Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 81: Lần ra manh mối (3)

Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:48
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạch trưởng bỗng nhiên kinh ngạc: Đêm qua còn c.h.ế.t nữa ?

Mộ Thanh : "Đêm qua nạn nhân g.i.ế.c sườn dốc, d.a.o kề cổ kéo lê xuống dốc, khiến vết thương phá hủy nhiều . Khi nghiệm thi đầu chỉ còn dính một lớp da thịt gáy, lúc đó chỉ thể kết luận hung khí là dao, khó phán đoán chi tiết”.

Nếu máy móc tinh vi kiểm tra vết thương xương thì thể dựa báo cáo để suy đoán chi tiết, nhưng ở đây máy móc tinh vi? Khi nghiệm thi là ban đêm, điều kiện ánh sáng cũng đủ, chỉ thể đưa suy đoán ở mức độ đó thôi.

" vụ án sáng nay, xung quanh sườn dốc, nạn nhân g.i.ế.c lột quần áo m.ổ b.ụ.n.g phanh n.g.ự.c treo lên cây ngay tại chỗ. Mép vết thương ở cổ tuy dây thừng hỏng nhưng sâu đến tận cùng, vẫn thể kiểm tra đường của vết thương”.

Mộ Thanh khẽ nâng đầu t.h.i t.h.ể lên, ấn đầu , phần da thịt, mạch máu, sụn be bét m.á.u lộ mắt . Mộ Thanh dùng ngón tay vạch một đường vòng cung trung ngay tại vết thương: "Thấy bên trong ? Hình vòng cung”.

Nàng rụt tay về, đặt đầu t.h.i t.h.ể ngay ngắn, ánh mắt rơi xuống bãi cỏ cách đó mười bước. Cỏ dài che lấp một bãi chất thải, cỏ dài nhưng rậm, liếc mắt là thấy ngay: "Nạn nhân tiểu ở đó, khi xong việc về thì hung thủ tấn công”.

Mộ Thanh dậy về phía bãi cỏ. Lỗ Đại tưởng nàng định giống tối qua kiểm tra kỹ bãi chất thải trong cỏ, kết quả nàng chỉ vết m.á.u cỏ ngược hai bước, dừng bên cạnh một vãi m.á.u b.ắ.n tung tóe cỏ phía .

Mộ Thanh xem xong : "Hung thủ tấn công nạn nhân ở vị trí , m.á.u phun , hung thủ rút d.a.o về mới tạo thành vệt m.á.u hình vòng cung vung vẩy phía . Sau đó hung thủ thuận thế vật ngã nạn nhân, rạch và mổ bụng, phanh ngực, vũng m.á.u lớn ở đây thể chứng minh. Nhìn chung, thủ pháp gây án giống hệt tối qua: tàn bạo khát máu, dứt khoát gọn gàng, hiện trường dấu vết dây dưa. Hơn nữa khu rừng chỉ cách doanh trại phía trăm bước, hung thủ dám g.i.ế.c ở nơi gần quân doanh như , sự to gan cũng chứng minh là cùng một gây ”.

Mộ Thanh về phía thi thể, nhặt bộ quân phục vứt bên cạnh lên, đó dấu tay m.á.u và vết m.á.u hình dạng lau chùi: "Hung thủ gây án xong, lấy quần áo lau tay và d.a.o mới rời ”.

Mộ Thanh quét mắt khu rừng. Phía là quân doanh, phía là rừng rậm, theo logic hung thủ sẽ rời từ trong rừng. khu rừng quá gần doanh trại, hôm qua hạ trại chắc chắn ít đến đây tiểu, cỏ phía xa dẫm đạp lộn xộn, qua tìm thấy dấu chân nào giá trị. Mộ Thanh đành sâu trong rừng, tân binh tiểu sẽ quá sâu, bên trong thể tìm thấy manh mối hung thủ rời từ .

Lỗ Đại, Mạch trưởng và Hàn Kỳ Sơ theo , ai phiền nàng. Rõ ràng nàng đang tìm dấu chân, ba cũng quanh quất, xem vết cỏ gì bất thường .

Khu rừng khá sâu, cỏ mọc cao đến nửa , chỗ nào rạp xuống dễ phát hiện. Bốn phóng tầm mắt quanh nhưng tìm thấy gì. Phía xa núi rừng ánh mặt trời nhuộm vàng rực rỡ, gió sớm lướt qua ngọn cỏ, sóng cỏ xanh mướt đón ánh nắng vàng, tĩnh mịch tráng lệ.

Cảnh sắc chẳng ai tâm trạng thưởng thức, Mạch trưởng chỉ thấy lạnh sống lưng. Không dấu chân, hung thủ cứ như g.i.ế.c xong biến mất trung .

"Chẳng lẽ, hung thủ căn bản ? Hắn... trốn trong quân doanh?". Mạch trưởng kinh hãi hỏi.

"Không, ”. Mộ Thanh , ánh mắt về phía xa: “Lại đây, bên kìa”.

Ba tụ gần nàng, theo ánh mắt nàng, chỉ thấy cách đó một trượng phía một cái cây, cây ở độ cao ngang một vết bùn vỏ cây.

Dấu chân.

