Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 762

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:17
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, Bộ Tích Hoan mới tò mò hỏi:

“Nàng định gì?”.

“Khâu nguyệt sự đới”.

Mộ Thanh ôm cả giỏ kim chỉ tới bên giường. Nàng thật sự thể chịu nổi thứ nguyệt sự đới của nữ nhân thời .

Ở đây b.ăn.g v.ệ si.nh như thời hiện đại. Mỗi khi tới kỳ, nữ nhân thường dùng vải bông bọc tro bếp khâu thành nguyệt sự đới. Tro dùng xong thì bỏ, còn lớp vải bên ngoài giặt sạch, phơi khô để dùng . Nhà nghèo hơn thậm chí còn dùng lá cây hoặc tro rơm rạ bọc trong vải.

Vừa khó chịu, sạch sẽ.

Mộ Thanh từ lâu dùng bông gòn loại nguyệt sự đới mềm mại, sạch sẽ hơn. Chỉ tiếc bổng lộc của cha quá ít, sinh hoạt trong nhà vốn túng thiếu, nàng nỡ tiêu phí những thứ như .

Bây giờ sống ở phủ Đô đốc, chi tiêu còn eo hẹp như . Nhân lúc đang chờ, nàng dứt khoát tự vài chiếc để dùng.

Nguyệt Sát về. Nếu sai Nguyệt Ảnh ngoài tìm mua những thứ , e rằng kịp trở thì Ngụy Trác Chi về tới nơi, nên nàng mới trực tiếp hỏi Dương thị. Dương thị là an phận, tiến lùi. Mộ Thanh quan sát bà một thời gian, bà đáng tin nên cũng lo bà sẽ sinh nghi ngoài.

Bộ Tích Hoan im lặng hồi lâu.

Mộ Thanh bận rộn với công việc trong tay, chẳng buồn để ý tới , nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt cứ dán chặt từng động tác của .

Nàng cắt một dải vải bông dài, trải một lớp giấy bản lên , tiếp đó phủ một lớp bông gòn, cứ thế xếp chồng ba lớp. Sau cùng, nàng đắp thêm một miếng vải bông lên mặt , cẩn thận khâu kín bốn phía đính hai dải dây buộc ở hai bên.

Chiếc đầu tiên xong đặt sang bên cạnh. Trông mềm mại, êm ái, thậm chí còn chút xinh xắn. Chẳng nghĩ gì, Bộ Tích Hoan bước tới, định đưa tay sờ thử thì Mộ Thanh nhanh hơn một bước, lập tức giật lấy cất sang bên.

“Không đụng”.

“Vi phu chê”.

Bộ Tích Hoan mỉm dịu dàng. Nàng ngày ngày tiếp xúc với t.ử thi, còn chẳng sợ xúi quẩy, huống hồ chỉ là thứ ?

Mộ Thanh vẫn cúi đầu khâu, chẳng buồn .

“Ta chê. Chàng sờ bẩn , dùng thế nào?”.

“...”

Hóa … là nàng chê bẩn. Bộ Tích Hoan chút mất mặt, hắng giọng một tiếng. Tiếng hắng dứt, ngoài cửa sổ vang lên giọng Nguyệt Ảnh:

“Bẩm chủ thượng, Ngụy công t.ử về”.

Trước khi hoa sảnh gặp , Mộ Thanh trở về phòng y phục. Bộ Tích Hoan cũng sang bộ đồ của Nguyệt Sát. Hai cùng tới hoa sảnh.

Cửa hoa sảnh đóng kín chừng một nén nhang. Khi Mộ Thanh trở , chiến mã chuẩn sẵn. Nàng lập tức lên ngựa, thúc Khanh Khanh lao thẳng về phía Tướng phủ.

Lúc sang canh ba. Đường phố Thịnh Kinh vắng lặng một bóng . Tiếng vó thần câu dồn dập x.é to.ạc màn đêm, chẳng bao lâu kinh động hộ viện trong Tướng phủ.

Tiểu tư vội vàng chạy mở cửa, ngẩng đầu giật . Dưới ánh trăng mờ, một thiếu niên khoác giáp bào thẳng lưng bạch mã. Người lạnh như sương. Ngựa kiêu như tuyết. Ánh mắt thiếu niên sắc lạnh, mang theo sát khí khiến dám lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-762.html.]

“Ta gặp Nguyên Tướng quốc”.

