Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 786
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:06
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:06
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Không kịp tránh, Hô Diên Hạo lập tức nương theo lực kéo của Nguyên Tu, xoay mạnh cánh tay, mặt đổi sắc tự bẻ gãy xương tay . Thân thể gã nghiêng sang một góc hiểm hóc, nửa đoạn đao gãy sượt qua cắm phập n.g.ự.c một tên lính Địch phía .
Ngay khi tên lính ngã khỏi ngựa, Hô Diên Hạo cũng nhân thế vùng khỏi tay Nguyên Tu.
Nguyên Tu bật dậy, một tay xách Triệu Lương Nghĩa, tung trở đỉnh dốc.
lúc , năm nghìn thiết kỵ Tây Bắc quân ào ạt lao xuống, xông thẳng vòng hỗn chiến giữa quân Địch và quân Lặc Đan. Chỉ một đang cưỡi ngựa điên cuồng bỏ chạy về phía Tây, lao thẳng đại mạc ánh trăng.
Nguyên Tu đỉnh dốc, giương cung lắp tên.
Trường tiễn phá gió bay , mang theo thế truy phong ngàn dặm, xuyên thủng bụng chiến mã. Người ngựa lập tức ngã nhào xuống cát vàng cùng vật cưỡi.
Hắn định bò dậy, một luồng kình phong quét tới, ép ngã trở xuống. Khi hoảng hốt lật , Nguyên Tu mặt.
Toàn như phủ một tầng huyết khí lạnh lẽo, đáy mắt tối tăm, còn chút ánh sáng.
Thuở thiếu thời từng cùng uống rượu, đua ngựa. Sau khi rời kinh kề vai sát cánh nơi biên ải, cùng báo quốc. Tình nghĩa từ thuở thiếu niên, bảy năm sinh tử, từng chuyện cũ vẫn còn rõ ràng mắt.
Vậy mà đêm nay, tất cả đều hóa thành một nhát d.a.o đ.â.m từ lưng, c.h.é.m nát cả nhân tâm lẫn tình nghĩa.
Nguyên Tu cúi mắt Liên Dung đang ngửa cát vàng. Gương mặt đối phương đầy vẻ hoảng loạn.
Hắn động. Cũng một lời.
Cát đại mạc trắng lạnh như tuyết. Gió đêm quét qua sườn đồi hoang vu, tiếng rít thê lương tựa tiếng than.
Liên Dung đại thế mất, lập tức nhắm mắt, nghiến răng định tự sát.
Rắc!
Một tiếng xương hàm trật khớp vang lên giòn gọn. Gần như cùng lúc đó, từ xa truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.
Âm thanh cuồn cuộn vọng tới từ hướng thành Gia Lan, như thiên quân vạn mã đang lao qua đại mạc, chỉ khiến Liên Dung kinh hãi mà còn ba đạo thiết kỵ đang hỗn chiến phía Bắc Vọng Quan Pha đồng loạt chấn động.
Cánh tay trái của Hô Diên Hạo gãy, tiện tiếp tục giao chiến. Gã lập tức quát lớn:
“Rút!”.
Quân Địch nhanh chóng men theo Vọng Quan Pha rút về phía Tây, lao đại mạc Tháp Mã.
Quân Lặc Đan vốn định truy kích, nhưng tướng lĩnh cầm quân hiểu rõ sự xảo quyệt của Hô Diên Hạo. Lần gã đích dẫn vương kỵ tập kích bãi ngựa, chỉ mang theo hơn nghìn , tất nhiên tính đến khả năng truy đuổi. Trong đại mạc Tháp Mã thể viện quân chờ sẵn.
Bãi ngựa hủy là tổn thất nặng nề, thể tiếp tục đem mấy nghìn thiết kỵ ném một cái bẫy rõ sâu cạn. Tướng lĩnh Lặc Đan lập tức hạ lệnh lui binh.
Hai đạo nhân mã lượt rút về phía Tây và phía Bắc.
Chẳng bao lâu, chân Vọng Quan Pha chỉ còn Tây Bắc quân.
Các tướng sĩ lượt kéo lên sườn cỏ. Nhìn về hướng quan thành, chỉ thấy bụi mù cuồn cuộn dâng lên ngày một dày đặc… quả nhiên đại quân tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-786.html.]