Trên cây dấu chân, hung thủ khinh công?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-81-lan-ra-manh-moi-3.html.]

Lỗ Đại sải bước đến cái cây, chằm chằm vết bùn cây, sắc mặt âm trầm. Hắn tìm thêm vài bước về phía , cách đó chừng một trượng thấy một dấu chân, độ cao vẫn ngang . Lần theo dấu chân đó trong, chỉ tìm thêm ba dấu chân nữa thì thấy nữa. Hung thủ dùng khinh công rời , bùn đất chân quệt cây, càng quệt càng ít, dần dần tìm thấy nữa. Mà phía xa khu rừng là núi sâu, núi non trải dài hàng chục dặm, thể đoán hung thủ về hướng nào.

Mộ Thanh vết bùn cây, nhíu mày suy tư, dường như chỗ khó hiểu.

Nghe Hàn Kỳ Sơ phía lên tiếng: "Tướng quân, mạt tướng ở nhà từng qua một tạp ký địa lý sơn đồ, nhớ rằng trong núi Thanh Châu từng một tộc tên là tộc Cổ Ba. Tộc đời đời sống trong núi sâu, thường lấy sống tế sơn thần để cầu trường sinh, dân chúng núi đốn củi săn b.ắ.n thường hại. Tộc giỏi thuật cơ quan, quan phủ nhiều tiễu trừ , thương vong vô , cuối cùng dứt khoát phóng hỏa đốt trụi một vùng rừng lớn. Trong sách ghi , lửa cháy lan trăm dặm, mấy ngày tắt, từ đó về còn thấy tộc Cổ Ba nữa, hẳn là c.h.ế.t cháy hết trong núi. Mạt tướng cho rằng, tộc giỏi thuật cơ quan, ắt nơi ẩn náu bí mật, liệu còn dư nghiệt sống sót, nhắm tân binh Tây Bắc là để báo thù cho tộc nhân?".

... việc tiễu trừ đốt núi theo sách ghi chép là chuyện từ thời Gia Vĩnh, cách nay hơn hai trăm năm.

Đương nhiên, cũng thể vì thời gian quá lâu mà loại trừ khả năng hung thủ là tộc . Hung thủ tàn bạo, quả thực phong cách của tộc .

"Người tộc Cổ Ba thích dùng loan đao ?".

Mộ Thanh hỏi, lông mày vẫn nhíu chặt: “Ta một điểm nghĩ . Hung thủ coi như con mồi, tận hưởng thú vui săn b.ắ.n và nắm giữ sự sống c.h.ế.t, tại dùng khinh công rời ? Bay lượn trung, chẳng lẽ sợ trạm canh gác trong quân phát hiện? Với sự to gan của , tất nhiên sợ, nhưng chắc chắn thích phát hiện. Bởi vì tận hưởng thú vui kiểm soát con mồi, ngộ nhỡ phát hiện đuổi theo thì sẽ trở thành con mồi. Hắn sẽ thích cảm giác . Không tận hưởng thú vui kiểm soát hoặc thú vui đó phá hỏng sẽ khiến trở nên điên cuồng, nghĩ tại việc khiến bản điên cuồng khó chịu như ”.

Dùng khinh công rời , nàng nghĩ thông.

Rầm.

Lỗ Đại bỗng nhiên đ.ấ.m một cú cây, cành lá rào rào rơi xuống như mưa, phủ đầy đầu đầy vai . Hắn đầu , mắt vằn tia m.á.u chằng chịt, mang theo mớ cành lá đầu vai, trông như rừng trong núi, vô cùng dọa .

"Có gì mà thông, tên sói con kiếp chính là Hồ". Lỗ Đại giận dữ quát.

Mộ Thanh ngẩn , cây nứt, nắm đ.ấ.m của Lỗ Đại đ.ấ.m trúng ngay dấu chân . Ánh mắt nàng sáng lên, hỏi: "Tướng quân dựa khinh công mà đoán ?".

Nàng suy luận từ tâm lý hung thủ, thủ pháp gây án... sẽ sai. Nếu chỗ sơ hở và nghĩ thông, chắc chắn là chỗ nàng giỏi. Vậy thì chỉ khinh công thôi, nàng hiểu nội công.

Quả nhiên thấy Lỗ Đại vẻ mặt dữ tợn chế giễu: "Hừ. Bay lượn ? Đám nhãi ranh Hồ bay nổi ? Đất Mạc Bắc cát vàng đá lở, cây ít cỏ thưa, khinh công của bọn chúng khác với chúng , kiếp cứ đạp lên vách cát mà , y như thằn lằn tắc kè, cao lên cũng chẳng bay bổng , chỉ là nhảy nhanh thôi, độ cao cùng lắm là ngang . Mẹ kiếp chính là cái độ cao ".

Lỗ Đại đ.ấ.m mạnh dấu chân cây, dăm gỗ bay tứ tung, nắm đ.ấ.m thô kệch của hán t.ử lún sâu trong, đ.ấ.m nát dấu chân : "Cái khác lão t.ử , nhưng loại khinh công độ cao lão t.ử quá quen thuộc, ở Tây Bắc mấy năm trời, thì lão t.ử mù mắt ".

________________________________________

 

Loading...