Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 754

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:09
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh rút dao. Không thêm một lời. Quay bước ngoài.

Khi Bộ Tích Hoan vén rèm bước trung quân đại trướng, Mộ Thanh đang lưng về phía cửa. Đầu cúi thấp. Trong tay vẫn nắm chặt con d.a.o . Hai vai nàng mảnh mai. Bóng lưng thẳng tắp. Tựa như dù bao nhiêu mưa gió đổ xuống cũng thể khiến nàng cúi .

Bộ Tích Hoan ở cửa nàng hồi lâu. Đáy mắt dần hiện lên vẻ đau xót. Hắn . Chỉ chậm rãi bước tới. Từ phía dang tay ôm nàng lòng.

Mộ Thanh cứng . Không nhúc nhích.

Bộ Tích Hoan vẫn hỏi gì. Chỉ nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay đang cầm d.a.o của nàng.

Một cái. Lại một cái.

Mộ Thanh vẫn cúi đầu. bàn tay cuối cùng bắt đầu run.

Nam t.ử nắm lấy tay nàng. Lòng bàn tay ấm áp, vòng tay cũng ấm áp. Hắn gì, chỉ lặng lẽ ôm nàng từ phía , ngón cái chậm rãi vuốt nhẹ mu bàn tay nàng, từng nhịp, từng nhịp. Như an ủi. Cũng như chở che.

Mộ Thanh nhắm mắt . Bàn tay buông lỏng, con d.a.o lập tức rơi tay Bộ Tích Hoan.

“Ta ”.

Nàng lên tiếng . Giọng vẫn trầm thấp, bình tĩnh, như thể sợ lo nên chủ động trấn an.

“Ta cũng đầu g.i.ế.c ”.

Ở Tây Bắc chính nàng cũng chẳng nhớ tự tay g.i.ế.c bao nhiêu mã phỉ và Hồ.

Bộ Tích Hoan nhàn nhạt liếc nàng.

“Ừ”.

“Không đầu g.i.ế.c ”.

Hắn dừng một chút.

đầu tra tấn khác”.

Mộ Thanh cứng . Ngay đó nàng khẽ thở dài.

Bộ Tích Hoan buông nàng , cẩn thận đặt con d.a.o lên bàn xoay bước khỏi đại trướng.

Lúc trở trong tay thêm một chậu nước ấm. Hắn đặt chậu lên giá, kéo Mộ Thanh tới. Mười ngón tay nàng đều dính máu. Máu khô. Đỏ sẫm.

Bộ Tích Hoan nâng tay nàng trong lòng bàn tay , một hồi bỗng .

“Mười ngón tay thon như ngọc. Móng tay đỏ tựa hoa đào. Màu thật hợp với nàng”.

Hắn cúi mắt ngắm nghía.

“Sau trút bỏ nhung trang, đến ngày chúng đại hôn, bảo cung nhân lấy nước hoa móng tay nhuộm cho nàng. Chắc chắn lắm”.

“Không thèm!”.

Mộ Thanh như một kẻ bệnh. Hai tay nàng còn đầy máu. Vậy mà thể từ đó liên tưởng tới chuyện nhuộm móng tay ngày đại hôn. Trên đời thể lời đường mật đúng lúc đến mức , e rằng cũng chỉ nam t.ử mắt.

nàng hiểu đang cố gì. Bởi ngoài miệng tuy cự tuyệt, khóe môi vẫn khẽ cong lên.

“Hoa móng tay độc nhẹ”.

“Trong đó thành phần thể gây hại cho cơ thể. Nếu trồng lâu ngày đất canh tác, đó dùng vùng đất trồng rau củ thì ”.

Bộ Tích Hoan khựng . Hắn hiểu những thứ nàng về độc tính từ , chỉ rõ một chuyện.

“Có hại cho thể?”.

“Ừ”.

“Vậy dùng nữa”.

Hắn đáp tự nhiên. Rồi .

“Thế để vi phu rửa sạch cho nương tử, ?”.

Bộ Tích Hoan nhúng tay nàng nước. Cúi đầu. Tỉ mỉ lau rửa từng ngón một. Dáng vẻ nghiêm túc như thể thứ đang rửa thật sự chỉ là nước hoa móng tay.

Mũi Mộ Thanh chợt cay. Nàng lập tức mặt .

“Đây là quân doanh!”.

“Được!”.

Bộ Tích Hoan khẽ .

“Mạt tướng hiểu, thưa Đô đốc!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-754.html.]

“Chàng chỉ là một binh dũng bình thường”.

Nàng liếc bộ quân phục .

“Vâng!”.

