Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 757
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:12
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn lên đường. Đến chập tối ngay khi cổng thành đóng, cuối cùng cũng kịp trở về Thịnh Kinh.
Vừa thành, Mộ Thanh gọi Ngụy Trác Chi.
“Đến Tiêu cục Thịnh Viễn, bảo Nhị Tiêu đầu lập tức tới phủ Đô đốc. Ta chuyện cần hỏi”.
Ngụy Trác Chi lập tức quất ngựa rẽ phố dài. Bóng nhanh chóng biến mất giữa ráng chiều đỏ rực.
Lúc Mộ Thanh về tới phủ Đô đốc, trời tối.
Quan viên triều đình cung phục mệnh. Nguyệt Sát và Lưu Hắc T.ử khiêng Hầu Thiên phòng khách, Vu Cẩn theo chăm sóc.
Mộ Thanh cùng Bộ Tích Hoan tới hoa sảnh.
Dương thị chuyện đêm qua. thấy Hầu Thiên khiêng bà hiểu hẳn xảy chuyện lớn. Dù , bà vẫn như . Không hỏi. Không dò xét. Chỉ bưng lên, hỏi tối nay bao nhiêu dùng cơm, vội vàng xuống bếp chuẩn .
Không bao lâu, Nhị Tiêu đầu của Tiêu cục Thịnh Viễn theo Ngụy Trác Chi tới.
Vừa hoa sảnh, lập tức quỳ xuống bái tạ Mộ Thanh, cảm tạ ân cứu mạng ngày .
Mộ Thanh khách sáo. Nàng hỏi thẳng:
“Hôm ngươi cứu của phủ Vệ úy quan đạo gần huyện Hứa Dương, ngươi từng tay một tên lưu phỉ sẹo bỏng. Còn nhớ chính xác ở ?”.
Nhị Tiêu đầu suy nghĩ.
“Thảo dân nhớ là tay trái. Vết bỏng lớn”.
Hắn đưa tay chỉ: “Từ bắp tay kéo tới tận vai trái”.
Ánh mắt Mộ Thanh lập tức trầm xuống.
Hôm , Nhị Tiêu đầu xác định đám lưu phỉ thuộc bang phái nào nên kiểm tra chúng. Bang chúng giang hồ thường hình xăm hoặc dấu hiệu nhận . đám . Chỉ duy nhất một kẻ mang vết sẹo bỏng lớn cánh tay trái. Bởi quá nổi bật nên nhớ rõ.
Nhị Tiêu đầu vẫn hiểu. Vụ án những kỹ nữ sát hại chẳng xác định hung thủ là Vệ úy Lương Tuấn ? Vì Đô đốc đột nhiên hỏi chuyện ?
Mộ Thanh giải thích. Cũng hỏi thêm. Chỉ phất tay cho lui.
Khi Vu Cẩn bước hoa sảnh Bộ Tích Hoan đang thong thả uống . Mộ Thanh ở chủ vị. Ngay cả Ngụy Trác Chi thường ngày lắm lời cũng hiếm khi im lặng.
Không khí trong sảnh nặng nề như mây đen tích tụ cơn giông.
Vu Cẩn xuống hỏi:
“Chuyện xác minh … giờ đáp án?”.
Mộ Thanh gật đầu. Nàng chỉ tách bên cạnh Vu Cẩn.
“Trà mới pha”.
Đợi cầm lên, nàng mới :
“Bây giờ một chuyện thể xác định. Kẻ phái phục kích đêm qua chính là kẻ chủ mưu giấu mặt mà chúng vẫn luôn truy tìm”.
Bộ Tích Hoan vẫn uống . Không lên tiếng.
Vu Cẩn hỏi: “Căn cứ?”.
“Vết sẹo bỏng”.
Mộ Thanh sang Bộ Tích Hoan: “Chàng còn nhớ Bang Thanh Mãng ?”.
Bộ Tích Hoan nhướng mày: “Nhớ!”.
Những năm đầu mới đăng cơ đạo tặc Giang Bắc hoành hành. Trong đó một băng cướp nổi tiếng hung tàn, việc ác nào . Bang chúng đều xăm hình mãnh xà màu xanh cánh tay trái. Giang hồ gọi Bang Thanh Mãng.
Năm Nguyên Tu lên đường tòng quân tới Tây Bắc. Đi ngang qua địa bàn của chúng thuận tay diệt luôn tổng đà, c.h.é.m c.h.ế.t bang chủ. Sau đó quan phủ Việt Châu tiếp tục truy quét. Chẳng bao lâu Bang Thanh Mãng biến mất khỏi giang hồ.
trong vụ xác c.h.ế.t hồ ở biệt viện Tướng phủ, Mộ Thanh từng một bí mật khác.
