Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 790
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:10
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khả năng lớn là ”.
Mộ Thanh đáp: “ cũng thể loại trừ trường hợp men răng và quá trình canxi hóa bẩm sinh . Muốn xác định chắc chắn, còn kiểm tra tuổi xương”.
“Kiểm tra thế nào?”.
“Chuẩn chảo lớn. Đun nước”.
Trong sân im bặt.
Bàn tay Nguyên Quảng khẽ run. Đám hộ viện và tiểu đồng đồng loạt hít một , ánh mắt Mộ Thanh đều mang theo vẻ kinh hãi.
Mộ Thanh dậy, lạnh nhạt bước khỏi lầu các. Không đợi Nguyên gia đồng ý, nàng trực tiếp lệnh:
“Việt Từ, chuyển thi thể. Đến nhà bếp”.
Nhà bếp ngay cạnh Tây Noãn Các, bên trong hai chiếc chảo lớn. Mộ Thanh lập tức sai nhóm lửa, đun nước cả hai chảo.
Một t.h.i t.h.ể mà dùng tới hai chảo lớn. Ai thấy cũng cảm thấy gì đó lành.
Nguyệt Sát sang Tây sương phòng, giật xuống một nửa tấm rèm cửa lầu các, bọc lấy t.h.i t.h.ể cháy đen mang đặt cửa nhà bếp.
Mộ Thanh xổm xuống, chặt rời đầu t.ử thi, đó dùng d.a.o m.ổ x.ẻ ngang phần eo, chia t.h.i t.h.ể thành hai phần.
Đầu, mặt và tứ chi thiêu nghiêm trọng nhất, còn phần chỉ cháy chín một phần. Khi bụng rạch mở, nội tạng bên trong lập tức trào ngoài.
Đám thị vệ, thái giám, hộ viện và tiểu đồng thấy cảnh đều cảm thấy dày cuộn lên. trong sân là những bậc quyền quý, chẳng ai dám thất lễ nôn , chỉ thể c.ắ.n răng nhịn xuống.
Nguyên Quảng lảo đảo một bước, đưa tay ôm trán như sắp ngã. Không vì cảnh tượng mắt quá đáng sợ. Mà bởi đến giờ ông vẫn t.h.i t.h.ể Khiêm nhi .
Hoa Quận chúa bên cạnh, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn rời t.ử thi. Trong khoảnh khắc, mắt bà dường như hiện lên đại mạc hoang vu, chiến bào đỏ rực, ngân giáp sáng lạnh, cùng hình ảnh đứa con trai bà suýt c.h.ế.t nơi biên ải. Đó là đứa con bà yêu thương nhất, cũng là niềm kiêu hãnh lớn nhất đời bà. Kẻ nào g.i.ế.c , bà sẽ g.i.ế.c kẻ đó.
Thi thể mắt Nguyên Khiêm , bà đều tận mắt cho đến cùng, tận tai kết luận cuối cùng.
Nguyên Mẫn vẫn vững vàng trong sương phòng phía Đông, bình thản uống . Từ đầu đến cuối, mặt bà hiện rõ bất kỳ cảm xúc nào.
Mấy vị chủ t.ử đều trong, cửa viện cũng đóng. Đám cung nhân và hạ nhân chẳng còn cách nào khác, chỉ thể c.ắ.n răng ngoài sân chờ.
Đến khi nước trong bếp sôi sùng sục, Mộ Thanh bỏ riêng phần đầu cùng nửa của t.ử thi chảo. Phần còn phủ vải kín , tạm thời để sang một bên.
Người c.h.ế.t ít nhất bước qua tuổi nhi lập. Trong việc xác định tuổi, xương mu giá trị tham khảo cao nhất; nếu chỉ dựa những xương khác, sai thường lớn hơn nhiều. Vì , nàng chỉ cần xử lý nửa là đủ.
Còn phần đầu lâu... nàng giữ vì một mục đích khác.
Rời khỏi nhà bếp, Mộ Thanh ý định đó chờ xương luộc sạch. Nàng quét mắt một vòng quanh sân hỏi:
“Đêm qua ai là đầu tiên phát hiện cháy?”.
Đào bá lập tức đáp: “Bẩm Đô đốc, đầu tiên phát hiện là thống lĩnh hộ viện. đêm qua Khiêm công t.ử đ.á.n.h trọng thương, đến giờ vẫn tỉnh. Nếu Đô đốc cần hỏi, thể hỏi những hộ viện khác. Bọn họ đều canh giữ Nam viện, lúc thống lĩnh hô cháy thì cùng chạy tới, thời gian chênh lệch bao nhiêu”.