Hắn lập tức đổi lời: “Tiểu nhân hiểu!”.

Bộ Tích Hoan vẫn cúi đầu rửa tay cho nàng. Không hề cảm thấy việc hạ nàng gì mất mặt. Khóe môi thậm chí còn mang ý .

Mộ Thanh hết lời để bắt bẻ. Nàng chỉ thể im lặng tiếng nước khẽ lay động trong chậu. Mùi m.á.u tanh dần tan nước ấm. Tâm trạng chọc cho nhẹ một chút chậm rãi trầm xuống.

Bộ Tích Hoan ngẩng đầu. dường như vẫn cảm nhận . Ý trong mắt nhạt dần. Hắn cẩn thận rửa sạch vết m.á.u mắc trong từng kẽ móng tay nàng, chậm rãi :

“Năm đó, khi rầm rộ tuyển nam phi ở hành cung Biện Hà, đầu tiên c.h.ế.t trong lãnh cung. Da là do chính tay lột”.

Mộ Thanh khẽ động.

Bộ Tích Hoan vẫn cúi đầu.

“Ta vốn thể sai khác . cuối cùng vẫn tự động thủ”.

“Năm Thích Nguyệt Môn thành lập. Bên cạnh chẳng mấy . Bọn họ đều theo là bước lên một con đường đường lui. Chỉ cần sai một bước là vực sâu vạn trượng”.

Động tác tay vẫn nhẹ.

“Cho nên đêm đó, tự tay. Ta bọn họ … con đường , ”.

“Rừng đao. Mưa tên. Chông gai. Vực thẳm. Ta là dẫn đường”.

“Nếu một ngày thật sự bước lên t.ử lộ m.á.u của cũng là vệt m.á.u đầu tiên rơi xuống con đường ”.

Lời dứt. Tay Mộ Thanh cũng rửa sạch. mùi tanh trong chậu nước vẫn khiến như thấy đêm m.á.u tanh năm .

Bộ Tích Hoan bưng chậu ngoài. Lúc , đổi một chậu nước ấm khác.

Hắn rửa tay cho nàng thêm một . Lần mùi m.á.u cuối cùng cũng biến mất.

“Năm cũng xấp xỉ tuổi nàng bây giờ”.

Bộ Tích Hoan dùng khăn lau khô tay nàng. Khóe môi khẽ cong.

“Chỉ là thủ pháp điêu luyện bằng nàng”.

Đến tận hôm nay, vẫn quên cảm giác mềm mại và chút ấm còn sót mảng da năm . Khi đó mới mười bảy tuổi.

Thật hôm nay, bất kể là , Vu Cẩn Ngụy Trác Chi, đều thể nàng tra khảo. Bộ Tích Hoan từng trải qua. Hắn hiểu rõ, g.i.ế.c địch chiến trường và hành hình một khác .

Khi g.i.ế.c địch thể chỉ cần một đao. tự tay dùng cực hình lên một còn sống tâm đủ cứng.

Mộ Thanh coi trọng sinh mạng hơn bất kỳ ai. Nàng càng coi trọng lúc tự tay hành hình, trong lòng càng khó chịu. khi nàng nhất quyết sẽ , Bộ Tích Hoan hiểu. Nàng dựa khác để trốn tránh chuyện . Nàng tự gánh trách nhiệm.

“Mấy chuyện như thế gì đáng đem so”.

Mộ Thanh cau mày. Nàng rút chiếc khăn đang vắt giá xuống, cúi đầu tới án thư, cầm con d.a.o lên định rửa sạch. Lúc tay nàng còn run.

Bộ Tích Hoan âm thầm thở phào. lòng vẫn đau.

“Đồ ngốc!”.

Hắn thở dài. Bước tới ôm nàng từ phía . Hai bàn tay cũng đưa chậu nước, cùng nàng lau rửa con dao.

“Đến bao giờ nàng mới chịu học cách dựa khác?”.

Mộ Thanh cúi đầu. Một lúc lâu , giọng nàng mới vang lên. Rất khẽ.

“Chuyện thể!”.

“Đại Hải và lính trẻ đều vì cứu mà c.h.ế.t. Lúc đó... họ hề do dự”.

Giọng nàng bắt đầu run.

“Vậy dựa mà chần chừ? Ta tìm lý do để thoái thác. Ta thậm chí còn tên lính . Cũng thể đưa t.h.i t.h.ể họ về quê. Bây giờ việc duy nhất thể … là tra kẻ . Báo thù cho họ”.

“Nếu ngay cả chuyện cũng tự , đẩy cho các ...”.

Nàng siết chiếc khăn trong tay.

“Ta thanh thản ?”.

 

Loading...