Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 763
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:18
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Nguyên Mẫn bước hoa sảnh, Hoa Quận chúa mặt ở đó. Đám hạ nhân còn kịp cúi đầu thỉnh an, cánh cửa hoa sảnh khép sầm .
Tiền viện lập tức rơi tĩnh lặng. Đám hạ nhân cúi gằm mặt, im thin thít, ngay cả thở cũng cố nén thật nhẹ. Bầu khí căng đến mức tưởng như chỉ cần chạm khẽ cũng sẽ đứt.
Chỉ Khanh Khanh vẫn ung dung quanh gốc cây gặm cỏ. Móng ngựa thỉnh thoảng gõ xuống nền đá xanh, phát từng tiếng lộp cộp, lộp cộp... Giữa màn đêm im vắng, âm thanh đều đặn đến kỳ lạ, giống như tiếng mõ vọng từ một ngôi miếu cổ, từng nhịp từng nhịp gõ lòng , khiến ai nấy càng thêm bất an.
Dường như biến cố kinh thiên động địa sắp xảy đêm nay… sớm định sẵn.
Một lúc , hàng đuốc từ phía Ngoại thành về, ánh lửa lập tức soi sáng cổng Tướng phủ.
Từ cỗ xe hoa lệ, một bóng chậm rãi bước xuống. Bạch y trắng như tuyết, tay áo rộng lay động trong gió, tựa như ôm trọn cả vầng trăng. Người nọ ung dung bước qua sân, phong thái thoát tục, chẳng khác nào tiên nhân lạc bước xuống trần.
Chưa kịp tới cửa hoa sảnh, cánh cửa mở. Vu Cẩn cúi hành lễ. Khóe môi mang ý nhàn nhạt, nhưng vẻ mặt hờ hững xa cách.
“Thái Hoàng Thái hậu, Tướng quốc đại nhân. Đêm khuya triệu tới, là chuyện gì?”.
“Bệnh tình Khiêm nhi đột nhiên trở nặng”.
Nguyên Mẫn bình thản : “Ai gia lo lắng, chợp mắt nổi, nên đành triệu vương gia tới xem”.
Quy củ khám bệnh của Vu Cẩn, khắp thiên hạ đều . đối với nhà họ Nguyên, quy củ dường như từng tồn tại.
Vu Cẩn cũng chẳng buồn nhắc tới, càng hỏi vì gọi ngự y. Hắn chỉ khẽ gật đầu theo Phượng liễn tiến về Nam viện.
Tướng phủ ba con trai, bốn con gái, thứ bậc đích thứ từ tới nay phân chia cực kỳ rõ ràng. Vậy mà Nguyên Khiêm một chiếm trọn cả Nam viện.
Phía bắc Lương xá tránh nóng. Phía nam Noãn các sưởi ấm. Đông ấm hè mát, chi dùng trong viện đều ngang với đích tử.
Đêm nay, cả Nam viện sáng rực bởi ánh đuốc, khiến ánh nến lờ mờ hắt từ Các Mẫn Hoa càng thêm âm u, tĩnh mịch.
Mộ Thanh theo Phượng liễn bước lên lầu.
Vừa cửa, nàng thấy một nam nhân chiếc xe lăn chạm trổ tinh xảo bằng gỗ thiếc bạch dương. Hắn mặc cẩm bào xanh đen. Dù tháng Tư, hai chân vẫn phủ một tấm chăn mỏng. Dung mạo ba phần giống Nguyên Tu. khí thế hào sảng, oai hùng của một võ tướng. Thay đó là vẻ ôn hòa, điềm đạm của một sách.
Hắn lưng về phía cửa sổ, ánh nến bàn tỏa thứ ánh sáng vàng ấm. Đám bước , gió từ cửa cuốn theo vạt áo, ngọn lửa khẽ chao.
Ánh sáng chập chờn. Nụ môi Nguyên Khiêm cũng lúc sáng lúc tối. Khiến thấu.
“Cô mẫu, phụ , mẫu ”.
Giọng yếu ớt, nhẹ bẫng, tựa như chỉ cần thêm vài câu cũng đủ hao tổn tinh lực.
“Khiêm nhi, dạo thể con thế nào?”. Nguyên Mẫn hỏi.
“Vẫn như thôi ạ”.
Nguyên Khiêm mỉm : “May là còn tới lúc xuân hạ giao mùa, mấy ngày nay cũng xem như định. Chỉ là... cô mẫu xuất cung giờ ?”.
Hắn trông quả thật tiều tụy, yếu ớt. vẻ tuyệt vọng thường thấy ở kẻ mang bệnh lâu năm. Dường như từ sớm chấp nhận việc sinh yếu bệnh. Nên thái độ vẫn ung dung, thản nhiên.
