Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 784

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:04
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu Cố Càn cũng cho rằng đây chỉ là chuyện hết sức bình thường. khi phong mật thư từ kinh thành gửi tới, ông mới giật nhận tình thế nguy hiểm đến mức nào.

Với cục diện hiện tại, một khi Đại Tướng quân ám hại, Hô Diên Hạo chắc chắn sẽ nhân lúc Tây Bắc quân rối loạn, còn sức can thiệp thế cục thảo nguyên, mà tiến tới thống nhất bộ nơi .

Cùng lúc đó, Ngũ công t.ử đang ở Thịnh Kinh thể nhân lúc triều đình hỗn loạn mà khuấy động thiên hạ. Một khi Lĩnh Nam Vương liên thủ với Thủy quân Giang Nam, khởi binh chiếm lấy Giang Nam, quân Thanh Châu và Hô Diên Hạo sẽ hình thành thế gọng kìm, vây ép Tây Bắc quân đang như rắn mất đầu.

Đến lúc , chỉ biên ải nguy cấp, mà cả Đại Hưng cũng sẽ họa diệt vong.

Với tâm cơ sâu xa của Ngũ công t.ử và sự gian xảo của Hô Diên Hạo, mục tiêu thật sự của cuộc tập kích đêm nay căn bản trại ngựa Lặc Đan. Mà là Đại Tướng quân!

Nguy !

Sa mạc mênh m.ô.n.g như biển, ánh trăng trải một màu trắng lạnh.

Năm nghìn tinh kỵ vượt qua sườn đồi, vó ngựa dồn dập giẫm lớp cát vàng mềm xốp. Đi đầu đội quân là một nam nhân oai phong lẫm liệt. Hắn mặc chiến bào đỏ rực, bên ngoài phủ ngân giáp sáng lạnh, vững vàng lưng chiến mã, ngẩng đầu về phía thảo nguyên xa xăm.

Cây cung trong tay cong tựa trăng khuyết, còn vầng trăng trời sắc như một chiếc móc bạc. Phía , năm nghìn binh sĩ xếp thành đội ngũ chỉnh tề, trầm mặc mà uy nghiêm như tường sắt. Không cờ xí tung bay, cũng chẳng giáo mác giương cao, nhưng giữa tiếng gió gào thét trong màn đêm, dường như vẫn thể thấy tiếng trống trận dồn dập thúc quân.

“Phía chính là trại ngựa của Lặc Đan”.

Vương Vệ Hải : “Hô Diên Hạo thể sẽ dùng hỏa công. Một khi lửa bùng lên, đồi chúng sẽ thấy rõ”.

Tháng Tư ngoài quan ải vẫn còn vương cái lạnh cuối đông. Liên Dung đưa hai tay lên miệng hà , xoa cho ấm. Triệu Lương Nghĩa trông thấy, lập tức ha hả.

“Nhìn kìa! Có sốt ruột đấy. Biết tên khốn Hô Diên Hạo sẽ dùng hỏa công, sợ thiêu sạch đàn ngựa của ngươi ?”.

Liên Dung nhạt: “Sốt ruột cái gì? Loại ngựa gặp lửa c.h.ế.t thì xứng gọi là ngựa . Thứ là con ngựa đầu đàn ”.

“Hừ! Khẩu khí lớn thật!”.

“Khẩu khí lớn?”.

Liên Dung liếc : “Vậy trả chiến mã ngươi đang cưỡi đây. Có bản lĩnh thì đừng cưỡi ngựa do chính tay lai tạo”.

Triệu Lương Nghĩa lập tức cứng họng. Liên Dung thấy , khỏi đắc ý bật . Vương Vệ Hải trừng mắt hai .

“Bớt cãi ! Hôm nay chúng khỏi thành là chính sự”.

Triệu Lương Nghĩa Liên Dung chặn họng, Vương Vệ Hải quở trách, trong lòng càng thêm bực bội, nhịn càu nhàu:

“Ta , từ bao giờ ngươi giống tên Chu Nhị Đản thế, bắt đầu chê khác ồn ào ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-784.html.]

Lời khỏi miệng, Triệu Lương Nghĩa lập tức lỡ lời. Sắc mặt Vương Vệ Hải cũng thoáng đổi. Hai dè dặt về phía .

