Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 80: Lần ra manh mối (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:47
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Càn - Cố lão tướng quân ở tuổi hoa giáp (sáu mươi), chinh chiến cả đời, danh tiếng lẫy lừng. Khi quân Tây Bắc thành lập, ông trấn thủ biên quan Tây Bắc. Nguyên Tu khi mới đến quân Tây Bắc rèn luyện chính là lính trướng Cố lão tướng quân. Nay Nguyên Tu tuy là chủ soái quân Tây Bắc, địa vị lão tướng quân, nhưng vẫn kính trọng ông như bậc cha chú.
Lão tướng quân đức cao vọng trọng trong quân Tây Bắc, dám đối đầu với ông chỉ Lỗ Đại. Vì chuyện Lỗ Đại cũng Nguyên Tu khiển trách nhiều , nhưng vẫn chứng nào tật nấy.
Lỗ Đại ngoắt đầu , thanh đại đao cây, gân xanh trán giật giật, sải bước tới rút phắt đao , xách đao trong lều: "Lão Cố. Ông ném đao của lão tử? Sao ném bản ông ?".
"Hừ hừ".
Lão nhân trong lều lạnh: “Ái đao của lão phu là do Tiên hoàng ban tặng, há thể tùy tiện ném?".
Vai Hàn Kỳ Sơ run nhẹ, khóe miệng kịp nhếch lên, liền trong lều quát thêm một tiếng.
"Hai thằng nhóc ngơ ngẩn ngoài lều , còn mau đây cho lão phu. Định để lão phu xách ái đao Tiên hoàng ban tặng mời ?".
Hàn Kỳ Sơ vội thu ý , cùng Mộ Thanh bước .
Vào lều hành lễ, hai còn ngẩng đầu, liền Cố Càn hỏi: "Đứa nào là Chu Nhị Đản?".
Mộ Thanh bước lên một bước, kịp đáp, Cố Càn bỗng hỏi: "Ngươi tội ?".
Mộ Thanh ngước mắt lên, thấy đại trướng rộng rãi, bốn góc đặt đèn, phía một cái án, án là một lão già tuổi hoa giáp đó. Hổ uy ngân giáp lạnh lùng như sắt, khiến ánh mắt lão già sắc như kiếm quang, sắc mặt hồng hào, râu tóc bạc phơ.
Sau lưng lão đặt một giá vũ khí cao rộng, đó gác ngang một thanh đao, đao dài ba thước, sáng như sương tuyết, lưỡi đao hướng ngoài lều, khiến liền cảm thấy đao khí bức , dám thẳng.
"Khốn kiếp. Lão phu hỏi ngươi đấy".
Cố Càn thấy Mộ Thanh dám trả lời, quanh trong lều, trong mắt ẩn hiện tia sáng, nhưng mặt đầy vẻ giận dữ.
"Không ”. Mộ Thanh lúc mới đáp.
"Ngươi tranh cãi với thằng nhóc Chương Đồng , khiến quân doanh ồn ào náo loạn. Chuyện tối nay đều do các ngươi mà , còn tội?".
"Lão tướng quân tranh cãi với Lỗ tướng quân, mạt tướng ở ngoài lều hò reo cổ vũ, xin hỏi chuyện Lão tướng quân thừa nhận là của ?".
Mộ Thanh thản nhiên, mặt biểu cảm, thẳng tắp: “Nếu Lão tướng quân chịu thừa nhận là của , thì mạt tướng sai”.
"Ngươi!". Cố Càn ngờ phản đòn một vố, khuôn mặt già nua tức thì đỏ bừng.
Lỗ Đại ha hả một tiếng chọc giận Cố Càn nên lão sang trừng mắt: "Thằng nhóc ngươi tiến cử, cùng một đức hạnh với ngươi. Nói cho ngươi , lão phu cho phép. Đừng hòng trong trướng Đại tướng quân thêm một kẻ chọc tức lão phu như ngươi”.
"Thế thì ”. Lỗ Đại thu nụ :
“Trong quân xảy chuyện thế , cần một việc để dẫn dắt sĩ khí. Chiến tích diễn tập truyền ngoài , thăng chức cho thằng nhóc sẽ giúp nâng cao sĩ khí quân. Để quân đều thấy thằng nhóc thăng lên thế nào, liều mạng giống như nó, kéo sĩ khí rầm rầm lên cho lão tử, chúng còn tiếp tục luyện binh. Chiến sự Tây Bắc quan trọng, thể vì một tên hung thủ mà lỡ tiến độ luyện binh”.
"Tiếp theo luyện binh là ban đêm, ngộ nhỡ c.h.ế.t , ngươi đảm bảo thế nào để truyền ngoài?".
"Vậy thì đổi sang ban ngày . Diễn tập ban ngày , theo quân quy thời chiến, ban đêm quân tự ý , kẻ trái lệnh xử lý theo quân pháp".
Lỗ Đại tranh luận, sang hỏi Mộ Thanh: “Ngươi thấy hung thủ dám tay ban ngày ?".
"Ra tay ban ngày khó hơn ban đêm, chắc dám, điều chỉ khiến coi như một thử thách”.
