Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 793

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:13
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Khiêm suýt chút nữa lấy mạng Tu nhi ở Tây Bắc, mà ông vẫn lo c.h.ế.t, vẫn hy vọng t.h.i t.h.ể cháy đen .

Hoa Quận chúa lạnh, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Bà gả Tướng quốc phủ gần ba mươi năm, cùng ông kề vai sát cánh, bỏ bao tâm sức để nâng đỡ địa vị Nguyên gia trong triều. Vậy mà gần ba mươi năm nghĩa phu thê vẫn thắng nổi chút tình cảm thuở hàn vi. Không thắng nổi những tháng ngày ân ái khi ông còn bước quan trường. Càng thắng nổi bóng hình thiếu phụ hiền thục c.h.ế.t giữa độ xuân thì.

nỗi bi thương chỉ thoáng qua. Bà còn là thiếu nữ mười mấy tuổi, mong cầu một đức lang quân tâm ý với . Giờ đây, bà là mẫu của con trai xuất chúng nhất thiên hạ. Trong lòng bà, mạng sống của con sớm nặng hơn tình nghĩa phu thê.

Tâm cơ của Nguyên Khiêm quá sâu. Hắn tận Thịnh Kinh mà vẫn suýt lấy mạng Tu nhi ngoài Tây Bắc xa xôi ngàn dặm. Không tìm , Tu nhi sẽ còn gặp nguy hiểm. Tướng quốc phủ cũng sẽ gặp nguy hiểm.

May mà bà vẫn còn Hoa gia.

Phụ trưởng của bà nắm binh quyền Long Võ Vệ, phụ trách sự an nguy của thành Thịnh Kinh. Đêm qua Long Võ Vệ hộ tống Cẩn Vương biên ải, chỉ mong Tu nhi thể bình an vượt qua kiếp nạn .

Lát nữa, bà trở về Hoa phủ một chuyến. Lệnh phong tỏa cổng thành còn siết chặt hơn nữa.

Nguyên Quảng và Hoa Quận chúa, mỗi mang một tâm tư. Nguyên Quảng Nguyên Khiêm c.h.ế.t. Nguyên Mẫn yêu thương Nguyên Tu chẳng khác nào con ruột. Sau chuyện Tây Bắc , bà và Hoa Quận chúa hiển nhiên sẽ cùng một chiến tuyến.

Mộ Thanh thu hết thần sắc của Nguyên gia mắt nhưng gì. Nàng lặng lẽ thu nhặt xương cốt của thống lĩnh hộ viện, sắp xếp ngay ngắn, đó tự lấy ngân phiếu giao cho Nguyệt Sát, bảo ngoài mua một cỗ quan tài thật .

Chính bộ xương cho nàng Nguyên Khiêm c.h.ế.t. Cũng chính nó cho nàng ... kẻ thù g.i.ế.c cha nàng vẫn còn sống đời. Vì , nàng an táng cho t.ử tế.

Sắc mặt Nguyên Quảng lập tức sầm xuống. Hoa Quận chúa cũng khẽ nhíu mày. Đào bá thấy , vội bước tới nhắc nhở:

“Đô đốc, Thống lĩnh còn gia quyến ở ngoại thành. Việc an táng thi cốt của , theo lý nên để nhà tới nhận...”.

c.h.ế.t cũng chẳng công t.ử tiểu thư của Tướng phủ, càng mang họ Nguyên. Đô đốc sai mang quan tài tận phủ, chẳng cố ý rước xúi quẩy đến cho Tướng gia ?

Đêm qua Tướng phủ cháy lớn, hôm nay quan tài đưa . Bá tánh trong thành thấy, chẳng sẽ tưởng trong phủ thật sự c.h.ế.t?

Mộ Thanh lạnh lùng liếc ông .

“Ồ?”.

Nàng nhếch môi.

“Vậy nếu Đào tổng quản c.h.ế.t oan, mổ xác, luộc xương mới thể giải oan, đến lúc cũng gọi nhà ông tới nhận một đống thịt vụn với xương trắng về, ông thấy thế nào?”.

Đào bá nghẹn họng. Sắc mặt thoắt cái trắng bệch.

“Đã là hạ nhân c.h.ế.t trong phủ , hậu sự đương nhiên do phủ lo liệu, cần ngươi bận tâm”.

Nguyên Quảng trầm giọng: “Ngươi cứ về phủ của !”.

Mộ Thanh lạnh.

