Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 764

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:19
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Mẫn vốn còn giữ bình tĩnh. Nghe tới đây sắc mặt lập tức lạnh hẳn. Bà chỉ thẳng tay .

“Ngươi!”.

“Tốt...”.

“Cô mẫu quả thật lầm ngươi”.

“Nghịch tử!”.

Nguyên Quảng nổi giận gầm lên.

“Những chuyện đó thật sự đều do ngươi ?”.

Nguyên Khiêm tỏ vẻ khó hiểu:

“Con chuyện gì?”.

“Đêm nay phụ tới đây chẳng chỉ để mời Cẩn Vương chẩn mạch cho con ?”.

Nguyên Quảng tức tới mức lồng n.g.ự.c phập phồng, nhất thời nổi. Hoa Quận chúa vuốt n.g.ự.c giúp ông đau lòng chỉ Nguyên Khiêm.

“Khiêm nhi!”.

“Sao con thể chuyện đại nghịch bất đạo như ? Bao nhiêu năm nay luôn xem con như ruột thịt. Vì con ...”.

Nguyên Khiêm chỉ . Không đáp. Nụ qua vẫn ôn hòa như cũ. ai cũng nhận bên trong là sự khinh miệt lạnh lẽo.

Nguyên Quảng cố ép cơn giận xuống.

“Được!”.

“Ngươi bảo đêm nay chúng tới đây vì chuyện gì. Vậy lão phu cho ngươi ”.

Ông thẳng Nguyên Khiêm.

“Mười bốn năm ngươi g.i.ế.c Đại vương t.ử Lặc Đan ném xác xuống hồ ở biệt viện?”.

“Những năm qua ngươi âm thầm cấu kết với Hồ, nuôi t.ử sĩ, tích trữ chiến mã? Có ngươi từng mượn tay Hô Diên Hạo g.i.ế.c sạch tân quân Tây Bắc thảo nguyên Hô Tra?”.

“Còn mấy vụ án xảy gần đây trong Thịnh Kinh đều do ngươi xúi giục phía ? Muốn từng bước đoạt lấy binh quyền của quân Ngoại thành và cấm vệ quân trong cung?”.

Chuyện tới mức , gần như tất cả đều vạch trần. Vậy mà Nguyên Khiêm bật . Hắn Nguyên Quảng.

“Phụ những chuyện từ ?”.

Không đợi ông trả lời, ánh mắt thuận theo hướng của Nguyên Quảng, lướt qua Mộ Thanh chuyển sang Vu Cẩn. Giọng mang theo ý vị sâu xa.

“Y thuật Cẩn Vương danh chấn thiên hạ. Ngài con khỏe mạnh thì con hẳn là khỏe mạnh. Anh Duệ Đô đốc phá án như thần. Tiền triều bản triều đều ai sánh bằng. Ngài con tội thì con hẳn là tội”.

Hắn dừng . Rồi khẽ gọi:

“Cha! Người từng tin con...”.

Nguyên Quảng cứng . Tim như thứ gì đó nặng nề giáng mạnh một cái. Không vì lời biện giải đầy hàm ý của Nguyên Khiêm. Mà vì tiếng “Cha”.

Không từ lúc nào đứa con do chính thất sinh còn gọi ông như nữa. Nó vẫn luôn gọi “Phụ ”. Một tiếng “Cha” thiết đến thế...

Nếu đêm nay Nguyên Khiêm đột nhiên thốt … Nguyên Quảng thậm chí còn chẳng nhận lâu thấy nữa.

Bao lâu? Ông nhớ nổi.

Có lẽ chính chút tình phụ t.ử hiếm hoi chạm nơi mềm yếu nào đó trong lòng. Nguyên Quảng thở một dài. Cơn giận dữ dần lắng xuống. Ông Nguyên Khiêm. Hiếm hoi nhượng bộ.

“Được!”.

“Cha tin con. Những chuyện con cứ giải thích từng việc. Chỉ cần hợp tình hợp lý cha sẽ tin”.

Sự nhượng bộ ngay cả Nguyên Tu cũng từng nhận .

Nguyên Khiêm . Lần ai cũng rõ sự mỉa mai trong nụ .

“Thì ... lòng tin cũng cần điều kiện”.

Hắn lắc đầu. Giọng thất vọng châm biếm. Dung mạo Nguyên Khiêm chỉ ba phần giống Nguyên Tu. Bảy phần còn đều mang nét thanh tú, yếu ớt của ruột. Chính vẻ thất vọng và giễu cợt như một lưỡi kiếm đ.â.m thẳng tim Nguyên Quảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-764.html.]

