Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 800

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:24:20
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh theo. Sau lớp cỏ dại rậm rạp là một tấm bia đá xanh nhạt phủ đầy bụi đất. Bảy năm hương khói. Bùn đất theo mưa từ sườn núi trôi xuống, trộn cùng lá mục và cỏ dại, gần như che kín những nét chữ khắc bia.

Diêu Huệ Thanh xuống mộ, cẩn thận gỡ từng chiếc lá khô. Ráng chiều đỏ rực đang dần chìm những dãy núi xa. Chút ánh sáng cuối ngày rơi lên khuôn mặt dịu dàng của thiếu nữ.

“Ta vẫn nhớ ngày đưa tang , từ phần mộ trở đường mòn đúng một trăm bước”.

Nàng dọn cỏ khẽ .

“Hôm nay đếm mãi, quá mất”.

“Ngẫm cũng ... bảy năm mới mười tuổi. Bây giờ chân dài hơn , bước chân đương nhiên cũng khác”.

Từng lớp lá khô và đất bẩn dần phủi . Những nét chữ khắc nông tấm bia xanh chậm rãi hiện .

Mộ phần Diêu Dư thị.

Diêu Huệ Thanh khựng tay. Một lát , nàng lấy khăn tay trắng, nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi phủ hai chữ “Dư thị”.

Gió núi khẽ thổi qua. Nụ thanh nhã môi nàng tựa một đóa lan nở.

“Mẹ!”.

“Con đến thăm đây. Bảy năm gặp... còn nhớ mặt con ?”.

Nàng là con gái thứ xuất. Từ nhỏ gọi đích mẫu là . Còn thật sự sinh , chỉ phép gọi một tiếng di nương.

Thuở nhỏ, cho dù hai con hiếm hoi dịp gặp riêng, với vài câu, cũng luôn đề phòng tai vách mạch rừng. Một tiếng “” đơn giản như ... nàng từng dám gọi.

Tiếng gọi nghẹn trong lòng hết năm sang năm khác. Đến hôm nay cuối cùng mới thể đường đường chính chính thốt . ... đất suốt bảy năm.

Mộ Thanh lặng lẽ tấm bia đá xanh. Trong đầu nàng chợt hiện lên một ngôi mộ mới đắp ngoài thành Biện Hà tháng Sáu năm ngoái.

Chớp mắt một năm. Giang Nam mưa nhiều. Không lúc bia mộ chan phủ bao nhiêu rêu xanh. Cũng chẳng đến khi nào nàng mới thể trở về, nhổ cỏ, đắp đất cho ông một .

Mộ Thanh im lặng xoay . Nàng cúi đầu, bắt đầu nhổ những bụi cỏ mọc quanh mộ. Không gì. Chỉ từng nắm, từng nắm một. Đến khi phần đất quanh mộ dọn sạch sẽ, trời cũng tối hẳn.

Lục La đẩy xe lăn đưa Tiêu Phương tới. Trên chân Tiêu Phương phủ một tấm chăn mỏng. Trên chăn đặt vài món bánh, một bình rượu nhỏ cùng mấy nén nhang.

Nhang thắp lên mộ. Khói trắng lững lờ bay trong bóng tối. Ở bãi đất trống bên cạnh, một đống lửa cũng dần bùng lên.

Diêu Huệ Thanh bó gối cạnh mộ . Tiêu Phương xe lăn. Mộ Thanh thì tấm đệm gấm mang từ xe ngựa xuống, vặn đối diện Tiêu Phương.

Ba vây quanh đống lửa. Không ai nhiều.

Diêu Huệ Thanh dịu dàng, trầm tĩnh. Mộ Thanh lạnh nhạt, xa cách. Tiêu Phương càng giống một khối băng, từ đầu đến cuối đều mang vẻ cự tuyệt khác đến gần.

Bóng đêm dần đặc . Lục La và Hương Nhi mang nước cùng thức ăn từ xe ngựa xuống. Ăn xong, khí vẫn yên tĩnh đến lạ.

Nguyệt Sát, Huyết Ảnh và Ô Nhã A Cát chia cảnh giới phía ngoài. Lục La ở gần bên bảo vệ. Hương Nhi thì hết rót nước thêm củi, bận bịu ngơi tay.