Còn sườn đồi hoang vu phía Tây, Nguyên Tu vẫn lặng nhúc nhích. Gió cát thổi tung vạt chiến bào đao kiếm xé rách, bóng lưng sừng sững giữa đại mạc, tựa một pho tượng hùng trải qua ngàn năm phong sương.
“Đại Tướng quân!”.
Vương Vệ Hải dẫn quân phi ngựa chạy tới. Triệu Lương Nghĩa mất quá nhiều máu, ngất lịm từ lâu, cõng lưng. Nhìn thấy Liên Dung đất, Vương Vệ Hải khỏi kinh ngạc, nhất thời vẫn hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì.
Nguyên Tu .
Vương Vệ Hải đành cõng Triệu Lương Nghĩa đầu về phía thành Gia Lan.
Dưới ánh trăng sáng, bóng đại quân nhanh chóng hiện rõ. Chỉ tiếng vó ngựa cũng ít nhất mấy vạn thiết kỵ. Trước khi xuất quan, các tướng sĩ nhận tin đêm nay sẽ viện quân. Đại quân đột ngột kéo tới với tốc độ như , hiển nhiên trong thành xảy quân tình khẩn cấp.
Lỗ Đại cưỡi ngựa dẫn đầu. Bộ râu quai nón của mọc rậm trở , khoác áo choàng đen, bên trong là giáp đen. Vừa xuống ngựa, chiến ngoa nện mạnh xuống đất, giáp trụ va phát những tiếng leng keng lạnh lẽo.
Ánh mắt rơi ngay lên Liên Dung.
“Mẹ kiếp! Quả nhiên là ngươi, đồ nội gián!”.
Thân vệ phía Lỗ Đại lập tức rút đao, kề thẳng lên cổ Liên Dung. Theo lệnh của Cố lão tướng quân, thấy Liên Dung thì cứ bắt .
“Đại Tướng quân, thư từ Thịnh Kinh”.
Lỗ Đại bước đến mặt Nguyên Tu, hai tay dâng phong mật thư lên.
Nguyên Tu nhận lấy, mở thư . Ngay khi ánh mắt chạm hàng chữ đầu tiên, bỗng khựng . Trong đáy mắt âm u sâu như vực thẳm thoáng hiện lên một tia sáng nhạt.
Nét chữ ... là của nàng.
Gió cát đại mạc cuốn qua mặt giấy, nhưng thể che lấp nét bút phóng khoáng, thanh tú mà cứng cỏi . Giữa vùng hoang vu lạnh lẽo, từng hàng chữ quen thuộc, Nguyên Tu bỗng cảm giác nàng vẫn đang ở nơi , vẫn như những ngày hai từng ở Tây Bắc năm xưa.
Hắn ngẩn hồi lâu. Rồi như một sức mạnh vô hình dẫn dắt, đầu ngón tay khẽ chạm lên mặt giấy.
Từng chữ. Từng chữ một.
Nguyên Tu chậm rãi vuốt qua từng nét bút, chẳng để ý đến ánh mắt của các tướng sĩ phía , cũng để tâm đến cơn đau âm ỉ từ vết thương cũ ngực. Cho đến khi ngón tay dừng một chữ.
“Khiêm!”.
Bàn tay đột ngột cứng đờ. Chữ như mọc gai, đ.â.m thẳng đầu ngón tay. Rất lâu , Nguyên Tu mới thu tay , cúi mắt từ đầu một nữa. Hắn chậm, từng trang từng trang lật qua. Đến khi hết mấy tờ giấy, các ngón tay trắng bệch.
Sườn đồi hoang vu chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua cát đá. Không qua bao lâu, bàn tay đang siết chặt của Nguyên Tu mới dần thả lỏng. Tờ mật thư gió cuốn khỏi tay , bay theo ánh trăng về phía xa.
Lỗ Đại giật . Đây là mật tín quân cơ! Hắn lập tức chạy theo định nhặt .
Phốc!
Phía bỗng vang lên một tiếng thổ huyết. Máu tươi b.ắ.n , đỏ rực ánh trăng. Nguyên Tu lảo đảo một bước ngã ngửa xuống đất.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.