Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 756
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:11
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiến mã của Mộ Thanh c.h.ế.t vì tên độc quan đạo đêm qua. Trước khi về thành, nàng đặc biệt bờ hồ tìm Khanh Khanh.
Ngày thường, giờ thao luyện, nàng vẫn thường tới đây. Nàng ngoài phạm vi ba thước, hướng mặt mặt hồ mênh mông, khi với Khanh Khanh vài câu. Nàng luôn tôn trọng lãnh địa của nó, từng tùy tiện tới gần. Phần lớn thời gian, Khanh Khanh chỉ cúi đầu gặm cỏ, chẳng buồn để ý tới nàng, nhưng cũng bao giờ hất đuôi bỏ .
Dường như giữa một một ngựa hình thành một sự ăn ý ngầm.
Vậy mà hôm nay, Mộ Thanh bước lên triền dốc thấy Khanh Khanh chủ động chạy tới đón. Nàng sang Bộ Tích Hoan. Đây là đầu tiên nàng tai ngựa thính đến .
Bộ Tích Hoan mỉm , bước xuống triền dốc. Trong quân doanh tai vách mạch rừng, tiện cưỡi Khanh Khanh chạy một vòng như . Chỉ đưa tay vuốt bờm nó mấy cái, vẫy Mộ Thanh.
Nàng bước tới. Liền nhỏ giọng thương lượng với Khanh Khanh:
“Từ nay về giao nàng cho ngươi, ?”.
Khanh Khanh lập tức khịt mũi thật mạnh. Lắc đầu. Rõ ràng… vui.
Bộ Tích Hoan cũng chẳng vội. Hắn tiếp tục vuốt bờm ngựa, chậm rãi :
“Đêm qua nàng mai phục quan đạo. Chiến mã trúng tên độc. Tướng sĩ thương vong nặng nề. Bản nàng cũng suýt mất mạng”.
Hắn khẽ thở dài.
“Đến giờ nghĩ , vẫn còn sợ. Nếu đêm qua nàng cưỡi ngươi về thành, với đôi tai của ngươi, hẳn sớm thấy tiếng cung nỏ trong rừng. Cho dù thật sự gặp nguy hiểm, với sự nhanh nhạy và đôi chân của ngươi, chạy về đại doanh báo tin cũng chẳng khó”.
Bộ Tích Hoan thở dài.
“Chỉ giao nàng cho ngươi mới yên tâm. Bằng , e rằng ăn ngon, ngủ cũng chẳng yên”.
Nói xong, mặt hồ. Gió hồ thổi tới. Áo bào khẽ lay. Bóng lưng đìu hiu. Thần sắc u sầu.
Mộ Thanh: “...”
Nàng tin những lời đều là thật. cái dáng vẻ thê lương … mười phần thì đủ mười phần là đang lừa ngựa.
Khanh Khanh lòng hiểm ác đến . Nó nghiêng đầu Bộ Tích Hoan. Dường như đang suy nghĩ xem lời đáng tin .
Bộ Tích Hoan thở dài một tiếng.
Lần … Khanh Khanh rốt cuộc cúi đầu. Nó bồn chồn giậm mấy cái cỏ, đưa đầu ủi tay .
Mộ Thanh mà lắc đầu. Không nỡ tiếp.
lúc một tiếng hí dài bỗng vang lên!
Nàng ngẩng đầu. Chỉ thấy Khanh Khanh phi tới mặt, hai chân chồm cao hạ xuống, đầu khịt mũi với nàng.
Ý tứ quá rõ ràng. Lên !
Nguyệt Sát triền dốc thấy liền xách yên ngựa xuống. Bộ Tích Hoan đón lấy. Tự tay thắng yên, buộc cương. Sau đó đỡ Mộ Thanh lên lưng ngựa.
Hắn buông tay, Khanh Khanh lao vút .
Chiều tà. Bóng núi đổ xuống mặt hồ xanh thẳm, nắng xuân dịu dàng phủ khắp triền cỏ. Thần câu trắng như tuyết phi dọc bờ hồ. Tai đen. Bốn vó đen. Khi chạy hết tốc lực, chỉ còn thấy hai luồng bóng đen xé gió, chớp mắt lướt xa vòng về.
Đến lúc dừng , gió cuốn cỏ ven hồ rạp xuống, lá vụn tung bay. Khanh Khanh tung vó, hất bờm. Kiêu ngạo. Bất kham. Thần tuấn đến chói mắt.