Cơn giận kìm xuống lập tức bùng lên nữa. Ông quát:

“Ngươi ?”.

Nguyên Khiêm im lặng. Không đáp.

Nguyên Quảng giận quá hóa , liên tục gật đầu.

“Được!”.

“Không ?”.

“Lấy gia pháp đây!”.

Trên lầu các lúc một bóng hạ nhân nào, ngoại trừ An Hạc.

Hoa Quận chúa định lên tiếng khuyên can, Mộ Thanh nhanh chóng chặn :

“Khoan !”.

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía nàng.

Mộ Thanh bước thẳng tới chỗ Nguyên Khiêm, nhưng khi ngang Vu Cẩn cố ý dừng ngay bên cạnh, hình như như chắn phía .

“Đêm nay khi tới đây, thẩm vấn bằng hữu của Lương Tuấn, chính là kẻ kể cho những lời đồn . Lương Tuấn vốn căm ghét chốn thanh lâu, tuyệt đối giao du với loại ngày ngày chìm trong tửu sắc. Vậy bằng hữu của lấy những tin tức trong thanh lâu?”.

Nàng thẳng Nguyên Khiêm, chậm rãi tiếp:

“Người đó khai rằng cũng chỉ từ một bằng hữu khác. Kẻ hiện đang giữ chức Điển d.ư.ợ.c quan ở Tư d.ư.ợ.c cục, rằng mấy ngày vô tình chuyện từ miệng Vu Phó sứ”.

“Vu Phó sứ là ai?”.

“Chính là cất nhắc lên chức Viện phán Tư d.ư.ợ.c cục. Cũng là môn sinh tâm đắc nhất của ông ngoại ngươi”.

Vu Cẩn phía nàng, thoáng sững .

Ánh đuốc ngoài cửa sổ sáng rực như ban ngày. Mộ Thanh chắp tay lưng, ngược sáng cửa sổ, hình mảnh mai nhưng thẳng tắp như một cành trúc giữa gió tuyết.

Hai mươi năm , Vu Cẩn đưa Thịnh Kinh con tin. Từ đó đến nay, cô độc nơi đất khách, từng ai chắn mặt lúc nguy hiểm. Vậy mà đêm nay… che mặt là một nữ t.ử còn thấp hơn cả một cái đầu.

Vu Cẩn khẽ rũ mắt. Ánh trong khoảnh khắc dịu như ánh trăng. tất cả tâm tư đều nhanh chóng giấu xuống đáy lòng. Đến khi định ngẩng lên, ánh mắt vô tình lướt qua bàn tay Mộ Thanh.

Bàn tay đang nắm hờ lưng. Trong lòng bàn tay một tia hàn quang thấp thoáng lóe lên. Là dao.

Vu Cẩn lập tức sang Nguyên Khiêm. Nguyên Khiêm đang . Nụ mang đầy vẻ giễu cợt.

“Môn sinh của ông ngoại buông vài câu chuyện phiếm, đó lời truyền đến tai Lương Vệ úy, khiến ông phát điên g.i.ế.c . Chỉ mà các đổ hết lên đầu , cho rằng xúi giục?”.

Hắn khẽ nhướng mày.

“Nghe danh Anh Duệ Đô đốc phá án như thần. Không ngờ cách phá án cũng chỉ đến thế”.

“Ngươi giỏi đ.á.n.h tráo khái niệm”.

Mộ Thanh lạnh nhạt đáp.

“Ta suy luận ngươi là kẻ chỉ dựa mỗi chuyện . manh mối quả thật khiến mức độ tình nghi đối với ngươi tăng thêm”.

“Tình nghi?”.

Nguyên Khiêm bật : “Luật pháp triều đình từ bao giờ cho phép chỉ dựa hai chữ tình nghi mà định tội một ?”.

“Ngươi đang chờ đưa bằng chứng?”.

Ánh mắt Mộ Thanh lạnh dần.

ngươi cũng rõ, bằng chứng thật sự hiện vẫn còn ở Tây Bắc. Đêm nay tới đây vội như , trong tay đương nhiên chứng cứ đủ để đóng đinh ngươi”.

Nguyên Khiêm chỉ , đáp. Mộ Thanh cũng cong môi nhạt.

“Người tính bằng trời tính. Ngươi thật sự chắc rằng bỏ sót bất kỳ ai ?”.

 

Loading...