Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 8: Giấy tờ phiền toái

Cập nhật lúc: 2026-06-11 07:50:45
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sống ở Đại Hưng mười sáu năm, cùng một nghề nghiệm thi lấy chứng cứ như kiếp , nhưng điều Mộ Thanh thấm thía sâu sắc nhất là sự chênh lệch khổng lồ về nhân quyền. Trong xã hội phong kiến tôn ti phân định nghiêm ngặt , mạng sinh chia sang hèn, công lý mặc cho kẻ quyền quý đùa bỡn. Vụ án Lưu thị, nàng nghiệm thi chẳng qua chỉ tròn chức trách, ghi hận, thuê g.i.ế.c hại.

Chuyện nàng sẽ ngây thơ đến mức kiện lên huyện nha và tin rằng tên Tri huyện chỉ một lòng bám víu Hầu phủ sẽ cho nàng một sự công bằng. Nàng cũng cho rằng nhẫn nhịn là xong chuyện. Nếu Thẩm Vấn Ngọc để chuyện trong lòng thì chẳng thuê lấy mạng nàng. Nàng thoát kiếp nạn , nhất định sẽ còn kiếp nạn . Đã , chi bằng tự cứu .

Ánh mắt Mộ Thanh lạnh lẽo.

Gã đàn ông mắt nàng, trong lòng tràn đầy kinh sợ. Chỉ dựa đôi bàn tay, nàng thể đoán phận của chính xác đến thế?!

Trong lòng dâng lên nỗi ớn lạnh từng , giữa tháng Sáu trời nóng bức mà thấy lạnh toát. Nàng bắt đưa thư cho Đà chủ, rõ ràng là lấy mạng .

Vụ ăn lén lút vượt biên giới địa bàn để kiếm thêm, vốn dĩ giấu giếm trong bang. Nếu Mộ Thanh đưa thư, chẳng sẽ Đà chủ chuyện ? Theo bang quy, em của sẽ dìm xuống sông.

nếu đồng ý với Mộ Thanh, cái mạng của bỏ đây ngay lập tức. Chi bằng cứ nhận lời , đợi nàng thả , bức thư xử lý thế nào là tùy .

Gã đàn ông đang tính toán trong lòng, ngước mắt lên chạm ánh mắt lạnh băng .

Mộ Thanh đưa tay , nữa thò n.g.ự.c , lôi một tờ giấy tùy .

"Giấy tờ tùy của ngươi tạm thời giữ . Nếu bức thư chuyển đến tay Đà chủ các ngươi, ba ngày , tờ giấy sẽ xuất hiện công đường huyện nha. Gần đây đang tiễu phỉ, ngươi chắc cáo thị của quan phủ chứ: Là phỉ, liên lụy, đ.á.n.h hai mươi trượng, lưu đày trăm dặm. Không liên lụy đến già trẻ lớn bé trong nhà thì việc giao chớ qua loa”.

"...”. Phụt!

Một ngụm m.á.u phun , gã đàn ông tối sầm mặt mũi. Hôm nay đen đủi kiểu gì mà gặp cái thứ tổ tông cơ chứ!

Lấy bàn, lấy áo giấy, lấy m.á.u mực, cuối cùng bắt chạy việc đưa thư mà còn chặn sạch đường lui... Nàng quả thực cách tận dụng đến tận xương tủy.

Vụ ăn hôm nay là lỗ vốn, mà là căn bản nên nhận. Lúc khi nhận việc, còn thắc mắc Mộ Thanh đắc tội với tiểu thư Thẩm phủ? Giờ xem , ai đắc tội ai còn .

Mộ Thanh cất tờ giấy tùy , dậy, cụp mắt bộ dạng như sắp ngất của gã đàn ông, thản nhiên : "Bây giờ, ngươi thể ngất . Tỉnh dậy nhớ việc”.

Dứt lời, mũi chân nàng hất nhẹ một cái, gã liền lăn lông lốc bụi cây ven đường. Chẳng thèm liếc bụi cây lấy một cái, nàng về hướng huyện Cổ Thủy.

Hai gã trong rừng về cũng c.h.ế.t . Thời gian quan phủ đang trừ phỉ, các bang phỉ đang cần . Tên Đà chủ chỉ cần ngốc thì sẽ giữ mạng hai gã để liều mạng với quan phủ. Còn nếu hai gã đó quan phủ bắt , thì đó cũng là tội đáng chịu.

Mưa dần tạnh, sương sớm tan , cảnh vật hai bên quan đạo dần rõ nét. Thiếu nữ xa, chỉ còn chiếc ô trúc gãy nát trong vũng bùn, giữa gian tĩnh lặng thoang thoảng mùi m.á.u tanh.

Gió thổi qua, mưa bụi gột rửa bầu trời và mặt sông. Giữa làn nước mênh mang, mây thấp bảng lảng, thấp thoáng hiện một chiếc thuyền lầu ngọc bích chạm trổ tinh xảo.

Gác nhỏ với lan can sơn đen, cửa sổ đỏ khép hờ. Thấp thoáng khung cửa là một vạt áo màu thiên thanh, vang lên tiếng khẽ của một : "Chỉ là ngang qua, ngờ xem một vở kịch ”.

Thuyền hoa Giang Nam vốn coi trọng ý cảnh. Lầu ngọc cửa sáng, hương trầm tỏa nhẹ, bên cửa sổ một cành thiên nữ mộc lan đang nở.