Nói xong, ông lập tức gọi hai tên hộ viện gần đó tới. Hai cúi gằm đầu, rụt rè như gặp Diêm vương sống. Còn mở miệng, mồ hôi lạnh rịn đầy trán.
Mộ Thanh hỏi:
“Lúc lửa bắt đầu cháy thế nào? Kể từ đầu”.
Hai tên hộ viện vẫn cúi đầu, dám lên tiếng. Đào bá tức giận, đá tên gần nhất một cước. Hắn bịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, run giọng :
“Đêm qua, thống lĩnh là đầu tiên thấy lầu các bốc cháy. Ngài hô ‘Cháy ’, bọn tiểu nhân liền chạy viện. Lúc bọn tiểu nhân thấy lửa cháy từ phía cửa, nhưng cửa khóa bên ngoài”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-790.html.]
Mộ Thanh nheo mắt.
Tên hộ viện tiếp tục: “Thống lĩnh lập tức vung đao c.h.é.m đứt ổ khóa, nhưng mở mới phát hiện bên trong còn cài chốt. Khi lửa lan tới cửa, thống lĩnh . Lại thấy tầng hai cũng sáng rực ánh lửa, ngài liền phi lên, định chui qua cửa sổ cứu công tử”.
“Ngài tới cửa sổ thì công t.ử đ.á.n.h một chưởng trọng thương”.
“Sau đó bọn tiểu nhân vội khiêng thống lĩnh khỏi viện. Đến khi xách nước tới, dập lửa ngoài cửa xông , bên trong cháy quá lớn, thể tiến thêm nữa”.
Mộ Thanh xong, ánh mắt lập tức lạnh .
“Lửa bốc lên từ tầng ?”.
“ !”.
Tên hộ viện vội vàng : “Tiểu nhân tuyệt đối dám dối. Tất cả hộ viện đều thấy”.
Hắn khẽ đá mũi giày bên cạnh. Tên lập tức gật đầu lia lịa.
Mộ Thanh đảo mắt quanh sân. Nhìn phản ứng của , lời khai hẳn vấn đề. Nàng chậm rãi :
“Vậy thì kỳ quái ”.
Đám hộ viện ngơ ngác.
“Người c.h.ế.t ở tầng ”.
Không ai hiểu điều đó gì kỳ quái. Mộ Thanh tiếp tục:
“Nếu thật sự là tự thiêu, châm lửa tầng , đó chạy lên tầng tiếp tục phóng hỏa, cuối cùng từ tầng chạy xuống tầng chờ c.h.ế.t?”.
Nàng lạnh nhạt nhếch môi.
“Có lý nào như ?”.
Cả tầng lẫn tầng đều bắt lửa. Nếu mục đích chỉ là tự thiêu, khi châm lửa tầng , cứ ở đó chờ c.h.ế.t là . Việc gì cố tình trở xuống?
Trên đời lẽ thật sự tồn tại loại khi c.h.ế.t còn thích tự chuốc thêm phiền phức. Nguyên Khiêm tuyệt đối loại đó.
“Tiểu nhân tuyệt đối dối! Tiểu nhân dám ăn xằng bậy mặt Thái Hoàng Thái hậu, Tướng gia và Quận chúa? Có cho tiểu nhân một trăm lá gan, tiểu nhân cũng chẳng dám!”.
Tên hộ viện cứ tưởng Mộ Thanh nghi ngờ lời khai của , vội vàng thanh minh. Nói đến đây, gã dè dặt về phía lầu các cháy rụi.
“Có khi nào... khi nào Ngũ công t.ử c.h.ế.t ở lầu, đó sàn tầng hai lửa thiêu sập, t.h.i t.h.ể mới... mới rơi xuống ?”.
Càng , giọng gã càng nhỏ. Gã vốn sợ vị Diêm vương sống mặt, giờ dám lên tiếng nghi ngờ phán đoán của nàng, chỉ sợ sai một câu sẽ tống thẳng xuống Quỷ Môn Quan.
Không ngờ Mộ Thanh kiên nhẫn hết, đó gật đầu.
“Ừm, lý”.
Tên hộ viện định thở phào thì nàng tiếp:
“Có điều, ngươi chắc chắn kỹ hiện trường”.
Nói xong, Mộ Thanh xoay bước về phía lầu các vẫn còn bốc khói trắng. Đến cửa, nàng đầu liếc tên hộ viện một cái.
Gã ngẩn một lúc mới hiểu nàng bảo theo.