Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 767

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:22
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Quận chúa hiểu rõ.

Trong ba con trai nhà họ Nguyên, Nguyên Duệ mang danh thứ trưởng tử, từ nhỏ Nguyên Quảng yêu thương. Danh môn thế gia coi trọng nhất là gia phong, tôn ti đích thứ. Mà phận thứ trưởng t.ử đối với nhà họ Nguyên, vốn là một vết nhơ.

Năm xưa, khi nhà họ Nguyên còn thật sự bước chân chính trường, Mã thị gả phủ nhiều năm vẫn sinh con, nên chủ động nạp thêm mấy phòng cho Nguyên Quảng. bà cũng đặt một quy củ. Trước khi chính thất sinh con ai phép sinh .

Mẫu của Nguyên Duệ vốn là thứ nữ của một gia đình họ hàng xa bên Lão phu nhân, phận chỉ là Quý . Nàng to gan động tay động chân t.h.u.ố.c tránh thai. Sau khi mang thai, còn thành công giấu kín suốt ba tháng đầu.

Đến khi sự việc bại lộ, Nguyên Quảng nổi trận lôi đình, suýt đ.á.n.h c.h.ế.t . Cuối cùng chính Lão phu nhân giữ cái mạng cho nàng . Lão Quốc công lo nếu chuyện truyền ngoài, Nguyên gia sẽ mang tiếng coi thường mạng , gây thêm phiền phức, nên mới miễn cưỡng để sống sót.

Sau khi sinh hạ thứ trưởng tử, Quý lập tức đày khỏi thành, nhốt trong một điền trang. Không lâu thì c.h.ế.t bệnh.

Cũng chính vì chuyện đích thứ , Nguyên Quảng từng chịu ít lời đàm tiếu. Bởi ông càng ghét Nguyên Duệ. Ghét đến mức bây giờ ngay giường bệnh, hỏi chuyện cũng chịu tự mở miệng.

Hoa Quận chúa cúi xuống.

“Lời cha ngươi , ngươi rõ cả chứ?”.

Nguyên Duệ khó nhọc hé mắt. Môi mấp máy. Hoa Quận chúa cúi xuống .

Một lát , ánh mắt vốn lạnh nhạt của bà bỗng tối . Ánh lửa bên ngoài xuyên qua khung cửa sổ, phản chiếu lên những cây trâm tóc, lóe từng tia sáng lạnh như lưỡi kiếm.

thẳng dậy.

“Tướng gia! Ngài tự ”.

Chuyện liên quan đến đứa con do nguyên phối sinh . Để Nguyên Quảng tự vẫn hơn. Tránh ông mềm lòng cho rằng bà cố ý vu oan Nguyên Khiêm.

Sống với hơn hai mươi năm, Nguyên Quảng quá hiểu Hoa Quận chúa. Nhìn sắc mặt bà ông đoán lời Nguyên Duệ tuyệt đối tầm thường.

Dù vô cùng chán ghét, ông vẫn bước tới bên giường, cúi xuống ghé sát tai Nguyên Duệ.

Nguyên Duệ còn sức dài. Hắn dốc chút khí lực cuối cùng thốt hai chữ.

“Nguyên Khiêm...”.

Nguyên Quảng vốn chuẩn tinh thần. khi rõ cái tên cả vẫn cứng .

Không gian bên giường bệnh lập tức rơi tĩnh lặng. Yên ắng đến mức giống như cơn giông.

Nửa ngọn nến giá vẫn âm thầm cháy. Bất chợt bấc nến nổ “lép bép” một tiếng. Âm thanh nhỏ. rơi tai chẳng khác nào sấm nổ.

Nguyên Quảng bật dậy. Cơn giận dữ xông thẳng lên đầu khiến mắt ông tối sầm, hình lảo đảo.

Trong lúc vững, tay ông vô tình kéo đứt nửa tấm rèm gấm bên giường. Nguyên Quảng giật phăng mảnh rèm xuống, quăng thẳng về phía Nguyên Khiêm.

“Ngươi còn gì để ?!”.

Nửa tấm rèm rách rơi xuống chân Nguyên Khiêm. Hắn chỉ cúi mắt qua. Giọng vẫn nhàn nhạt như cũ.

“Con hiểu phụ đang gì”.

Nguyên Quảng tức đến cực điểm. Ông phất tay áo, thẳng. Rời khỏi Nam viện. Tiến từ đường.

Lúc trở trong tay thêm một sợi roi Huyền Thiết.

