyển chiến mã. Những chiến mã huyết thống ngựa Hồ”.
Giọng Mộ Thanh càng lúc càng nhanh.
“Lấy từ ?”.
“Nuôi ở ?”.
“Tây Bắc quân”.
“Núi Thanh Châu”.
Mộ Thanh nheo mắt.
“Kẻ nào trong Tây Bắc quân cung cấp ngựa Hồ cho các ngươi?”.
“Không ”.
“Chiến mã hiện giờ ở ?”.
“Núi Thanh Châu”.
“Vẫn còn?”.
“Còn”.
Tên sát thủ thở yếu.
“Chiến mã... khó di chuyển. Trong núi Ổ T.ử thuộc dãy Thanh Châu hầm ngầm và mật đạo. Sau khi mã phỉ tiêu diệt... chiến mã chuyển hầm. Đợi sóng gió qua ... vẫn tiếp tục nuôi trong núi Thanh Châu”.
Mấy chữ cuối cùng nhỏ đến mức gần như thấy.
Mộ Thanh im lặng. Không ai trong đầu nàng lúc xâu chuỗi bao nhiêu chuyện.
Một lúc , nàng mới hỏi tiếp:
“Tổng đà Vô Danh ở trong núi Lĩnh Nam?”.
“Không ”.
“Vô Danh tồn tại bao nhiêu năm ?”.
“Nghe Đà chủ ... hơn mười năm”.
“Câu cuối cùng!”. Mộ Thanh : “Vết sẹo bỏng cánh tay trái của Đà chủ lớn đến ?”.
Tên sát thủ cố nhớ.
“Bắt đầu từ bắp tay trái... kéo dài tới vai”.
Mộ Thanh gì. Một lát mới hỏi:
“Ngoài những chuyện hỏi… còn gì khai ?”.
Tên sát thủ cố sức ngẩng đầu nàng. Rồi mệt mỏi nhắm mắt. Dường như còn gì để . chỉ một thoáng … mở mắt. Nhìn Mộ Thanh. Ánh mắt bình thản. Không còn sợ hãi. Không còn chống cự. Chỉ còn chờ đợi. Chờ nàng thực hiện lời hứa.
Mộ Thanh . Bàn tay cầm d.a.o từ từ siết chặt.
Trong lều bỗng yên tĩnh đến đáng sợ.
Nàng đó lâu. Môi mím thành một đường thẳng. Cuối cùng hàn quang chợt lóe. Nhanh đến mức gần như ai rõ động tác. Lưỡi d.a.o đ.â.m trúng tim.
Tên sát thủ khẽ chấn động. Sau đó nhắm mắt. Đầu từ từ gục xuống. Tắt thở.