Tiểu tư vội đáp: “Tướng gia nghỉ ”.

“Nghỉ thì dậy ?”.

“...”

Khóe miệng tiểu tư giật giật.

Khắp văn võ bá quan trong triều, dám nửa đêm chạy tới Tướng phủ một câu ngang ngược như thế, e rằng cũng chỉ vị mặt.

“Mời Đô đốc chờ một lát. Tiểu nhân lập tức bẩm báo”.

Đánh thức Tướng gia giữa đêm cùng lắm chịu một trận trách phạt. nếu báo, chọc giận vị Diêm Vương , để nàng thúc ngựa xông thẳng phủ mất mặt Tướng phủ thứ mất khi mấy roi, mà là cái đầu.

Nguyên Quảng báo Mộ Thanh nửa đêm tới cầu kiến, lập tức hiểu nếu chuyện trọng đại, nàng tuyệt đối sẽ tìm tới Tướng phủ giờ .

Ông cùng Hoa Quận chúa vội vàng thức dậy, y phục, chỉnh trang sơ qua sai mời nàng hoa sảnh. Tiểu tư lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, khom lưng nghênh Mộ Thanh phủ, đó bước tới định dắt ngựa.

Nào ngờ Khanh Khanh khịt mũi một tiếng, đầu sang bên. Từ ánh mắt tới lỗ mũi đều toát vẻ khinh thường.

Tiểu tư mà nổi nóng, cố bước tới túm dây cương. Khanh Khanh lập tức chồm hai chân . Móng ngựa mang theo một luồng kình phong quét thẳng tới n.g.ự.c .

Tiểu tư còn kịp kêu, Mộ Thanh kéo dây cương trở , lách qua bước thẳng trong. Đến hoa sảnh, nàng tiện tay buông cương. Mặc Khanh Khanh tự do dạo chơi trong tiền viện Tướng phủ tiện thể gặm luôn những khóm hoa cỏ quý giá chăm chút kỹ lưỡng.

Đám hạ nhân mà đau lòng đứt ruột. chẳng ai gan bước tới dắt con thần câu chuồng, chỉ thể xa xa trông chừng.

Mộ Thanh bước hoa sảnh bao lâu, đám nha và tiểu tư bên trong hốt hoảng lui hết ngoài.

Cửa lớn đóng chặt. Một canh giờ trôi qua. Khi tiếng mõ điểm canh tư từ phố dài xa xa vọng tới, quản gia Đào bá mới gọi hoa sảnh.

Lúc bước mặt lão trắng bệch như ánh trăng. Đào bá lập tức gọi Thống lĩnh hộ viện tới, ghé sát tai dặn mấy câu. Thống lĩnh rời , hậu viện Tướng phủ bỗng đồng loạt sáng rực. Từng ngọn đuốc nối bùng lên.

Một vòng nhanh chóng bao kín Các Mẫn Hoa ở Nam viện. Cùng lúc đó, hai đội nhân mã mang đuốc rời khỏi Tướng phủ. Một đội hướng thẳng về phía hoàng cung Thịnh Kinh. Đội còn phi nhanh về Ngoại thành.

Ai nấy đều hiểu đêm nay Tướng phủ sắp xảy đại biến. tất cả hạ nhân đều ngậm chặt miệng. Không ai dám hỏi. Không ai dám nhiều. Càng ai dám bàn tán. Bởi bọn họ đều hiểu, bất kể đêm nay xảy chuyện gì, nhất cũng nên coi như thấy, thấy. Chỉ cần sơ suất một bước cái đầu thể sẽ lìa khỏi cổ.

Tướng phủ sáng rực ánh đuốc. tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng gió đêm rít qua mái ngói.

Không qua bao lâu cổng phủ bỗng xuất hiện một cỗ phượng liễn. Phượng liễn chậm rãi hạ xuống. Cung nhân cầm đèn thành hai hàng, soi sáng con đường phía .

Thái Hoàng Thái hậu trong bộ cung trang trang trọng bước xuống. Tà váy đen trải rộng như cánh sen. Theo từng bước chân, ngọc sức khẽ va , phát những tiếng lanh lảnh lạnh lẽo.

Gió đêm cuốn lấy thanh âm . Tựa như trường kiếm rời vỏ. Sát khí lạnh buốt, xuyên thẳng tai.

 

 

Loading...