Đám nha , tiểu tư của Nam viện nhốt hết sài phòng. Bên ngoài tầng tầng hộ viện canh gác nghiêm ngặt. Lầu các cách đó nửa hoa viên, mà tiếng roi xé gió vẫn vang tới chói tai. Đến cả tiếng côn trùng râm ran trong bụi cỏ cũng dường như dọa cho im bặt.

Dưới lầu, thị vệ mặc giáp thành hàng, đao trong tay lạnh lẽo ánh trăng. Ánh trăng rằm chiếu lên lưỡi đao phản ngược lên cửa sổ lầu các.

Trên lớp giấy bồi trắng mới một vệt m.á.u đỏ tươi loang . Mùi tanh theo khe cửa len ngoài. Tiếng chất vấn của Nguyên Quảng cũng gió đêm cuốn từng đoạn.

“Ngươi là con do nguyên phối sinh . Nếu nể phận của ngươi, Tổng binh Thanh Châu dám mạo hiểm qua với Nguyên Duệ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-767.html.]

“Võ công của ngươi học từ ? Bao nhiêu năm qua còn những chuyện gì?”.

“Trong triều còn ai đồng mưu với ngươi?”.

“Nói!”.

“Nghịch tử!”.

Tiếng quát. Tiếng roi. Tiếng gió. Ba thứ âm thanh quấn lấy , hỗn loạn như sóng dữ.

Không cơn cuồng nộ kéo dài bao lâu. Chỉ tới khi tiếng roi cuối cùng im bặt lầu là một cảnh tượng thê lương đến cực điểm.

Nguyên Khiêm nền đất. Chiếc xe lăn đổ nghiêng một bên. Máu thấm đẫm y phục, loang sàn, b.ắ.n cả lên khung cửa sổ.

Nguyên Quảng đứa con trai đất, cuối cùng cũng như rút sạch sức lực. Ông lảo đảo lùi một bước. Sợi roi Huyền Thiết tuột khỏi tay, rơi xuống vũng máu, b.ắ.n những chấm đỏ lên đôi ủng và vạt áo.

Giọng ông khàn đặc.

“Truyền Tướng lệnh!”.

“Từ hôm nay giới nghiêm bộ Nội thành và Ngoại thành. Ngũ công t.ử cấm túc tại Các Mẫn Hoa. Không lệnh của rời khỏi nửa bước”.

An Hạc khom lĩnh mệnh.

Nguyên Quảng tiếp tục:

“Lệnh Long Võ Vệ Đại tướng quân lập tức điều binh phong tỏa Tướng phủ”.

“Bắt Tấn Vương. Bắt Đề điểm Ngự y viện cùng bộ môn sinh. Ngoại thành Thủ úy. Vệ úy. Toàn bộ tống thiên lao”.

“Phủ của tất cả triều thần liên quan Tướng lệnh, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Kẻ chống lệnh, chém!”.

Ông Nguyên Khiêm. Lửa giận trong mắt lắng xuống. giọng bình tĩnh càng khiến cảm thấy sát khí.

“Cha cho ngươi cơ hội tự thú. Ngươi chịu . Vậy thì để bên ngoại của ngươi, của Ngự y viện, còn cả phủ Tấn Vương… tự mở miệng ngươi”.

Nguyên Khiêm vẫn ngất. Nghe tới đây khóe môi cong lên. nụ chỉ còn vẻ bi lương.

Nguyên Mẫn lúc mới lạnh nhạt tiếp lời:

“Còn Lĩnh Nam vương. Tổng binh Thanh Châu. Những tàn dư của bang Thanh Mãng ẩn trong các tổng đà, phân đà. Cùng đàn chiến mã bí mật nuôi trong vùng núi Thanh Châu”.

Nguyên Quảng.

“Đồng đảng trong triều. Phản tặc ngoài giang hồ. Tướng quốc tra cho rõ, thanh trừng cho sạch!”.

Nói đến đây, Nguyên Mẫn khẽ khép mắt.

“Ai gia mệt . Về cung . Chuyện sáng mai triều bàn tiếp”.

Lĩnh Nam vương và Tổng binh Thanh Châu đều nắm binh quyền. Nếu xử lý khéo thể ép họ trực tiếp khởi binh. Loại chuyện tuyệt đối thể chỉ trong một đêm mà quyết định xong.

Nguyên Mẫn sang Mộ Thanh.

“Ái khanh mật tấu công. Triều đình tự khắc sẽ trọng thưởng. Đêm nay lui về ”.

Ánh mắt bà lạnh và nhạt.

 

 

 

Loading...