Mười mấy năm , một kẻ bí mật cấu kết với Lặc Đan. Hắn giăng bẫy sát hại Đại vương t.ử Lặc Đan, dọn đường cho Nhị vương t.ử kế vị. Sau đó đưa tín sang Lặc Đan giả Thần quan, dùng cầu nối truyền tin giữa quan ngoại và Thịnh Kinh.
Kẻ mưu đồ cực sâu. Thân phận đến nay vẫn rõ. Bởi vẫn gọi là “kẻ chủ mưu giấu mặt”. Mà năm xưa, thế lực giang hồ giúp sát hại Đại vương t.ử Lặc Đan cùng đoàn tùy tùng chính là Bang Thanh Mãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-757.html.]
Mộ Thanh chậm rãi :
“Đám sát thủ phục kích đêm qua, đám giả lưu phỉ tập kích xe ngựa phủ Vệ úy gần huyện Hứa Dương hai tháng , cùng thế lực cấu kết với mã phỉ Tây Bắc từ cuối năm ngoái, đào công sự ngầm, bí mật tích trữ chiến mã...”.
Nàng ngừng .
“Ba chuyện … đều chỉ về cùng một tổ chức”.
“Bang Thanh Mãng”.
Trong sảnh im lặng.
Ngay cả chính Mộ Thanh cũng từng kinh ngạc khi xâu chuỗi những manh mối . suy luận căn cứ.
“Nguyên Tu từng với . Sau khi bang chủ Bang Thanh Mãng c.h.ế.t, tàn dư trong bang chạy tứ tán. Quan phủ Việt Châu mất nửa năm mới dần dẹp sạch. Nói cách khác, năm đó Bang Thanh Mãng diệt sạch ngay từ đầu. Có trốn thoát”.
Mộ Thanh tiếp tục:
“Khi quan phủ chắc chắn treo thưởng truy nã. Đám dư nghiệt tránh quan phủ, tránh cả trong giang hồ săn tiền thưởng, thứ đầu tiên xử lý chính là dấu hiệu nhận dạng”.
“Hình xăm mãnh xà xanh cánh tay trái quá dễ nhận , bọn chúng buộc xóa”.
Nàng .
“Đến Hoa Thanh quán để sửa hoặc xóa hình xăm?”.
“Không thể!”.
“Thân mang trọng tội, ai dám bước nơi giang hồ hỗn tạp như ? Cho nên chỉ thể tự xử lý. Hoặc chặt tay. Hoặc dùng lửa hủy hình xăm”.
“Hiển nhiên kẻ chọn cách thứ hai”.
Mộ Thanh trầm giọng:
“Tên lưu phỉ mà Nhị Tiêu đầu từng thấy sẹo bỏng ở cánh tay trái. Đà chủ phân đà Thanh Châu của Vô Danh cũng sẹo bỏng ở cánh tay trái. Vị trí và phạm vi đều từ bắp tay kéo tới vai. Vừa vặn trùng với vị trí hình xăm mãnh xà của Bang Thanh Mãng năm xưa”.
Nàng dừng .
“Vì … mới suy đoán ”.
Mộ Thanh ngẩng đầu ngoài. Nguyệt Sát đang đó.
Nàng hỏi:
“Trước trận chiến ở thôn Thượng Du, chúng từng bắt sống vài tên mã phỉ. Bọn chúng khai rằng từ khi liên quân Ngũ Hồ gõ cửa ải, Đại đương gia thường xuyên gặp một mặc hắc bào ban đêm. Mỗi đó rời ba đến năm ngày một đàn chiến mã đưa tới. Ngươi còn nhớ ?”.
Nguyệt Sát suy nghĩ một lát. Gật đầu.
“Có!”.
Mộ Thanh .
“Đám sát thủ hôm nay cũng khai, Đà chủ của chúng quanh năm mặc hắc bào”.
Ánh mắt Nguyệt Sát chợt biến đổi.
Mộ Thanh tiếp tục:
“Người mặc hắc bào nhiều. Đà chủ và kẻ mặc hắc bào mà đám mã phỉ từng nhắc tới chắc là cùng một . lúc tên sát thủ khai rằng bọn chúng thuộc phân đà Thanh Châu, đà đàn ngay trong dãy Thanh Châu, lập tức nhớ tới chuyện tân quân từng gặp nạn đường hành quân qua nơi ”.
“Thêm đó, đàn chiến mã do mã phỉ tích trữ khi cũng suy đoán là đang giấu trong núi Thanh Châu”.
“Địa điểm quá nhạy cảm”.
“Lại thêm Đà chủ quanh năm mặc hắc bào, cho nên mới cố ý hỏi sâu thêm chuyện Tây Bắc”.
Nàng dừng một chút.
“Quả nhiên… chính là bọn chúng”.