Mùa mộc lan đang độ nở hoa. Thiên nữ mộc lan vốn quý hiếm, bình thường khó mà thấy . Một nam t.ử lười nhác dựa bên cửa sổ, đai ngọc áo xanh, ngọc bội trắng, mũ vàng. Gương mặt tuấn tú như ngọc, vài phần thư sinh, nhưng đôi mắt phượng khiến toát lên vẻ mê hoặc lòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-8-giay-to-phien-toai.html.]

"Hôm nay mới kiến thức hạn hẹp, giang hồ từ bao giờ loại công phu ?". Nam t.ử đầu, về phía đối diện .

Đối diện, rèm gấm khép hờ, lò ngọc đốt hương, thấp thoáng một chiếc giường mây.

Làn khói hương lững lờ che khuất giường, chỉ thấy một ống tay áo gấm rủ xuống. Tay áo dệt bằng gấm cổ, thêu hình vân mây, buông xuống giường tựa như trải cả một giang sơn cẩm tú.

Trong khoang thuyền, hương trầm lượn lờ. Một nam t.ử lười nhác giường, lưng tựa khung cửa sổ sáng, dung mạo rõ. Chỉ thấy ngoài cửa, sương giăng bảng lảng, núi xa mờ ảo, còn ống tay áo phong hoa như che phủ cả vạn dặm sóng nước giang sơn.

Cổ tay nam t.ử trong tay áo thanh thoát lạ thường, cầm một cuốn sách cổ ố vàng, ánh mắt chăm chú trang sách. Đến khi lật qua trang đang , mới thong thả mở miệng. Giọng khiến liên tưởng đến ánh nắng ấm áp chiếu lên bệ cửa sổ sân khi gió lặng và tuyết ngừng rơi, lười nhác vô cùng: "Ồ? Ta cũng hôm nay mới , bao năm nay võ nghệ của ngươi tiến bộ, đến tin tức giang hồ cũng chẳng còn linh thông nữa ”.

Nam t.ử áo xanh nghẹn lời. Khinh công của dám xưng nhất giang hồ, nhưng ngặt nỗi do cơ duyên lúc nhỏ nên võ nghệ chỉ ở mức bình thường. Chuyện chê bai bao nhiêu năm nay, cũng quen .

Biết rõ mặt bao giờ chiếm thế thượng phong, cũng lười đấu võ mồm, phất tay áo rộng, cửa sổ lưng "kẽo kẹt" mở , hóa thành một bóng xanh lướt mặt sông.

Chưa đầy nửa tuần , thuyền, trong đôi mắt phượng dài nhỏ tràn đầy vẻ kinh ngạc tán thưởng.

"Ngươi cô nương là ai ?".

Trên thuyền chỉ tiếng lật sách sột soạt, ánh mắt giường vẫn dán cuốn sách cổ, xem chăm chú.

"Huyện Cổ Thủy một nữ ngỗ tác, đồn năng lực của Âm ty Phán quan, hôm nay chúng gặp !".

Nam t.ử áo xanh mày phượng tung bay, tán thưởng: “Nếu tận mắt chứng kiến, khó mà tưởng tượng nổi thế gian nữ t.ử như . Để nàng huyện Cổ Thủy đúng là uổng phí nhân tài. Ngươi hiện giờ đang lúc cần , chi bằng thu nạp nàng về bên cạnh”.

Hắn rừng, ép hỏi hai tên thủy phỉ xui xẻo đầu đuôi câu chuyện.

Hai tên thủy phỉ mắt kém , nhưng thuyền rõ — cô nương thấy chặn đường, như thấy mà tiếp tục , nhưng dừng đúng cách hai tên đó ba bước chân. Khoảng cách ba bước đó đúng tầm đòn của chiếc ô trúc trong tay nàng. Vậy nên nàng ô sẽ hỏng, mới hỏi câu về tiền đặt cọc .

câu đó chỉ để bắt đền cái ô, mà quan trọng nhất là đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của hai tên thủy phỉ, giành lấy tiên cơ để tay.

Thân thủ của nàng giang hồ từng thấy qua, cũng giống nội công, nhưng chiêu thức hiểm hóc, tàn độc. Hắn xem vết thương của hai gã , nhát nào nhát nấy đều trúng ngay chỗ yếu, hề rườm rà.

Bình tĩnh, quyết đoán, tâm tư kín kẽ. Thế gian nữ t.ử như .

Nam t.ử áo xanh vẻ mặt đầy tán thưởng, nhưng trong khoang thuyền vẫn chỉ tiếng lật sách đều đều. Gió sông mang theo mưa bụi tạt cửa sổ, làn khói hương giường lay động tan , lúc mới lộ giường.

Người nọ lưng tựa khung trời sông nước, đầu đội mũ bạc điểm ngọc tím, đai ngọc thắt ngang eo, dáng vẻ lười nhác đó, như thể cả giang sơn đều . Nửa gương mặt chiếc mặt nạ vàng khảm ngọc tím che khuất, rõ gương mặt, chỉ thấy đôi môi màu đào đầu xuân khẽ cong lên, một nụ thoáng hiện, dường như tan màn sương mặt sông, khiến non nước càng thêm hữu tình

Nam t.ử hòa chiếc giường êm, ánh mắt vẫn dán trang sách, càng tôn lên vẻ cao quý lười nhác giữa đôi lông mày. Một lúc lâu , mới chậm rãi hỏi: "Hai kẻ đó, c.h.ế.t ?".

Nghe ý hỏi về hai tên thủy phỉ, trong mắt nam t.ử áo xanh lộ vẻ trêu chọc.

 

 

Loading...