Tiếng củi nổ lách tách. Ánh lửa chập chờn hắt lên chiếc áo choàng Mộ Thanh. Áo choàng ấm. Gió núi chẳng thể xuyên qua.

Có lẽ vì màn đêm quá yên tĩnh. Cũng lẽ ngôi mộ cũ mắt khiến nàng ngừng nhớ tới cha mất. Mộ Thanh bỗng lên tiếng.

“Cha ...”.

Diêu Huệ Thanh và Tiêu Phương đồng thời sang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-800.html.]

Dưới lớp mặt nạ dịch dung, khuôn mặt thiếu niên của Mộ Thanh vẫn nhạt nhòa, gì nổi bật. Chỉ đôi mắt nàng ánh lửa là sáng đến lạ. Như hai đốm pháo hoa rực lên giữa màn đêm.

“Cha và chôn cùng một nơi. Hai cách mấy trăm dặm”,

Nàng ngọn lửa.

“Đã một năm , từng trở về thăm họ”.

Diêu Huệ Thanh im lặng. Tiêu Phương cũng lên tiếng.

Trước đây, những lời đồn về Mộ Thanh ở Thịnh Kinh nhiều vô kể. rốt cuộc là thật, là giả, chẳng ai rõ. Chỉ đến lúc , nàng tự kể từng chuyện, hai mới dần hiểu nàng qua con đường thế nào.

Một nữ t.ử đơn độc lang bạt giữa thế gian. Mang phận giả. Làm ngỗ tác. Tòng quân. Vào triều. Từng bước tới hôm nay. Những chuyện khác qua tưởng như truyền kỳ, đối với nàng đều là những tháng ngày thật sự sống qua.

Hương Nhi bên cạnh đến ngây . Ngón tay vô thức vò lấy góc khăn. Nàng từng ít chuyện ly kỳ trong thoại bản. những chuyện cộng , dường như cũng chẳng bằng cuộc đời của mặt.

Diêu Huệ Thanh khẽ lắc đầu. Những lời đồn trong thành Thịnh Kinh... so với những gì Mộ Thanh thật sự trải qua, hóa chẳng đáng là bao.

Tiêu Phương cụp mắt. Từ đầu đến cuối vẫn im lặng.

Mộ Thanh nàng một lúc.

Rồi hỏi:

“Còn cô?”.

“Chuyện của cô thì ?”.

Mộ Thanh phần nào hiểu thế của Diêu Huệ Thanh. quá khứ của Tiêu Phương, đối với nàng vẫn là một trống.

“Cha chôn thây đáy biển lạnh”.

Tiêu Phương ngọn lửa mặt, giọng nhạt.

“Mẹ và đại quân Tiêu gia thì ở Di Lăng Đạo”.

“Ta từng tới thắp cho họ một nén nhang”.

Không ai ngờ xưa nay vẫn luôn khép kín như Tiêu Phương chịu chủ động nhắc tới chuyện cũ.

“Ta lớn lên ở Ngọc Xuân Lâu, từ nhỏ chỉ nhũ mẫu ở bên. Triều đình vẫn luôn cho rằng khi Tiêu gia gặp nạn, hẳn đem nơi cất giấu kho báu cho nhũ mẫu. Vì họ cố ý giữ mạng bà , hy vọng một ngày nào đó bà sẽ bí mật cho ”.

Tiêu Phương khẽ cong môi.

“Nhũ mẫu quả thật cho bí mật của Tiêu gia. bí mật chính là... căn bản kho báu nào cả”.

“Lời phó thác cuối cùng của phó tướng trướng cha chỉ là một lời dối. Ông giữ mạng cho ”.

Mộ Thanh hỏi:

“Nhũ mẫu của cô ?”.

“C.h.ế.t ”.

Ánh mắt Tiêu Phương vẫn rời ngọn lửa.

“Năm cập kê, bà giúp trốn khỏi Ngọc Xuân Lâu. Sau đó đ.á.n.h c.h.ế.t”.

Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt nàng. Ký ức của đêm cũng theo đó sống . Rất nhiều chuyện nàng còn nhớ rõ. Chỉ còn những đốm lửa hỗn loạn trong đêm. Tiếng la hét. Tiếng gậy gộc nện xuống thể. Rồi chạy tới với nàng rằng nhũ mẫu c.h.ế.t. Khoảnh khắc , Tiêu Phương bỗng cảm thấy thứ đều kết thúc.

Loading...