“Lúc Tướng quốc đại nhân còn nghi c.h.ế.t là con trai , thấy ngài bảo đừng bận tâm?”.

Nguyên Quảng nhất thời cứng họng.

Đám cung nhân, thị vệ, hộ viện và tiểu đồng trong sân mà da đầu tê dại. Quả nhiên là Anh Duệ Đô đốc. Đổi thành khác dám chuyện với Tướng gia như , chỉ e chẳng những bản khó giữ mạng, mà cả gia tộc cũng chịu vạ lây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-793.html.]

Đêm qua tin Nam viện bốc cháy, Nguyên Mẫn nghi ngờ bên trong trò gian trá, bởi mới lập tức triệu Mộ Thanh hồi thành đến Tướng quốc phủ. Giờ đây, điều cần . Phần náo nhiệt còn , bà chẳng còn hứng thú xem tiếp.

Nguyên Mẫn lấy cớ mệt mỏi, hạ lệnh cho binh sĩ trấn giữ cổng thành cứ mỗi canh giờ báo tin cung một , đó bãi giá hồi cung.

Chỉ khi rời , bà còn đầu Mộ Thanh thật sâu.

Nguyên Quảng đang bù đầu vì chuyện triều chính lẫn gia sự. Hoa Quận chúa thì một lòng lo cho an nguy của Nguyên Tu và tung tích của Nguyên Khiêm. Không ai còn tâm trạng đôi co với Mộ Thanh.

Cuối cùng chỉ đành mặc nàng gì thì . Quả thật là mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó.

Mộ Thanh ở Nam viện chờ quan tài đưa tới. Nàng tự tay liệm thi cốt của thống lĩnh hộ viện quan tài, đó sai hộ viện Tướng phủ đưa về nhà . Xử lý xong chuyện, nàng mới tiền viện dắt Khanh Khanh, thong thả cưỡi ngựa trở về phủ Đô đốc.

Trước cửa phủ Đô đốc đang đỗ một cỗ quan kiệu.

Mộ Thanh từ xa thấy, trong lòng lập tức hiểu rõ tới là ai. nàng chẳng hề giảm tốc. Khanh Khanh phi thẳng tới cửa phủ. Nàng ghìm cương. Bốn vó ngựa còn vững, nhẹ nhàng nhảy xuống.

Người trong kiệu tiếng vó ngựa, định vén rèm bước thì một luồng gió mạnh thốc tới, hất rèm kiệu đập thẳng mặt.

Người nọ tức đến run lên, giật phăng rèm bước xuống. Thấy Mộ Thanh sắp phủ, gã vội gọi:

“Đô đốc xin dừng bước!”.

Mộ Thanh dừng chân, đầu .

Một nam nhân trung niên mặc quan bào màu nâu phía . Trên mặt gã là nụ giả lả, tuy mang phận quan viên triều đình nhưng cả phảng phất vẻ khôn khéo của thương nhân phố chợ.

“Diêu Tham lĩnh?”.

“Nghe danh Đô đốc phá án như thần lâu, hôm nay diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền”.

Diêu Sĩ Giang mà như , chắp tay hành lễ lấy lệ.

“Hạ quan chính là Tham lĩnh Tiêu Kỵ doanh, Diêu Sĩ Giang”.

“Diêu đại nhân cần đa lễ”.

Mộ Thanh thẳng:

“Hôm bổn Đô đốc gặp thích khách quan đạo, trong lúc tránh nạn chạy trang viên Diêu phủ, may Diêu tiểu thư cứu mạng. Ơn cứu mạng lấy gì báo đáp, đành lấy hôn ước đền ơn”.

“Hôm nay bổn Đô đốc đón Diêu tiểu thư về phủ. Ngày mai sẽ quan bà mối tới Diêu phủ dạm ngõ”.

Diêu Sĩ Giang quản sự trang viên kể chuyện. Chỉ vì việc mà Diêu phủ sáng nay náo loạn đến long trời lở đất.

Chuyện Anh Duệ Đô đốc gặp ám sát mấy ngày , cả triều ai . mãi đến sáng nay gã mới cứu mạng Đô đốc đêm đó chính là thứ nữ nhà .

Quản sự trang viên mấy ngày qua của Thủy sư canh giữ trang viên nghiêm ngặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập, căn bản thể trở về thành báo tin. Mãi đến đêm qua, khi thứ nữ Diêu gia xe ngựa của Thủy sư đón , mới tìm cơ hội xuống núi, chạy về Diêu phủ bẩm báo chuyện.

 

Loading...