“Đêm nay ai gia mộng”.
Nguyên Mẫn .
“Mộng thấy bệnh lâu năm của con đột nhiên khỏi hẳn. Ta nghĩ đây là điềm lành lớn, đợi tới sáng mới triệu con cung, nên tự tới đây”.
“Ai gia gọi Cẩn Vương tới. Để bắt mạch cho con. Xem thử giấc mộng thành thật ”.
Miệng là điềm lành nhưng trong mắt bà lấy nửa ý . Ánh mắt lạnh buốt, sắc như dao, khóa chặt lấy Nguyên Khiêm.
Gương mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Ánh mắt lướt qua những đang trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-763.html.]
Bên cạnh Nguyên Mẫn chỉ An Hạc. Sau đó là Nguyên Quảng, Hoa Quận chúa. Ngoài chỉ còn Vu Cẩn và Mộ Thanh. Không thêm bất kỳ nào khác.
Ánh mắt Nguyên Khiêm dừng Mộ Thanh trong chớp mắt lập tức rời , hờ hững như thể nàng chỉ là một khách bình thường.
Đêm nay… thứ đều bất thường. tỏ như chẳng chuyện gì. Chỉ mỉm :
“Cô mẫu lo lắng cho chất nhi như , thật khiến chất nhi áy náy. Vậy phiền Vương gia”.
Hắn đồng ý quá dễ dàng. Nguyên Quảng và Hoa Quận chúa đều thoáng sững sờ. Nguyên Quảng vô thức về phía Mộ Thanh.
Một tia hoài nghi lóe lên trong mắt ông lập tức ép xuống. Ông nhớ tới những lời nàng trong hoa sảnh. Từ t.h.i t.h.ể hồ ở biệt viện. Đến Thần quan giả mạo của Lặc Đan. Rồi hàng loạt vụ án chấn động Thịnh Kinh gần đây. Từng chuyện từng chuyện kéo dài hơn mười năm. Không thể nào chỉ dựa vài lời bịa đặt là xâu chuỗi tới mức .
Vẻ uy nghiêm thường ngày trở gương mặt Nguyên Quảng. Ông đưa tay về phía Vu Cẩn.
“Vương gia, mời”.
Vu Cẩn khẽ gật đầu, một bước tới.
Ánh mắt Mộ Thanh từ đầu tới cuối vẫn khóa chặt Nguyên Khiêm. Trong tay áo ngón tay nàng đặt lên chuôi dao.
Nguyên Khiêm võ công. Vu Cẩn thì . Con d.a.o giải phẫu gọn trong lòng bàn tay. Chỉ cần mặt Nguyên Khiêm xuất hiện một chút bất thường nàng sẽ lập tức tay.
hề phản ứng.
Vu Cẩn bước tới gần. Nguyên Khiêm bình thản đặt tay lên mặt bàn, mặc cho phủ khăn lên cổ tay bắt mạch.
Mộ Thanh lạnh lùng . Không hoảng. Không nghi. Không hề lộ chút sơ hở.
Với tâm cơ của Nguyên Khiêm, từ lúc triều đình nhận tin nàng phục kích sáng nay, hẳn kế hoạch đêm qua thất bại. Nửa ngày đủ để chuẩn cách đối phó.
dù chuẩn kỹ tới cũng thể xóa sạch những chứng cứ khác.
Trên lầu im lặng tới nghẹt thở. Mọi ánh mắt đều đổ dồn bàn tay Vu Cẩn. Thời gian chậm chạp trôi qua. Mỗi khắc đều khiến lòng nóng như lửa đốt.
Mãi một lúc lâu , Vu Cẩn mới thu tay về, gỡ chiếc khăn khỏi cổ tay Nguyên Khiêm, sâu mắt , :
“Công t.ử khỏe mạnh”.
“Cái gì?”.
Ngay cả Mộ Thanh cũng sững .
Xung quanh vang lên mấy tiếng hít sâu. Không ai ngờ kết quả thật sự là như .
Nguyên Khiêm vẫn bình thản như . Chính vẻ bình thản khiến chút hy vọng cuối cùng trong lòng Nguyên Quảng tan biến.
Cơn giận lập tức bùng lên. Hoa Quận chúa vội đỡ lấy ông. Nguyên Mẫn phía , lạnh giọng hỏi:
“Khiêm nhi!”.
“Chuyện con định giải thích thế nào?”.
Nguyên Khiêm nhướng mày, vẻ mặt như thật sự hiểu.
“Vừa cô mẫu chẳng còn mộng thấy bệnh của chất nhi khỏi hẳn là điềm đại cát ?”.
Hắn nhạt.
“Xem giấc mộng của cô mẫu ứng nghiệm ”.