Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 766

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:21
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện nhà họ Nguyên âm thầm g.i.ế.c Nguyên Duệ, Nguyên Tu . Nguyên Quảng cố tình che giấu, chẳng qua vì sợ Nguyên Duệ tỉnh ầm ĩ, khiến chuyện trong nhà truyền ngoài, hủy hoại thanh danh Tướng phủ.

tình thế hiện giờ còn là lúc để bận tâm đến chút thể diện . Giữa hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn. Nếu Nguyên Quảng ngay cả điểm cũng , nhà họ Nguyên chẳng thể vững triều đình suốt bao năm.

Mộ Thanh hề lo ông sẽ từ chối. Nguyên Quảng lúc chỉ đang giận nàng. Bởi cú phi d.a.o ban nãy suýt chút nữa lấy mạng Nguyên Khiêm. Mà dù ngoài miệng giận dữ đến trong lòng ông vẫn còn chút tình phụ t.ử với con do nguyên phối sinh .

Mộ Thanh đợi lâu.

“Đưa tới!”.

Người lên tiếng là Nguyên Mẫn.

về phía Nguyên Khiêm đang bên cửa sổ, giọng lạnh như gió mùa đông, ánh mắt phẳng lặng chút gợn sóng.

Nguyên Khiêm vẫn yên. Không động. Không . Cả hòa trong bóng tối. Không ai rõ nét mặt , nhưng ai cũng cảm nhận ánh mắt vẫn luôn hướng về Nguyên Quảng.

Nguyên Quảng nhắm mắt, khẽ thở dài.

“Cha cho con cơ hội ”.

Bên cửa sổ bỗng vang lên một tiếng . Rất khẽ. giữa những ngày cuối xuân, tiếng lạnh như gió bấc. Không rõ là . Nghe oán, bi. Âm thanh vang trong lầu các khiến sởn cả gai ốc, cảm giác như từng luồng khí lạnh đang cứa qua da thịt.

Nguyên Quảng trầm giọng:

“Ngươi cái gì?”.

Nguyên Khiêm đáp:

“Cười tình phụ t.ử thật nực , thật đáng thương. Than ân nghĩa phu thê thật bi đát, thật đáng xót”.

Ân nghĩa phu thê mà đương nhiên giữa Nguyên Quảng và Hoa Quận chúa.

Hoa Quận chúa dù xuất cao quý đến cũng chỉ là kế thất. Nguyên phối của Nguyên Quảng vẫn là Mã thị. Chỉ điều cái tên chôn vùi hơn hai mươi năm. Từ lâu còn ai nhắc tới.

Hoa Quận chúa khẽ rũ mắt. Bà nhớ ngày đầu bước chân Tướng phủ. Khi , giường bệnh là một đứa trẻ ba tuổi gầy gò, yếu ớt, bên cạnh tiểu đồng bưng t.h.u.ố.c hầu hạ.

Thấy bà bước đứa trẻ ngây thơ hỏi:

“Người là nương của con ?”.

Giọng trẻ thơ trong veo, yếu ớt đến mức thôi cũng khiến lòng mềm xuống. Khi bà từng nghĩ đứa trẻ từ nhỏ mất , thể yếu, cứ nuôi dưỡng cẩn thận cũng chẳng sinh chuyện gì.

Bao năm qua quả thật vẫn bình an vô sự. Không ngờ sự yên hôm nay hóa thành đại họa. Nếu vạch trần đêm nay mai còn sẽ gây tai họa lớn tới mức nào.

Hoa Quận chúa nhạt. Không thành tiếng. Nuôi ong tay áo. Nuôi cáo trong nhà. Cuối cùng vẫn là dẫn họa .

Dù bà chăm sóc bao nhiêu năm, cùng m.á.u mủ vẫn thể sánh với ruột mà thậm chí từng mặt. Hơn hai mươi năm. Cả Tướng phủ một ai phát hiện căn bản bệnh. Không chỉ khỏe mạnh, còn mang một võ công, ngoài phủ âm thầm cấu kết Hồ, nuôi dưỡng t.ử sĩ.

Quả nhiên bản lĩnh nhỏ.

Những lời của Nguyên Khiêm như d.a.o đ.â.m tim Nguyên Quảng, khiến ông nghẹn tới mức nổi.

Hoa Quận chúa lạnh lùng liếc ông. Lẽ bà nên bước tới đỡ. cuối cùng khoanh tay .

Lầu các chìm trong sự yên tĩnh đáng sợ. Ngọn nến tắt. Chỉ còn ánh lửa ngoài sân xuyên qua cửa sổ, chập chờn hắt lên những gương mặt lúc sáng lúc tối.