Mộ Thanh , nàng cho rằng ban ngày là an .
"Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng", hung thủ chằm chằm bọn họ, chỉ cần tay, luôn thể tìm thấy thời cơ. Cách đáng tin cậy nhất là dẫn dụ hung thủ bắt g.i.ế.c, nhưng việc độ khó, chỉ với một vụ án , căn bản thể hung thủ sở thích gì về địa điểm gây án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-80-lan-ra-manh-moi-2.html.]
Đường mòn? Rừng rậm?
Trong núi Thanh Châu những chỗ như thế nhiều vô kể.
Cố Càn và Lỗ Đại đều im lặng, trong lều trở nên tĩnh lặng, chỉ tiếng ngón tay lão già gõ lên mặt bàn.
Cốc. Cốc. Cốc
Hồi lâu , mới Cố Càn mở miệng: "Được, hết truyền lệnh quân đêm nay tự ý . Ngày mai quân nghỉ ngơi chỉnh đốn, lão phu đêm nay suy nghĩ thêm . Chiến sự Tây Bắc quan trọng, nhưng giữ năm vạn tân binh còn quan trọng hơn. Luyện binh thể đợi , nếu gây làn sóng đào binh, ba ngàn chúng ngăn cản nổi?".
Lỗ Đại im lặng, xoay truyền lệnh.
Mộ Thanh và Hàn Kỳ Sơ ở trong đại trướng thuật chi tiết vụ án đêm nay cho Cố Càn, khi ngoài thì trời khuya. Vì quân lệnh ban đêm tự ý , hai về, đêm nay ngủ trong lều binh của Lỗ Đại, đến sáng mai sẽ về.
Nào ngờ trời tờ mờ sáng, đến giờ dậy, Lỗ Đại vén rèm sải bước .
Mộ Thanh từ khi tòng quân, ban đêm ngủ luôn sâu, rèm vén lên, nàng liền mở mắt bật dậy, d.a.o mỏng trong tay áo thủ sẵn, may mà khi tay rõ đến.
Lỗ Đại ngẩn , : "Thằng nhóc nhà ngươi cảnh giác đấy, tân binh trong quân đều cảnh giác như ngươi thì ”.
Mộ Thanh lời liền trầm mặt xuống: "Đêm qua c.h.ế.t ?".
Mặt Lỗ Đại càng trầm hơn, xoay ngoài rèm: "Theo lão t.ử xem!".
Đêm qua quân giới nghiêm, nhưng nạn nhân thứ hai vẫn xuất hiện.
Tân binh c.h.ế.t đêm qua đau bụng, thể cho ngoài. Ban đầu Mạch trưởng của cùng, đó chê nhiều quá, mùi quá thối, thấy còn một canh giờ nữa là trời sáng, sắp hết giới nghiêm nên cùng nữa.
Và chính đó, nữa.
Mạch trưởng của thấy lâu quá mới rừng tìm, kết quả phát hiện thi thể.
Tình trạng t.h.ả.m khốc của t.h.i t.h.ể giống hệt vụ án đầu tiên, nhưng may là Mạch trưởng phát hiện là cựu binh Tây Bắc, mức độ nghiêm trọng của sự việc, ầm ĩ lên mà chỉ vội vàng báo cáo lên quân trướng. Khi Lỗ Đại dẫn Mộ Thanh và Hàn Kỳ Sơ đến, bên ngoài rừng binh của canh gác.
Do đến giờ dậy, vẫn tân binh phát hiện bên ngoài rừng giới nghiêm, vì thế Lỗ Đại yêu cầu nghiệm thi nhanh chóng, xong khi tân binh dậy.
Thủ pháp của vụ án giống hệt đêm qua, cũng m.ổ b.ụ.n.g phanh ngực, treo trần truồng cây, nhưng kết quả khám nghiệm t.ử thi chút khác biệt.
Sau khi hạ t.h.i t.h.ể xuống, tháo dây thừng , vết thương ở cổ sâu như t.h.i t.h.ể đầu tiên. Đầu của t.h.i t.h.ể đầu tiên suýt rơi xuống, gáy chỉ còn dính một lớp da thịt. Thi thể vết thương ở cổ rõ ràng phẳng mịn, hai đầu nhọn, ở giữa sâu, hình vòng cung.
Mộ Thanh xem xong nhíu mày, ngẩng đầu Lỗ Đại: "Hung khí là... loan đao".
Loan đao.
Lỗ Đại và Mạch trưởng đồng thời sầm mặt.
Loan đao, với từng chinh chiến ở Tây Bắc, hễ nhắc đến loan đao là sẽ nghĩ ngay đến Hồ.
"Có Hồ núi?". Mạch trưởng kinh hãi hỏi.
Lỗ Đại liếc một cái, hỏi Mộ Thanh: "Đêm qua là loan đao g.i.ế.c ?".
Mạch trưởng ngẩn . Đêm qua chẳng lính của c.h.ế.t ? Đang nghiệm thi đất đây mà? Sao còn hỏi đêm qua? nghĩ thấy đúng, lính của đau bụng tối qua, c.h.ế.t lúc rạng sáng hôm nay...