Cho tới khi xuống ngựa, vẻ kinh diễm trong mắt Mộ Thanh vẫn tan. Lúc nàng hồn, Bộ Tích Hoan giao dây cương cho Nguyệt Sát.
Nguyệt Sát dắt Khanh Khanh . Con ngựa trắng rõ ràng vẫn chút tình nguyện.
Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan sóng vai theo .
“Từ nay Khanh Khanh theo nàng”.
Bộ Tích Hoan thấp giọng dặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-756.html.]
“Nguyệt Sát cũng rời nàng nửa bước”.
Hiện giờ phần lớn thời gian Mộ Thanh đều ở quân doanh. Muốn bảo vệ nàng hơn, cách trực tiếp nhất là cài thêm ám vệ quân.
thể.
Thủy quân Giang Bắc năm vạn , tất cả đều danh sách.
Triều đình thể chắc phát hiện trong năm vạn nhiều thêm thiếu một , nhưng binh sĩ cùng doanh ngày ngày ăn ở, thao luyện với , ai lạ ai quen đều .
Muốn lén cài một mà phát hiện trừ phi dùng thủ đoạn “thâu long chuyển phượng” như từng với đám nam phi trong hành cung. đây là binh của nàng. Mộ Thanh tuyệt đối sẽ đồng ý. Bởi , mắt thể tăng thêm bên cạnh nàng. Chỉ thể đổi cho nàng một con chiến mã đủ nhanh, đủ nhạy, và giữ Nguyệt Sát luôn ở gần.
Mộ Thanh “ừ” một tiếng. Xem như đồng ý.
Bộ Tích Hoan khẽ thở dài. Người của Thích Nguyệt Môn đều do chính tay tuyển chọn, trung thành tuyệt đối. hiện giờ nào cũng việc. Một phần giả nam phi. Một phần trấn giữ, hoạt động tại các ám trang.
Mấy hôm , Thôi Viễn cùng đám hàn môn t.ử tới Giang Nam mưu sự, điều một nhóm ám vệ phụ trách ngụy trang, liên lạc và bảo vệ. Thật sự chẳng còn bao nhiêu thể điều tới bên Mộ Thanh.
Từ khi thần giáp đưa khỏi địa cung ngoài quan ải, nhân lực còn đưa thành lập Thần Giáp quân.
Ban đầu Bộ Tích Hoan định chờ tới đợt duyệt binh năm mới đưa Thần Giáp quân về Thịnh Kinh. chuyện đêm qua kế hoạch đổi. Phải luyện nhanh hơn. Đưa về sớm hơn.
Mộ Thanh lo cho . Hắn nhưng trận phục kích đêm qua hiển nhiên vẫn khiến kinh hãi. Nàng chẳng an ủi khác thế nào. Cuối cùng chỉ đành đổi đề tài.
“Đừng thở dài nữa. Chàng dùng chiêu lừa Khanh Khanh xong đấy”.
“Hử?”.
Bộ Tích Hoan quả nhiên sang. Vẻ mặt vô tội.
Mộ Thanh hừ một tiếng.
“Tính cách con chịu ảnh hưởng lớn từ trải nghiệm thuở nhỏ. Nếu thật sự đau lòng, sẽ để che giấu”.
Nàng liếc .
“Vừa cố ý thở ngắn than dài, vẻ đìu hiu thê thảm. Nhìn là đang diễn”.
Bộ Tích Hoan xong, bất đắc dĩ bật .
“ là ba câu rời nghề cũ”.
Mộ Thanh lập tức lườm .
Bộ Tích Hoan thức thời sửa lời: “Được, ”.
“Nương t.ử quả nhiên là hiểu vi phu nhất”.
“Đây là quân doanh!”.
“...”
Hắn đổi lời nhanh.
“Đô đốc quả nhiên là hiểu tiểu nhân nhất”.
Hai cứ thế đấu khẩu suốt dọc đường.
Khi tới tiền doanh, đoàn của triều đình chờ sẵn.
Mộ Thanh lên ngựa.
Bộ Tích Hoan và Vu Cẩn vẫn mang phận tinh binh Thủy quân Giang Bắc. Quan viên triều đình quen mặt hai , Mộ Thanh liền đường hoàng phân phó Vu Cẩn lên xe chăm sóc Hầu Thiên, còn Bộ Tích Hoan cưỡi ngựa theo hộ vệ.