Không ai gì. vẻ im lặng sóng ngầm cuộn lên dữ dội.

Khoảng một nén nhang , ánh đuốc ngoài sân bắt đầu dịch chuyển. Tiếng cáng kẽo kẹt từ xa tới gần. Hai thị vệ mặc giáp sắt khiêng một lên lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-766.html.]

Người gầy đến gần như chỉ còn da bọc xương, sắc mặt vàng xám, tiều tụy đến mức Mộ Thanh suýt nhận .

Nguyên Duệ.

Nửa năm gặp biến thành bộ dạng .

Vu Cẩn sớm chuẩn . Những lời Mộ Thanh ghé tai ở hoa sảnh phủ Đô đốc chính là nhờ tìm cách cứu tỉnh Nguyên Duệ. Bởi khi trở về phủ, chuẩn t.h.u.ố.c giải. Đến lúc Tướng phủ tới mời tiện thể mang theo.

Nguyên Duệ đặt lên nhuyễn tháp. Thị vệ thắp ngọn nến. Vu Cẩn bước tới bắt mạch, cho uống t.h.u.ố.c bắt đầu châm cứu.

Nguyên Khiêm vẫn bất động bên cửa sổ. Không bỏ trốn. Không ngăn cản. Chỉ lặng lẽ .

Mộ Thanh từng hạ cảnh giác. Trong suốt quá trình Vu Cẩn châm cứu ánh mắt nàng luôn khóa chặt Nguyên Khiêm.

Không qua bao lâu, cuối cùng giọng Vu Cẩn vang lên:

“Được !”.

Hắn thu kim .

trúng độc quá sâu, hôn mê quá lâu. Cưỡng ép kích thích thần trí sẽ hao tổn nguyên khí lớn. Hắn thể tỉnh lâu”.

Vu Cẩn đầu: “Muốn hỏi gì thì hỏi nhanh”.

Trước khi hạ độc trong địa cung, Nguyên Duệ lật tẩy âm mưu của Ngô Chính. Có lẽ ngay khoảnh khắc trúng độc, hiểu kẻ thật sự dồn chỗ c.h.ế.t là ai.

Nửa năm dài đằng đẵng trôi qua. Bây giờ tỉnh , phụ t.ử trùng phùng, cô cháu đối diện đáng lẽ là một cảnh tượng thế nào?

Mộ Thanh vốn tưởng sẽ chứng kiến một màn chất vấn đẫm nước mắt, oán hận ngút trời. Nào ngờ mắt nàng là một màn van xin quỵ lụy, ham sống sợ c.h.ế.t.

Thần trí Nguyên Duệ tuy tỉnh, nhưng thể suy kiệt đến cực điểm. Mí mắt nặng trĩu gần như mở nổi, tiếng phát cũng thều thào, mơ hồ rõ chữ.

Hoa Quận chúa lập tức sai bưng cháo loãng , tự tay bón cho vài thìa. Sau đó theo lời Vu Cẩn, đặt một lát nhân sâm lâu năm miệng để ngậm.

Một lúc , môi Nguyên Duệ mới bắt đầu mấp máy. Hoa Quận chúa cúi sát xuống, ghé tai hồi lâu mới thẳng dậy, về phía Nguyên Mẫn và Nguyên Quảng.

Hai đều ở cuối giường. Sắc mặt bình thản. Không né tránh. Chuyện đến bước , trốn tránh cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Trên triều đình, ánh mắt oán hận họ thấy quá nhiều. Bây giờ chẳng qua chỉ là thêm một mối oán trong nhà.

“Nó gì?”. Nguyên Mẫn lạnh nhạt hỏi.

Hoa Quận chúa đáp:

“Nó cầu xin Thái Hoàng Thái hậu và Tướng gia tha mạng”.

Nguyên Mẫn nhướng mày. Không hề kinh ngạc. Ngược , vẻ chán ghét trong mắt bà thoáng hiện, như thể quá quen với bộ dạng của Nguyên Duệ.

Nguyên Quảng đứa con trai đang liệt giường, ánh mắt lạnh lẽo.

“Thằng nghịch t.ử âm thầm cấu kết với Thanh Châu, mưu đồ phản, theo gia pháp vốn đáng c.h.ế.t”.

Ông sang Hoa Quận chúa.

nếu nó chịu lấy công chuộc tội, may còn giữ mạng. Bà hỏi nó. Nó cấu kết với Thanh Châu bằng cách nào? Còn đồng đảng nào khác ?”.

 

Loading...