Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 781
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:01
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:01
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
“Ta từng nghĩ đời một nữ t.ử dám cải nam trang, tòng quân, nhập triều, giữa đám nam nhân mà tự lập nên công danh”.
Ánh mắt vốn tĩnh lặng như mặt hồ thu của nàng chợt hiện lên một tia sáng khác thường.
“Quả thật khiến khâm phục!”.
Nói , Diêu Huệ Thanh bất ngờ quỳ xuống.
“Nam nhân đời, hoặc lễ giáo trói buộc, hoặc coi trọng môn đăng hộ đối, hoặc chê xuất của . Những đều chẳng lương nhân. Không gả cũng chẳng gì đáng tiếc. Ta sợ lễ giáo, cũng sợ thanh danh tổn hại. Ta chỉ đời thật sự sống một , uổng công đến thế gian”.
“Nếu Đô đốc bằng lòng cho bước phủ, nguyện tận hết khả năng phò tá ngài, bày mưu tính kế, cùng tiến cùng lui. Nếu …”.
Diêu Huệ Thanh ngẩng đầu.
“Ta thà cả đời ở cửa Phật, bạn với thanh đăng cổ Phật, vĩnh viễn bước khỏi am”.
Trong phòng nhất thời im lặng.
Hương Nhi c.ắ.n môi, thôi. Nàng lo tiểu thư bước phủ Đô đốc sẽ liên lụy, tương lai chắc kết cục ; nỡ tiểu thư thật sự chôn hết nửa đời còn nơi cửa Phật.
Tài hoa của tiểu thư kém gì các vị đích nữ danh môn. Chỉ tiếc phận , từng gặp một đàn ông đáng để gửi gắm.
Bây giờ... gả cho một nữ nhân. Con đường phía rốt cuộc còn bao nhiêu chông gai, ai mà ?
Mộ Thanh Diêu Huệ Thanh hồi lâu. Nàng lên tiếng.
Diêu Huệ Thanh cũng dậy, cứ yên lặng quỳ đó chờ quyết định. Một lúc lâu , Mộ Thanh mới đưa tay mặt nàng.
“Đứng lên !”.
Diêu Huệ Thanh ngước mắt bàn tay .
Mộ Thanh tiếp:
“ một chuyện . Ngoài cô , sẽ còn một nữ t.ử khác bước phủ Đô đốc”.
“Hả?”.
Hương Nhi bật thốt lập tức đưa tay bịt miệng. Nàng vốn tưởng tiểu thư nhà gả phủ Đô đốc thì ít nhất danh nghĩa vẫn là Đô đốc phu nhân. Đô đốc là nữ tử, ngoài , nhưng danh phận dù cũng còn đó.
Không ngờ… còn một nữa?
Mộ Thanh chỉ cần vẻ mặt Hương Nhi hiểu nàng đang nghĩ gì. Sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống.
“Ta còn tưởng chỉ nữ nhân chung chồng mới tranh giành ghen tuông. Không ngờ nữ nhân lấy nữ nhân cũng thể so đo”.
Giọng nàng lạnh hẳn .
“Ta . Một khi bước phủ Đô đốc, tất cả đều là một nhà. Ai dám chĩa mũi nhọn nhà , sẽ xử theo quân pháp”.
Hương Nhi giật . Đến lúc nàng mới chợt nhớ mặt tuy là nữ, nhưng bao giờ giống những nữ t.ử trong khuê phòng nàng từng gặp. Người từng sinh t.ử giữa chiến trường, g.i.ế.c địch nương tay, tài phá án khiến cả triều đình kiêng dè.
Khí thế lạnh lẽo cùng tác phong dứt khoát , gì nửa phần giống những phu nhân, tiểu thư trong hậu viện Diêu gia?
“Vâng!”. Hương Nhi vội uốn gối hành lễ: “Nô tỳ nhớ ạ!”.
Sau lưng âm thầm toát mồ hôi. Chỉ một ánh mắt , nàng thật sự cảm giác mặt chính là vị “cô gia” tương lai của .
Diêu Huệ Thanh chỉ mỉm , gì.