Nguyên Tu vẫn vững lưng ngựa. Áo choàng đỏ rực tung bay trong gió đêm, nhưng bóng lưng lớp áo choàng cứng đờ. Ngân giáp lạnh lẽo ánh trăng, khiến ảnh càng thêm cô độc.

Mấy hôm , một tin tức từ Thịnh Kinh truyền đến.

Bọn họ trong thư gì, chỉ khi xem xong, Đại Tướng quân nổi trận lôi đình. Hắn trấn thủ biên cương mười năm, từng vi phạm quân kỷ, mà đêm đó ôm vò rượu uống đến say khướt, đó mê man suốt ba ngày ba đêm.

Tỉnh rượu, tự lĩnh phạt theo quân pháp.

Cố lão tướng quân đích chấp hành quân kỷ, bất kể ai cầu xin cũng vô dụng. Các tướng lĩnh chỉ thể trơ mắt roi quất xuống, đ.á.n.h lưng Đại Tướng quân đến da thịt rách nát. Hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, khi chịu phạt còn tự trở về phòng, liệt giường hơn nửa tháng.

Từ đó về , cái tên Chu Nhị Đản trở thành điều cấm kỵ trong quân, một ai dám tùy tiện nhắc đến.

Bọn họ từng dò hỏi Cố lão tướng quân, nhưng ông kín miệng như bưng. Không ai tên tiểu t.ử Chu Nhị Đản rốt cuộc gây chuyện động trời gì ở Thịnh Kinh, thể khiến Đại Tướng quân đau đớn, suy sụp đến mức .

“Xuống chân đồi bố trí cơ quan”.

Nguyên Tu đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp lạnh lẽo.

Triệu Lương Nghĩa và Vương Vệ Hải âm thầm thở dài. Quả nhiên. Từ ngày đó, ít khi thấy Đại Tướng quân , lời cũng ngày một ít .

Các tướng lĩnh ai dám nhắc thêm nửa câu, lặng lẽ xuống ngựa, bộ xuống chân đồi. Triệu Lương Nghĩa lỡ lời nên việc đặc biệt nhanh nhẹn.

Hô Diên Hạo bất ngờ tập kích trại ngựa của Lặc Đan, là đ.á.n.h úp thì binh lực mang theo chắc chắn nhiều. Phía Bắc thảo nguyên vốn thuộc phạm vi thế lực của Lặc Đan, một khi lửa bùng lên, Hô Diên Hạo thoát khỏi truy binh chỉ thể rút về phía Vọng Quan Pha.

Phía Nam Vọng Quan Pha chính là lãnh thổ Đại Hưng. Với tình thế bất lợi hiện nay, quân Lặc Đan tuyệt đối dám vượt qua ngọn đồi truy kích.

Hô Diên Hạo xưa nay ngông cuồng, hành sự chút kiêng dè. Hắn nhất định sẽ lợi dụng điều đó, vượt qua Vọng Quan Pha rút thẳng sa mạc.

Bọn họ sẽ bố trí sẵn cơ quan chân đồi, chờ tự chui đầu lưới. Đêm nay, nhất định khiến Hô Diên Hạo về!

Những cơ quan bố trí chân dốc chính là lô đoản tiễn từng thu thảo nguyên Hô Tra.

Trước đây, Tây Bắc quân ít gặp loại cơ quan đại mạc và tổn thất nhiều tướng sĩ. Đoản tiễn vùi sâu cát vàng, cực kỳ khó phát hiện; khi kích hoạt thường vó ngựa giẫm nát. Vì , mỗi thu dọn chiến trường, trong quân hầu như từng tìm một bộ cơ quan đoản tiễn nào còn nguyên vẹn, ngoại trừ lô .

Ngày lô cơ quan mang về doanh, các tướng lĩnh đều vô cùng kinh ngạc. Sau khi phương pháp phá giải, ai nấy càng tấm tắc kêu kỳ. Dạo , cái tên Chu Nhị Đản từng vang khắp Tây Bắc quân. Nay còn ở đây, nhưng những cơ quan đoản tiễn để vẫn khiến trầm trồ.

Các tướng sĩ nâng niu từng bộ cơ quan trong tay, mượn ánh trăng cẩn thận vùi chúng xuống giữa đám cỏ. Trong lòng ai nấy đều nhớ đến Chu Nhị Đản, nhưng tuyệt nhiên một nào dám nhắc tới cái tên .

 

Loading...