Hương Nhi vốn , chỉ là lớn lên trong Diêu phủ, quen với những chuyện tranh đoạt mất trong hậu viện, nên khó tránh khỏi để tâm đến danh phận và hơn thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-781.html.]
Phủ Đô đốc giống Diêu phủ. Sau khiến nàng sợ một chút, cũng chắc là chuyện .
“Người là Tiêu Phương”.
Mộ Thanh với Diêu Huệ Thanh: “Một thanh quan nhân của Ngọc Xuân Lâu”.
Cả Diêu Huệ Thanh lẫn Hương Nhi đều sửng sốt. Không ai ngờ còn sắp bước chân phủ Đô đốc là một nữ t.ử thanh lâu. Hơn nữa còn là danh kỹ nổi tiếng của Ngọc Xuân Lâu.
“Nữ t.ử ở Ngọc Xuân Lâu đều là con cháu tội thần, theo luật triều đình thể tùy ý chuộc ”.
Diêu Huệ Thanh suy nghĩ : “ nếu Đô đốc trúng , nhất quyết chuộc nàng , Tướng gia chắc sẽ vì chuyện đó mà khó ngài”.
Nàng dừng một chút.
“Chỉ là phần tò mò. Vị Tiêu cô nương rốt cuộc lai lịch gì?”.
Dù chỉ quen Mộ Thanh lâu, Diêu Huệ Thanh nàng kiểu bỗng dưng nổi hứng. Nếu nàng nhất định kéo Tiêu Phương khỏi Ngọc Xuân Lâu, phía hẳn còn nguyên do khác.
“Nàng là con gái Tiêu Nguyên soái”. Mộ Thanh đáp.
Nếu quyết định đưa Diêu Huệ Thanh phủ, biến nàng thành cùng phe, những chuyện cũng cần giấu.
Thế là Mộ Thanh kể đại khái nỗi oan của Tiêu gia quân.
Không ngờ phản ứng mạnh nhất là Hương Nhi. Nghe xong, mắt nàng đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã. Vừa nàng còn lén nghĩ giữ danh phận cho tiểu thư nhà , lúc khăn tay nước mắt thấm ướt.
“Thật... thật quá thảm. Tiêu tiểu thư đúng là khổ...”.
Hương Nhi lau nước mắt nghẹn ngào. Hóa đời vẫn còn phận bi t.h.ả.m hơn cả tiểu thư nhà nàng.
Diêu Huệ Thanh cũng khẽ thở dài.
“Trên đời thiếu bất hạnh. đáng thương nhất, vẫn là năm vạn hồn trung liệt ”.
Mộ Thanh quen đó than thở. So với cảm khái, nàng thích nghĩ cách giải quyết hơn.
“Trong quân doanh còn nhiều việc. Chuyện dạm hỏi, sẽ cho thu xếp. Không cần phô trương, càng đơn giản càng ”.
“Phụ sẽ đồng ý ”.
Diêu Huệ Thanh lập tức : “Đô đốc cứ đưa phủ , đó mới cho tới dạm hỏi”.
Mộ Thanh nàng.
Diêu Huệ Thanh bình thản, hiển nhiên tính kỹ. Cả triều đều vinh hoa của phủ Đô đốc chắc kéo dài qua năm . Diêu gia chắc chắn sẽ chủ động kết thông gia với nàng. Nếu theo lễ nghi bình thường, e rằng chỉ phí thời gian. Chi bằng đưa phủ . Đợi chuyện thành, vì thể diện gia tộc, Diêu Sĩ Giang dù cũng gật đầu. Hơn nữa hôn sự càng gấp, càng ít gây chú ý.
“Được!”.
Mộ Thanh quyết định nhanh.
“Mấy ngày tới quân doanh còn bận. Vài hôm nữa về thành, cô thu xếp theo về phủ”.
Diêu Huệ Thanh gật đầu.
Một chuyện lớn trái hẳn lễ giáo thế tục như , cứ thế hai nữ t.ử tự quyết định trong một tòa sơn trang hẻo lánh. Không do phụ mẫu. Không qua mai mối. Cũng chẳng cần hỏi ánh mắt của đời.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.